watch sexy videos at nza-vids!
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Thế gian này từng chút đều là anh


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2038
- Tình trạng: Hoàn thành
Trong lòng có chút ấn tượng cùng mờ mịt, tôi quyết định ngồi xuống, lấy cuốn sách từ trên mặt người ấy ra để xem qua. Nhưng đến một trang cũng chưa kịp lật, cuốn sách đã bị ai đó giật đi. Người ấy không dùng nhiều lực, nhưng vì tôi cầm hờ hững nên dễ dàng tuột khỏi tay.

Theo phản xạ, tôi ngước lên nhìn, phát hiện con người đang ngủ trong thư viện đó chính là Ngạo Quân. Ánh mắt cậu ấy nhìn tôi rất nguy hiểm, sau đó lại dời mắt qua nhìn vào bìa cuốn sách.

- Đang yêu sao? - Đôi mắt mơ màng còn lảng vảng cơn buồn ngủ, Ngạo Quân khàn giọng hỏi tôi.

Tôi không trả lời, chỉ hơi chau mày. Cậu hỏi này là ý gì?

- Đang yêu nên muốn tìm hiểu về tình yêu sao? - Ngạo Quân hỏi rõ hơn.

Tôi hiểu rồi, thì ra thằng nhãi này muốn biết vì sao tôi có hứng thú với cuốn sách này.

- Thế cậu cũng đang yêu à? - Tôi vặn lại: Cuốn sách này là tôi lấy từ trên mặt cậu.

- Thứ vô bổ! Chỉ là tùy tiện lấy xuống thôi. - Dứt lời, Ngạo Quân liền ném cuốn sách đi.

Còn chưa có lời giải cho cái tên, tôi hơi cáu khi nhìn cuốn sách bị ném gọn vô gầm của kệ sách. Như thế xem như không thể lấy ra được nữa.

- Minh An! - Tiếng gọi của Minh Nhật vang lên phía sau tôi.

- Người yêu gọi kìa. - Ngạo Quân lừ mắt nhìn tôi, con ngươi đầy hàn khí và nguy hiểm.

- Nghe thấy rồi. - Tôi cười huề, mặc xác cậu ấy hiểu nhầm, đứng lên đi về phía Nhật.

Thấy tôi đi lại gần, Nhật lấy trong túi quần ra vài tờ giấy được gấp cẩn thận.

- Có muốn dò kết quả không? - Cậu ấy đề nghị.

- Không. - Tôi không thích việc nôn nao dò kết quả sau khi thi. Cứ chờ có điểm là được rồi.

- Không có tự tin hả? - Minh Nhật khích.

- Không thích làm chuyện dư thừa. - Đằng nào mà chẳng biết, dò làm gì nữa vậy?

- Thế cũng được. Vậy cược điểm đi! - Nhật rung rung một bên lông mày.

- Cược thế nào? - Tôi cũng muốn có gì đó đặc sắc.

- Nếu tớ hơn điểm cậu, cậu phải tham gia với đội nhảy của cô tổng phụ trách. Còn nếu cậu thắng thì tớ sẽ giả gái đóng kịch hôm văn nghệ cho cậu xem. Cả hai bằng điểm thì cả hai đều phải tham gia.

- Sao cậu lại có hứng thú với cái đội đó thế? - Rõ ràng là cậu ta rất để tâm. Nếu không thì hai người bằng điểm đã chẳng ai phải làm gì.

- Vì nó rất vui! - Nhật cười híp mắt.

- Cũng được. - Bài làm của tôi vô cùng tốt, rất có tự tin đánh cược một ván.

- Ngoắc tay! - Minh Nhật đưa ngón út ra lắc lư trước mặt tôi.

Tôi cũng vui vẻ ngoắc ngón út của mình vô.

- Vậy tớ đi trước có chút việc. Mai gặp! - Nhật vòng tay xem đồng hồ rồi nói nhanh.

- Được!

Minh Nhật đi khỏi, tôi cũng chẳng còn muốn đọc sách nữa nên định về phòng ngủ một giấc. Trước khi đi, tôi vô thức quay lại nhìn chỗ ban nãy Ngạo Quân ngủ. Cậu ấy đã bỏ đi từ lúc nào, nơi ấy chỉ còn là một khoảng trống.



Chương 14:



Sáng hôm công bố điểm thi, điện thoại của tôi reo đến mức mệt mỏi, người gọi là Minh Nhật.

- Còn sớm. - Tôi khó chịu bắt máy.

- Dậy đi mà xem điểm. - Trong giọng nói của cậu ấy còn lẩn khuất nụ cười.

- Đang ở chỗ bảng thông báo? - Tôi trong lòng có chút hoang mang. Thái độ vui vẻ như thế phải chăng là hơn điểm tôi?

- Phải. - Minh Nhật xác nhận luôn.

Tôi không hỏi kết quả, chủ động cúp máy rồi rời khỏi giường, vệ sinh cá nhân xong tự mình đi đến bảng thông báo.

Đứng nhìn chằm chằm vào kết quả thi, tôi quả thật muốn đánh người. Minh Nhật xếp đầu bảng, tôi ở ngay bên dưới cậu ấy, thua nửa điểm. Chết tiệt! Thế mới biết khoảng cách xa nhất chính là giữa hai con số.

Bên vai tôi, một cánh tay khoác lên rất tự nhiên, sau đó chủ nhân của cánh tay ấy cất giọng:

- Đi ăn sáng thôi bạn hiền, sau đó tớ sẽ hộ tống cậu đi đăng ký vào đội nhảy.

Đương nhiên tôi sẽ không vì chuyện thua cược mà bỏ ăn, chỉ hơi bứt rứt một chút nhưng cũng thuận theo cánh tay lôi kéo của Nhật mà đi ăn sáng. Đội của cô tổng phụ trách vốn được rất nhiều người đăng ký vào, sẽ còn phải qua xét tuyển, xin thì xin, chưa chắc đã được, chẳng phải lo quá làm gì.

Nhưng tôi đã lầm khi nghĩ như thế. Nhật vốn là một thành viên trong ban chấp hành Đoàn, là học sinh ưu tú, lại nhiệt tình tham gia các hoạt động, nên cả thầy cô và học sinh trong trường đều yêu mến. Chính vì thế, người được cậu bạn này giới thiệu là tôi đây đã vào thẳng đội nhảy mà không cần qua xét tuyển.

- Nhật không tham gia với các bạn sao? - Cô tổng phụ trách vừa ghi tên tôi vào danh sách đội, vừa hỏi.

- Dạ em tham gia với lớp. - Nhật lễ phép trả lời, cười rất tươi tắn.

- Ừ, hoạt động ở đâu không quan trọng, miễn đóng góp cho trường là được rồi. - Cô tổng phụ trách ngẩng đầu, nhìn Nhật tươi cười. Quay qua tôi, cô ấy nói: Được rồi, vì đội chúng ta đến từ nhiều lớp khác nhau, lịch học khác nhau, nên chỉ tập vào chủ nhật, sau đó thì các cá nhân tự tập.

- Vâng. - Cố không thể hiện sự chán nản qua giọng nói, tôi trả lời cô. Vừa học vừa làm đã vất vả lắm rồi, được ngày chủ nhật nghỉ ngơi giờ cũng không yên. Ôi thật là!

Tôi rời khỏi văn phòng trong im lặng, còn Nhật thì huyên thuyên kể về các tiết mục văn nghệ thú vị của những năm trước. Điều gì làm cậu ấy nghĩ một đứa hời hợt như tôi sẽ quan tâm đến văn nghệ?

Prev 1 ... 45 46 47 48 49 ... 99 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.000450