Thế gian này từng chút đều là anh
- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2047
- Tình trạng: Hoàn thành
Tôi không nói gì, đi vào phòng tắm đánh răng rửa mặt. Về điều này, ban đầu tôi cũng có lo lắng. Nếu bạn cùng phòng là một cô nàng Đông Anh, chắc chắn việc tôi đi làm về trễ sẽ bị lộ và bị kỷ luật. Xem ra ông trời cũng đã sắp xếp cho tôi một cái may mắn hơi oái oăm, tôi nắm bí mật của Tường, cậu ta cũng nắm bí mật của tôi, cả hai sẽ không ai làm người kia bị đuổi học.
Khi tôi từ trong toilet đi ra, Tường đã đang nằm trên giường, tiếng thở đều đều phả vào không gian.
Tôi nhìn Tường một cái, thấy cậu ta đã tháo tóc giả ra, ngực cũng không còn phồng một cách nhân tạo nữa. Vóc dáng, cử chỉ, gương mặt và giọng nói đều giống con gái, chắc tính dục không mạnh như con trai.
Nghĩ ngợi linh tinh một chút rồi tôi ngồi vào bàn học bài trong tiếng thở nhè nhẹ của Tường. Ít nhất, đêm nay tôi không một mình, căn phòng cũng không quạnh vắng đến mức làm người ta nghẹt thở nữa.
***
Tôi thức dậy trễ hơn bình thường dù đã đặt báo thức vì gần sáng mới ngủ. Đêm qua cả người tôi đau nhức do bài nhảy ban ngày nên trằn trọc mãi. Uể oải rời khỏi giường, tôi cảm nhận tứ chi rời rạc, nhức mỏi và khó cử động. Cảm giác này làm tôi thật muốn đánh cho Minh Nhật một trận.
Vô tình nhìn qua bàn học, tôi thấy trên đó có một hộp sữa TH True Milk và một phần bánh bông lan. Tôi lại gần, tháo tờ giấy dán trên hộp sữa xuống: “Đồ ăn sáng của An này. Cảm ơn đã cho Tường ở cùng phòng!”
Tôi nhìn phần thức ăn và sữa, lòng đột nhiên nghĩ đến Ngạo Quân. Cậu ấy từng làm trứng ốp la cho tôi ăn, cũng đã từng ăn thức ăn tôi bỏ lại.
Nhanh chóng làm vệ sinh cá nhân, tôi bỏ đồ ăn Tường mua vào cặp, để giờ ra chơi sẽ ăn vì đã sắp muộn học rồi.
Vừa ra khỏi cửa ký túc xá nữ, tôi thấy Nhật đang đứng bên dưới cầu thang.
- Dậy trễ như vầy chắc hôm qua tập mệt lắm. - Cậu ấy nhìn tôi, cười nhăn nhở.
- Muốn biết thì có thể đến tập mà. - Tôi lừ mắt rồi đi qua luôn.
- Này, thái độ gì thế? Là do cậu thua cược mà. - Đi theo tôi, Nhật huých huých tay.
- Đi chỗ khác chơi đi, mệt quá! - Tôi cau có. Cả người tôi rất mệt, rất đau nhức.
- Mệt thế này thì để tớ giúp cậu lên lớp. - Dứt lời, Nhật liền bê bổng tôi lên.
Tôi không còn hơi sức mà vùng vẫy, chỉ nghiêm mặt ra lệnh:
- Bỏ tớ xuống!
- Đến cửa lớp sẽ bỏ. - Nhật không chịu thua.
Tôi không nói nhiều, kề miệng vào cổ Nhật, nhiệt tình há ra cắn một cái, giữ chặt không nhả.
Bị đau, Nhật vẫn không thả tôi xuống, chỉ chạy nhanh hơn cho mau đến lớp tôi.
Khi tôi được Minh Nhật thả xuống cũng chính là lúc đã đứng trước cửa lớp. Vì đã trễ, học sinh trong lớp gần như đầy đủ, toàn bộ cảnh tượng đều được mọi người nhìn thấy.
Tôi bất giác như người làm điều gì sai trái, mắt nhìn về phía Ngạo Quân để quan sát. Cậu ấy cũng đang nhìn tôi bằng ánh mắt nguy hiểm, gương mặt lạnh đi mấy phần, hai quai hàm bạnh ra vì nghiến răng. Thình lình, Quân đạp đổ chiếc bàn học của mình, sau đó đi thẳng về phía cửa lớp. Ngang qua tôi, cậu ấy không nhìn nấy một cái, chỉ huých mạnh vai Nhật, rồi bỏ đi mất dạng.
Quân đi khỏi, Nhật bật cười thành tiếng.
Tôi lừ mắt nhìn cậu ấy.
- Lại ghen, lại ghen nữa rồi!
