Thế gian này từng chút đều là anh
- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2016
- Tình trạng: Hoàn thành
Find Nemo kết thúc, tôi cùng Ngọc rời khỏi rạp phim, tạt sang quán café 31, cùng uống nước và học bài. Cũng không phải là nâng cao hay ôn tập gì, chúng tôi chỉ học bài cho ngày thứ hai và thay vì ngồi học một mình ở nhà thì ngồi cùng nhau. Trong lúc Ngọc học chưa xong, tôi tranh thủ chép bài trong những cuốn vở mượn từ cậu ấy.
Vì hôm nay sẽ bắt đầu đi làm lại nên tôi và Ngọc tạm biệt nhau lúc bốn rưỡi, ai về nhà nấy, tôi mang theo những cuốn vở mượn của Ngọc mà chưa chép xong. Đón xe bus, tôi mơ màng ngủ một chút cho tới khi đến trạm. Từ trạm về đến khu biệt lập khoảng hơn nửa cây số, không có thêm tuyến bus nào, tôi thay vì gọi xe ôm thì chọn cách đi bộ.
Mùa thu Đà Lạt rất đẹp, một chút dịu dàng bẽn lẽn nhưng cũng lạnh lùng vô tâm. Cái lạnh chớm chiều nhàn nhạt không làm người ta phải khó chịu nhưng cũng không thể phớt lờ. Gió tản mát bốn phía có chút buồn bã. Sắc vàng mơ màng và cô tịch của nắng càng làm cho cái buồn chạm khẽ vào những con tim chất chứa nhiều tâm sự. Thu mà, Đà Lạt lúc nào cũng buồn dịu dàng vào mùa này.
Con đường trải nhựa trong khu biệt lập vẫn còn in hằn vết bánh xe, mặt đường ngả vàng trong ánh nắng chiều buồn man mác. Sân cỏ hai bên đường cũng kém xanh vì màu nắng chiều. Từng ngọn cỏ lặng lẽ lay động trong gió, dường như tất cả sự xốn xang và tươi mới đều đã chuẩn bị đi vào giấc ngủ. Chiều thu buồn, lòng người cũng chẳng vui.
Tôi cúi đầu đếm bước chân, từng bước, từng bước trên mặt đất xám xịt, cho đến khi có một đôi chân khác xuất hiện.
Tôi ngẩng đầu lên, lòng mờ mịt không thể đoán là ai. Nhìn thấy gương mặt của Thế Anh, lòng tôi vẫn mờ mịt. Anh làm gì ở đây? Trông anh khác quá, hốc hác đi nhiều, đôi mắt u uất không còn nét cười, môi khô khốc bạc màu và người cũng gầy hẳn đi.
- Đúng là em thật. Nhìn từ xa anh còn tưởng mình nhầm. - Anh cười yếu ớt, nét hốc hác càng tố cáo sức khỏe của chủ nhân.
- Nhìn anh ghê quá! - Tôi thẳng thắn nhận xét. So với dáng vẻ tươi tắn, trẻ trung và phong độ trước đây thì anh “xuống cấp” quá mức tưởng tượng.
- Cảm ơn vì đã nhắc! - Anh bật cười, nhưng nét vui tươi vẫn bặt vô âm tín, gương mặt trông rất khổ tâm.
- Sao em lại ở đây?
Tôi sực nhớ ra khung cảnh xung quanh. Phải rồi, chúng tôi không phải đang đối thoại với nhau trong khu xóm nhỏ quen thuộc, cũng không phải tại trường Trung Anh. Nơi này là “lãnh địa” nhà Diệu My và những người khác.
- Thế sao anh lại ở đây? - Tôi không muốn nói mình đang sống ở đây. Sẽ phải giải thích rất nhiều.
- Bạn trai của Diệu My mời anh đến tham gia buổi tiệc mừng em ấy về lại trường. - Thế Anh thở hắt ra, nụ cười nửa miệng chua chát cùng khinh bỉ gợi lên trên đôi môi bạc màu.
- Bạn trai Diệu My? - Tôi nghĩ mình nên là người ngoài cuộc, chính là dạng người không hề hay biết gì.
- Ừ. Trước khi nhận lời quen với anh thì My đã có bạn trai ở Đông Anh. - Anh thở dài, đi đến ngồi xuống bãi cỏ bên đường. Cỏ được chăm sóc và tưới nước mỗi ngày nên rất sạch sẽ.
Tôi theo đó ngồi xuống thảm cỏ bên kia đường, cả hai đối diện nhau, ở giữa là một dải xám xịt.
- Thế mà anh còn đến. - Tôi ra vẻ vô tư nhận xét, nhưng trong lòng đang rất giận. Thằng nhãi Anh Khoa muốn cái gì đây? Hành động chẳng khác nào đứa trẻ, hỉ hả với chiến thắng của mình.
- Anh nhớ Diệu My, muốn nhìn thấy em ấy. - Nét mặt Thế Anh rất khổ sở.
