watch sexy videos at nza-vids!
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Thế gian này từng chút đều là anh


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1958
- Tình trạng: Hoàn thành
- Ừ. - Lần này tôi có chút mệt mỏi khi phải nhắc đến. Cũng không phải là chuyện gì ghê gớm, chỉ là tôi không thích hoài niệm, càng không thích bị ai đó làm cho phải hoài niệm. Trong trí nhớ mỗi người đều lưu giữ một mảnh ký ức không muốn ai đụng đến kể cả chính mình.

Nhắn tin với Khoa một thời gian, tôi nhận ra cậu ấy rất hay hỏi, cũng rất thẳng tính, nhưng lại luôn biết dừng đúng lúc. Lần này cũng vậy, cậu ấy không tra hỏi nữa, chỉ gửi lại một cái biểu tượng cười lăn lộn. Tôi nhận thấy không cần trả lời tin nhắn này nên cất điện thoại đi.

Điện thoại vừa cất đi đã có một nữ sinh ngồi gần cao giọng mỉa mai:

- Trung Anh đúng là Trung Anh, sản sinh ra toàn loại học trò đầu gấu. - Nếu tôi nhớ không lầm cô bạn này tên là Nguyệt.

- Đầu gấu, lại còn vô lễ nữa. Đánh nhau đã là không chấp nhận được, đằng này còn đánh giáo viên. - Cô bạn tên Ly đang ngồi cùng Nguyệt tiếp lời.

Hai bạn nữ này cũng thật tài tình, nói vừa đủ cho cả lớp nghe thấy, mọi người đồng loạt đều nhìn về phía tôi. Tôi ngoài mặt làm như không hay biết, trong bụng âm thầm cười thành tiếng. Hiện tại chiếc áo sơ mi trắng tay ngắn, chiếc váy xanh đen viền trắng, chiếc cặp đen và huy hiệu gắn trên áo tôi, từ đầu đến cuối đều là của Đông Anh. Tôi là học sinh Đông Anh.

Nói tới nói lui cũng chỉ dừng lại ở việc móc xa mỉa gần, không ai đủ rảnh rỗi đến trước mặt mà ném cho tôi lời khinh miệt nào. Bọn họ chỉ kỳ thị, tôi biết không có ý đuổi tôi ra khỏi ngôi trường này. Không có tôi thì lấy ai cho bọn họ tỏ ra cao quý?

Buổi học lại bắt đầu như mọi ngày và kết thúc trong bình lặng, tôi trước sau ngồi lỳ trong lớp, tranh thủ lúc năm phút chuyển tiết và giờ ra chơi để làm bài tập. Xung quanh không ít ánh mắt thỉnh thoảng liếc về phía này, tôi biết cũng làm như không, cặm cụi hoàn thành bài về nhà của môn Giải tích.

Còn đang mải miết làm bài, một vật gì đó va vào đầu làm tôi giật mình, nhìn lại liền phát hiện ra là vỏ hộp sữa.

- Trời! Nguyệt xin lỗi nha An! Nguyệt muốn ném vào sọt rác bên cạnh, không ngờ lại trúng đầu bạn. - Lại là Nguyệt. Hình như con nhãi này đặc biết ghét tôi một cách toàn tâm toàn ý.

Tôi mỉm cười hết sức ôn nhu, cầm chiếc vỏ hộp thẳng tay ném lại, đáp trúng đầu Nguyệt một cái nhẹ nhàng:

- Không sao. Trả cho cậu nè. - Tôi lại cười, cười đến híp mắt lại, nhưng trong lòng không hề cười. Thật ra tôi là đứa rất đanh đá. Nói chung nếu rảnh rỗi muốn tìm người gây sự, tốt nhất đừng tìm tôi, bởi vì dù không thích đụng chạm nhưng tôi đặc biệt không sợ một thứ gì.

Tôi biết là Nguyệt rất tức giận, cũng rất muốn quát thẳng vào mặt tôi, nhưng mà là cậu ta ném trúng trước nên không thể nói năng gì. Một lần cho nhớ nhé, tốt nhất đừng có đụng vào tôi làm gì, vì tôi sẽ làm lại y như vậy hoặc tệ hơn là gấp trăm lần.

Chấm dứt suy nghĩ về Nguyệt khi chuông vào học vang lên, tôi tiếp tục công việc thường ngày là chăm chú nghe giảng, đến khi tiếng chuông cuối cùng vang lên thì lại lặng lẽ về phòng.

- Cả trường đang nói về An. - Vừa đóng cánh cửa lại đã nghe tiếng Ngọc sau lưng.

- Ừ. - Tôi không nặng không nhẹ trả lời. Bọn họ nói là quyền của bọn họ, liên quan gì đến tôi?

- Chuyện An đánh thầy Thế Anh là thật hả? - Ngọc hoài nghi.

- Ừ. - Tôi không phủ nhận, đi đến bên bàn học soạn sách vở cho bốn tiết buổi chiều. Hôm nay học phụ đạo Toán và Anh.

- Không thể tin nổi! Hồi đó trường mình ai cũng biết cậu thích thầy Thế Anh mà. - Giọng Ngọc cao vút ra chiều bất ngờ cùng ngỡ ngàng.

Tôi không trả lời, tập trung tìm vở phụ đạo. Thích thì thế nào? Hôm nay thích không có nghĩa là ngày mai cũng vậy. Tình cảm vốn là thứ không thể định hình, vì vậy rất dễ đổi thay. Tôi bây giờ đã không còn thích hay nghĩ về con người mang tên Thế Anh đó nữa rồi.

- Kể cho Ngọc nghe chuyện xảy ra ở trường đi! - Ngồi xuống bên bàn, Ngọc níu lấy cánh tay tôi mà năn nỉ. Khi còn ở Trung Anh, Ngọc là đối thủ duy nhất của tôi, nhưng là một đối thủ tốt bụng và ngay thẳng. Tất cả những gì thắng tôi đều do tự mình cố gắng, một chút thủ đoạn cũng không dùng. Như vậy nên ít nhiều tôi cũng không hề ác cảm hay xa cách.

- An muốn chuyển khỏi Trung Anh. - Tôi nhìn Ngọc, giọng nói có chút nhạt nhẽo.

- Làm thế nào mà các thầy cô lại để cho An đi thế? An là người có thành tích cao nhất Trung Anh mà. - Ngọc chau mày nhận xét.

- Chính vì vậy nên phải tìm cách để bị đuổi. - Tôi nhún vai. Khi đó các thầy cô đều lần lượt khuyên nhủ cùng định hướng để tôi ở lại Trung Anh. Từ chối thì ngại vì tôi rất vụng về trong việc nói chuyện với người lớn. Chính vì vậy, buộc phải làm cho mình bị đuổi. Vô lễ với giáo viên là tội dễ bị đuổi học nhất.

- Nhưng vì sao lại là thầy Thế Anh mà không phải giáo viên khác? An rất quý thầy ấy mà? - Ngọc càng nghe càng không hiểu gì, vẻ ngờ nghệch hiện rõ trên gương mặt.

- Tại vì thầy Thế Anh hiền. - Tôi nói rồi bật cười, nhưng quả thật trong lòng không cười. Tôi không thích ai nhắc đến cái tên ấy, càng không thích chính miệng mình nói ra.

Đã biết được đầu đuôi câu chuyện, Ngọc buông tha cánh tay tôi:

- Đi ăn trưa!

- Ừ. - Tôi cũng vừa soạn xong sách vở, vui vẻ theo Ngọc ra khỏi phòng, tiến thẳng xuống nhà ăn.

Prev 1 ... 3 4 5 6 7 ... 99 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.004178