- Đừng có đùa kiểu đó nữa! - Cả giọng nói và gương mặt tôi đều lạnh đi vài phần. Nhật làm như thế chính là để trả thù Quân vì hôm trước đẩy cậu ấy vào lan can. Xem ra tâm tư của cả hai chúng tôi đều đã bị Nhật nhìn rõ.
Bỏ qua thái độ của tôi, cậu ấy nghiêng người, ghé sát miệng vào tai tôi mà nói:
- Tình yêu của anh em không cùng huyết thống. Cậu làm tớ muốn viết truyện đấy.
Tôi đột nhiên nổi giận trong lòng, đẩy mạnh Nhật ra, bỏ luôn vào lớp. Nhưng trước đó tôi vẫn kịp nhìn thấy ánh mắt cậu ấy, có một chút bi thương, một chút nuối tiếc. Lúc này, tôi đột nhiên nhận ra, Nhật không những dùng tôi để chọc tức Quân, mà còn dùng chuyện này để thăm dò xem tình cảm của tôi thế nào.
Cả buổi học, Ngạo Quân không quay về lớp. Còn tôi, cả buổi dù cố bắt bản thân tập trung thì thỉnh thoảng đầu óc vẫn tự hỏi cậu ấy đang ở đâu.
***
Một chủ nhật nữa lại đến, tôi khó chịu mang vác cơ thể đến nhà thi đấu để tập luyện ngày cuối trước khi đi vào buổi duyệt. Hôm nay ngoài đội chúng tôi và cô tổng phụ trách ra thì còn có Minh Nhật cùng với chiếc máy quay trên tay. Vì là con cưng của Đông Anh nên việc có mặt ở đây không những không gây khó chịu mà cậu ấy còn làm cô tổng phụ trách phấn chấn hẳn lên.
Chúng tôi bắt đầu ôn lại động tác sau đó ghép nhạc, tập trung chú ý tiết tấu để đều nhau. Cô tổng phụ trách vẫn như lần trước, chăm chú vào cuốn tạp chí, thỉnh thoảng ngẩng mặt lên nhìn một cái. Về phần Nhật, cậu ấy giữ im lặng và đứng quay phim.
Gần đến giờ ăn trưa, Nhật rời khỏi nhà thi đấu, không lâu sau thì trở lại với túi đồ ăn và thức uống cho cả đội. Với cử chỉ này, cậu ấy càng được lòng cô tổng phụ trách và các bạn trong đội hơn. Riêng tôi thì không thích chút nào. Ít nhất thì nếu đi ăn chúng tôi còn được nghỉ đến lúc một giờ, còn ăn tại chỗ thì mười hai rưỡi đã bị bắt tập tiếp.
Khi tôi từ trong toilet đi ra, Tường đã đang nằm trên giường, tiếng thở đều đều phả vào không gian.
Tôi nhìn Tường một cái, thấy cậu ta đã tháo tóc giả ra, ngực cũng không còn phồng một cách nhân tạo nữa. Vóc dáng, cử chỉ, gương mặt và giọng nói đều giống con gái, chắc tính dục không mạnh như con trai.
Nghĩ ngợi linh tinh một chút rồi tôi ngồi vào bàn học bài trong tiếng thở nhè nhẹ của Tường. Ít nhất, đêm nay tôi không một mình, căn phòng cũng không quạnh vắng đến mức làm người ta nghẹt thở nữa.
***
Tôi thức dậy trễ hơn bình thường dù đã đặt báo thức vì gần sáng mới ngủ. Đêm qua cả người tôi đau nhức do bài nhảy ban ngày nên trằn trọc mãi. Uể oải rời khỏi giường, tôi cảm nhận tứ chi rời rạc, nhức mỏi và khó cử động. Cảm giác này làm tôi thật muốn đánh cho Minh Nhật một trận.
Vô tình nhìn qua bàn học, tôi thấy trên đó có một hộp sữa TH True Milk và một phần bánh bông lan. Tôi lại gần, tháo tờ giấy dán trên hộp sữa xuống: “Đồ ăn sáng của An này. Cảm ơn đã cho Tường ở cùng phòng!”
Tôi nhìn phần thức ăn và sữa, lòng đột nhiên nghĩ đến Ngạo Quân. Cậu ấy từng làm trứng ốp la cho tôi ăn, cũng đã từng ăn thức ăn tôi bỏ lại.
Nhanh chóng làm vệ sinh cá nhân, tôi bỏ đồ ăn Tường mua vào cặp, để giờ ra chơi sẽ ăn vì đã sắp muộn học rồi.
Vừa ra khỏi cửa ký túc xá nữ, tôi thấy Nhật đang đứng bên dưới cầu thang.