- Ngu ngốc! - Tôi lạnh nhạt nhận xét.
Quả thật rất ngu ngốc và mù quáng khi khăng khăng nhớ người đã bỏ mình ra đi. Dù người ta có thế nào thì mình cũng một lòng yêu sao? Không có đâu! Đừng có tầm thường hóa tình yêu của mình bằng cách trao nó cho người không xứng đáng!
- Anh biết! - Thế Anh lại cười, hình như sau mỗi câu nói đều cười, nhưng những nét khổ sở cứ theo đó đổ tràn trên gương mặt.
Tôi im lặng nhìn gương mặt anh, cảm giác sự nặng nề đang lan sang mình. Trông anh gần như trong suốt, muốn vỡ vụn ra từng mảnh vì những tan nát. Nếu hạnh phúc từng có bằng với tổn thương sau này thì trên thực tế, tình yêu là thứ mất nhiều hơn được. Ta bắt đầu thích nhau rồi trở thành bạn, cùng chia sẻ và quan tâm nhau, sau đó yêu rồi chia tay, mất đi một người bạn và sự chia sẻ vốn có, mất luôn cả những vui tươi mà khi chưa có người ấy ta vẫn sở hữu.
Hai tay âm thầm vặn vẹo, tôi không biết phải nói gì với Thế Anh, trong tưởng tượng cũng chưa từng nghĩ chúng tôi sẽ nói chuyện lại với nhau. Cho nên bây giờ chỉ biết hai đứa nhìn hai hướng, đến khi điện thoại của tôi rung lên bần bật.
Tôi ngạc nhiên nhìn màn hình. Từ lúc nào trong điện thoại lại có một số là “Anh Quân” thế này?
- Alo? - Tôi nghi hoặc bắt máy.
- Em có thể mời khách về nhà. Sao lại ngồi lang bạt như thế? - Tiếng Ngạo Quân đều đều vang lên.
Tôi theo phản xạ quay nhìn về phía nhà Quân, thấy một bóng người đang đứng trên sân thượng.
Mời Thế Anh về nhà? Không đời nào!
- Em biết rồi. - Tôi dứt lời liền cúp máy.
Nhìn sang phía Thế Anh, tôi cảm thấy mắt mình đang chớp thật nhanh. Mỗi khi chuẩn bị nói dối tôi đều có biểu hiện này.
- Em phải làm cho xong việc ở đây rồi về đi làm. Ông chủ vừa gọi nhắc em đã nghỉ mấy ngày.
- Em đang làm ở đâu? - Thế Anh rời mắt khỏi những tầng mây vàng vọt mà chuyển sang tôi.
- Phòng trà Hoàng Gia. - Tôi vừa nói vừa đứng lên, chuẩn bị rời đi.
- Em làm lâu chưa? - Thế Anh cũng đứng lên.
Vì hôm nay sẽ bắt đầu đi làm lại nên tôi và Ngọc tạm biệt nhau lúc bốn rưỡi, ai về nhà nấy, tôi mang theo những cuốn vở mượn của Ngọc mà chưa chép xong. Đón xe bus, tôi mơ màng ngủ một chút cho tới khi đến trạm. Từ trạm về đến khu biệt lập khoảng hơn nửa cây số, không có thêm tuyến bus nào, tôi thay vì gọi xe ôm thì chọn cách đi bộ.
Mùa thu Đà Lạt rất đẹp, một chút dịu dàng bẽn lẽn nhưng cũng lạnh lùng vô tâm. Cái lạnh chớm chiều nhàn nhạt không làm người ta phải khó chịu nhưng cũng không thể phớt lờ. Gió tản mát bốn phía có chút buồn bã. Sắc vàng mơ màng và cô tịch của nắng càng làm cho cái buồn chạm khẽ vào những con tim chất chứa nhiều tâm sự. Thu mà, Đà Lạt lúc nào cũng buồn dịu dàng vào mùa này.
Con đường trải nhựa trong khu biệt lập vẫn còn in hằn vết bánh xe, mặt đường ngả vàng trong ánh nắng chiều buồn man mác. Sân cỏ hai bên đường cũng kém xanh vì màu nắng chiều. Từng ngọn cỏ lặng lẽ lay động trong gió, dường như tất cả sự xốn xang và tươi mới đều đã chuẩn bị đi vào giấc ngủ. Chiều thu buồn, lòng người cũng chẳng vui.
Tôi cúi đầu đếm bước chân, từng bước, từng bước trên mặt đất xám xịt, cho đến khi có một đôi chân khác xuất hiện.
Tôi ngẩng đầu lên, lòng mờ mịt không thể đoán là ai. Nhìn thấy gương mặt của Thế Anh, lòng tôi vẫn mờ mịt. Anh làm gì ở đây? Trông anh khác quá, hốc hác đi nhiều, đôi mắt u uất không còn nét cười, môi khô khốc bạc màu và người cũng gầy hẳn đi.
- Đúng là em thật. Nhìn từ xa anh còn tưởng mình nhầm. - Anh cười yếu ớt, nét hốc hác càng tố cáo sức khỏe của chủ nhân.