- Dậy trễ như vầy chắc hôm qua tập mệt lắm. - Cậu ấy nhìn tôi, cười nhăn nhở.
- Muốn biết thì có thể đến tập mà. - Tôi lừ mắt rồi đi qua luôn.
- Này, thái độ gì thế? Là do cậu thua cược mà. - Đi theo tôi, Nhật huých huých tay.
- Đi chỗ khác chơi đi, mệt quá! - Tôi cau có. Cả người tôi rất mệt, rất đau nhức.
- Mệt thế này thì để tớ giúp cậu lên lớp. - Dứt lời, Nhật liền bê bổng tôi lên.
Tôi không còn hơi sức mà vùng vẫy, chỉ nghiêm mặt ra lệnh:
- Bỏ tớ xuống!
- Đến cửa lớp sẽ bỏ. - Nhật không chịu thua.
Tôi không nói nhiều, kề miệng vào cổ Nhật, nhiệt tình há ra cắn một cái, giữ chặt không nhả.
Bị đau, Nhật vẫn không thả tôi xuống, chỉ chạy nhanh hơn cho mau đến lớp tôi.
Khi tôi được Minh Nhật thả xuống cũng chính là lúc đã đứng trước cửa lớp. Vì đã trễ, học sinh trong lớp gần như đầy đủ, toàn bộ cảnh tượng đều được mọi người nhìn thấy.
Tôi bất giác như người làm điều gì sai trái, mắt nhìn về phía Ngạo Quân để quan sát. Cậu ấy cũng đang nhìn tôi bằng ánh mắt nguy hiểm, gương mặt lạnh đi mấy phần, hai quai hàm bạnh ra vì nghiến răng. Thình lình, Quân đạp đổ chiếc bàn học của mình, sau đó đi thẳng về phía cửa lớp. Ngang qua tôi, cậu ấy không nhìn nấy một cái, chỉ huých mạnh vai Nhật, rồi bỏ đi mất dạng.
Quân đi khỏi, Nhật bật cười thành tiếng.
Tôi lừ mắt nhìn cậu ấy.
- Lại ghen, lại ghen nữa rồi!
- Đừng có đùa kiểu đó nữa! - Cả giọng nói và gương mặt tôi đều lạnh đi vài phần. Nhật làm như thế chính là để trả thù Quân vì hôm trước đẩy cậu ấy vào lan can. Xem ra tâm tư của cả hai chúng tôi đều đã bị Nhật nhìn rõ.
Bỏ qua thái độ của tôi, cậu ấy nghiêng người, ghé sát miệng vào tai tôi mà nói:
- Tình yêu của anh em không cùng huyết thống. Cậu làm tớ muốn viết truyện đấy.
Tôi đột nhiên nổi giận trong lòng, đẩy mạnh Nhật ra, bỏ luôn vào lớp. Nhưng trước đó tôi vẫn kịp nhìn thấy ánh mắt cậu ấy, có một chút bi thương, một chút nuối tiếc. Lúc này, tôi đột nhiên nhận ra, Nhật không những dùng tôi để chọc tức Quân, mà còn dùng chuyện này để thăm dò xem tình cảm của tôi thế nào.
Cả buổi học, Ngạo Quân không quay về lớp. Còn tôi, cả buổi dù cố bắt bản thân tập trung thì thỉnh thoảng đầu óc vẫn tự hỏi cậu ấy đang ở đâu.
***
Một chủ nhật nữa lại đến, tôi khó chịu mang vác cơ thể đến nhà thi đấu để tập luyện ngày cuối trước khi đi vào buổi duyệt. Hôm nay ngoài đội chúng tôi và cô tổng phụ trách ra thì còn có Minh Nhật cùng với chiếc máy quay trên tay. Vì là con cưng của Đông Anh nên việc có mặt ở đây không những không gây khó chịu mà cậu ấy còn làm cô tổng phụ trách phấn chấn hẳn lên.
Chúng tôi bắt đầu ôn lại động tác sau đó ghép nhạc, tập trung chú ý tiết tấu để đều nhau. Cô tổng phụ trách vẫn như lần trước, chăm chú vào cuốn tạp chí, thỉnh thoảng ngẩng mặt lên nhìn một cái. Về phần Nhật, cậu ấy giữ im lặng và đứng quay phim.
Gần đến giờ ăn trưa, Nhật rời khỏi nhà thi đấu, không lâu sau thì trở lại với túi đồ ăn và thức uống cho cả đội. Với cử chỉ này, cậu ấy càng được lòng cô tổng phụ trách và các bạn trong đội hơn. Riêng tôi thì không thích chút nào. Ít nhất thì nếu đi ăn chúng tôi còn được nghỉ đến lúc một giờ, còn ăn tại chỗ thì mười hai rưỡi đã bị bắt tập tiếp.