- Nhìn anh ghê quá! - Tôi thẳng thắn nhận xét. So với dáng vẻ tươi tắn, trẻ trung và phong độ trước đây thì anh “xuống cấp” quá mức tưởng tượng.
- Cảm ơn vì đã nhắc! - Anh bật cười, nhưng nét vui tươi vẫn bặt vô âm tín, gương mặt trông rất khổ tâm.
- Sao em lại ở đây?
Tôi sực nhớ ra khung cảnh xung quanh. Phải rồi, chúng tôi không phải đang đối thoại với nhau trong khu xóm nhỏ quen thuộc, cũng không phải tại trường Trung Anh. Nơi này là “lãnh địa” nhà Diệu My và những người khác.
- Thế sao anh lại ở đây? - Tôi không muốn nói mình đang sống ở đây. Sẽ phải giải thích rất nhiều.
- Bạn trai của Diệu My mời anh đến tham gia buổi tiệc mừng em ấy về lại trường. - Thế Anh thở hắt ra, nụ cười nửa miệng chua chát cùng khinh bỉ gợi lên trên đôi môi bạc màu.
- Bạn trai Diệu My? - Tôi nghĩ mình nên là người ngoài cuộc, chính là dạng người không hề hay biết gì.
- Ừ. Trước khi nhận lời quen với anh thì My đã có bạn trai ở Đông Anh. - Anh thở dài, đi đến ngồi xuống bãi cỏ bên đường. Cỏ được chăm sóc và tưới nước mỗi ngày nên rất sạch sẽ.
Tôi theo đó ngồi xuống thảm cỏ bên kia đường, cả hai đối diện nhau, ở giữa là một dải xám xịt.
- Thế mà anh còn đến. - Tôi ra vẻ vô tư nhận xét, nhưng trong lòng đang rất giận. Thằng nhãi Anh Khoa muốn cái gì đây? Hành động chẳng khác nào đứa trẻ, hỉ hả với chiến thắng của mình.
- Anh nhớ Diệu My, muốn nhìn thấy em ấy. - Nét mặt Thế Anh rất khổ sở.
- Ngu ngốc! - Tôi lạnh nhạt nhận xét.
Quả thật rất ngu ngốc và mù quáng khi khăng khăng nhớ người đã bỏ mình ra đi. Dù người ta có thế nào thì mình cũng một lòng yêu sao? Không có đâu! Đừng có tầm thường hóa tình yêu của mình bằng cách trao nó cho người không xứng đáng!
- Anh biết! - Thế Anh lại cười, hình như sau mỗi câu nói đều cười, nhưng những nét khổ sở cứ theo đó đổ tràn trên gương mặt.
Tôi im lặng nhìn gương mặt anh, cảm giác sự nặng nề đang lan sang mình. Trông anh gần như trong suốt, muốn vỡ vụn ra từng mảnh vì những tan nát. Nếu hạnh phúc từng có bằng với tổn thương sau này thì trên thực tế, tình yêu là thứ mất nhiều hơn được. Ta bắt đầu thích nhau rồi trở thành bạn, cùng chia sẻ và quan tâm nhau, sau đó yêu rồi chia tay, mất đi một người bạn và sự chia sẻ vốn có, mất luôn cả những vui tươi mà khi chưa có người ấy ta vẫn sở hữu.
Hai tay âm thầm vặn vẹo, tôi không biết phải nói gì với Thế Anh, trong tưởng tượng cũng chưa từng nghĩ chúng tôi sẽ nói chuyện lại với nhau. Cho nên bây giờ chỉ biết hai đứa nhìn hai hướng, đến khi điện thoại của tôi rung lên bần bật.
Tôi ngạc nhiên nhìn màn hình. Từ lúc nào trong điện thoại lại có một số là “Anh Quân” thế này?
- Alo? - Tôi nghi hoặc bắt máy.
- Em có thể mời khách về nhà. Sao lại ngồi lang bạt như thế? - Tiếng Ngạo Quân đều đều vang lên.
Tôi theo phản xạ quay nhìn về phía nhà Quân, thấy một bóng người đang đứng trên sân thượng.
Mời Thế Anh về nhà? Không đời nào!
- Em biết rồi. - Tôi dứt lời liền cúp máy.
Nhìn sang phía Thế Anh, tôi cảm thấy mắt mình đang chớp thật nhanh. Mỗi khi chuẩn bị nói dối tôi đều có biểu hiện này.
- Em phải làm cho xong việc ở đây rồi về đi làm. Ông chủ vừa gọi nhắc em đã nghỉ mấy ngày.
- Em đang làm ở đâu? - Thế Anh rời mắt khỏi những tầng mây vàng vọt mà chuyển sang tôi.
- Phòng trà Hoàng Gia. - Tôi vừa nói vừa đứng lên, chuẩn bị rời đi.
- Em làm lâu chưa? - Thế Anh cũng đứng lên.


