Thế gian này từng chút đều là anh
- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2049
- Tình trạng: Hoàn thành
Sân cỏ càng lúc càng đông, Quân không thể đẩy tôi ngồi trên xe nữa nên mang xe vô phòng bảo vệ gửi, còn tôi thì anh cõng. Càng đến gần sân khấu, nơi nhiều người tụ tập, vành tai tôi càng nóng bừng lên vì biết mọi người đang nhìn mình mà bàn tán. Nhưng quả thật, trong lòng tôi đang rất hạnh phúc, cũng rất vênh váo. Có nhìn thấy người con trai tuấn tú, chu đáo này không? Đó là chàng trai của tôi đấy.
Buổi diễn văn nghệ bắt đầu, theo như cô tổng phụ trách nói thì đội nhảy sẽ diễn khai mạc, duyệt chỉ là trên hình thức, nhưng tôi không hề thấy tiết mục của họ đâu, thay vào đó là một đội nhảy khác.
Đúng lúc đang chăm chú xem, vai tôi chợt có một bàn tay đặt lên:
- Cậu khá hơn chưa? - Là Minh Nhật với máy quay trên tay.
- Đỡ nhiều rồi. - Tôi trả lời, tiện thể thắc mắc: Sao không thấy đội của cô tổng phụ trách đâu vậy?
- Bọn họ rủ nhau té cầu thang theo cậu hết rồi. - Nhật vừa nói vừa cài đặt lại máy quay.
- Tất cả? - Tôi kinh hãi thì đúng hơn là kinh ngạc.
- Không chừa một ai. - Nhật nhấn mạnh, sau đó liếc nhìn Quân: Thôi tớ đi quay phim cho trường đây. - Nói rồi cậu ấy vẫy tay và đi thẳng.
Đợi bóng Nhật khuất, tôi ghé miệng vào tai Quân:
- Sao anh lại làm vậy với đội nhảy? - Tôi có thể chắc chắn người làm điều đó là Quân, hơn nữa còn là vì tôi, thêm vào đó là ánh mắt của Nhật vừa rồi làm tôi càng khẳng định. Làm gì có chuyện cả đội trùng hợp té cầu thang như có lời nguyền như thế.
- Vì bọn họ hại em. - Quân cũng không giấu giếm.
- Là bọn họ? - Tôi kinh ngạc. Dù linh cảm là mình không tự té nhưng tôi vẫn cố gạt đi, hóa ra điều đó hoàn toàn đúng.
- Là Diệu My đầu têu. Con nhỏ đó ghen tức vì em được nhảy trên cùng, lại cái vụ video trên Youtube làm nó nghĩ em chơi nổi, cho nên muốn làm em không thể tham gia văn nghệ. - Tiếng Quân rất nhỏ, vừa đủ cho mình tôi nghe.
- Làm sao anh biết? - Quân có khả năng điều tra đến thế sao?
- Là do điện thoại của em ghi âm lại đoạn tụi nó nói chuyện lúc em vừa ngã. - Quân kiên nhẫn giải thích.
Phải rồi, tôi còn tưởng điện thoại bị mất, hóa ra là Quân đã tìm thấy và cất đi. Hôm đó tôi vốn định ghi âm Nhật, không ngờ lại tóm được mấy đứa con gái đó.
Tôi té đúng là rất đau, nhưng mà Quân làm vậy có hơi ác.
- Thật ra anh có thể tác động làm họ bị đuổi học mà. - Nói xong nghĩ lại tôi thấy mình ác hơn.
- Thằng Khoa năn nỉ anh.
Tôi lúc này đã hiểu ra một phần vấn đề, chỉ còn một chút thắc mắc thôi:
- Thế anh bắt bọn họ tự lăn xuống cầu thang sao? - Tôi nghĩ Quân sẽ không đẩy họ đâu.
- Từng người đẩy nhau.
- Thế còn người cuối cùng?
- Diệu My cuối cùng, Khoa đẩy.
Đến lúc này, trong lòng tôi chỉ còn một câu: Ngạo Quân, anh quá hiểm!
Ban đầu, tôi chỉ định đến xem một vài tiết mục, cũng là ra ngoài đi dạo cho khuây khỏa, nhưng quả thật văn nghệ trường tôi quá tuyệt, đầu tư công phu, nhân tài lại nhiều, xem mãi không biết chán. Mãi cho đến khi nhận ra Quân đã cõng tôi đứng im một chỗ quá lâu, tôi mới bắt đầu áy náy trong lòng.
Hình như từ đầu đến cuối, anh cõng tôi mà không hề tỏ ra mệt nhọc, nãy giờ chỉ đứng im một chỗ để tôi xem.
- Mình về đi anh! - Tôi thì thầm vào tai Quân.
- Em chán rồi sao? - Quân hơi nghiêng đầu qua nói chuyện với tôi.
- Em sợ anh cõng nặng. - Chẳng biết là tôi nghĩ gì mà lại đi nói thật.
- Không nặng! - Quân khẳng định.
- Sao có thể? - Tôi ở trên lưng anh cũng đến hai tiếng rồi.
- Tại vì anh không có đang cõng em. - Quân lấp lửng.
- Vậy chắc em đang cõng anh. - Tôi ra vẻ không thèm chấp.
- Chỗ của em là ở trên lưng anh, trong lòng anh, trên tay anh, bên cạnh anh, tóm lại em là một phần cơ thể anh, cho nên không nặng. - Quân hơi ngoái đầu lại, hôn lên má tôi một cái.
Tôi sợ đến mức không dám quay ngang quay dọc để xem có ai thấy hay không, nhưng cũng không thể phủ nhận mình vô cùng hạnh phúc. Cố rướn người lên, tôi để mặt mình vượt qua vai anh, áp má mình lên má anh. Tôi biết điều mình đang làm là không nên, quá tận hưởng hạnh phúc thật nguy hiểm, nhưng lúc này chỉ muốn chìm đắm vào cảm giác tuyệt vời này mãi mãi.
***
Từ khi về nhà Quân sống, tối nào anh cũng ở lỳ bên phòng tôi, nhất định đòi ôm tôi ngủ. Không rõ là Quân có khả năng kiềm chế cao hay tôi không hấp dẫn, anh không hề có một hành động nào mất kiểm soát, kể cả hôn cũng không.
Gần đây tôi rất khó ngủ, vì chỗ bó bột ngứa ngáy khó chịu khiến tôi nằm mãi không yên.
Lại thêm một lần lật người, tôi quay sang nhìn Ngạo Quân đang nhắm mắt im lìm bên cạnh mình.
Gương mặt anh lúc ngủ trông hiền hơn khi tỉnh rất nhiều, có chút trong trẻo và đáng yêu. Tôi không kiềm được, nhẹ đưa tay vuốt mái tóc anh. Người con trai tuyệt vời này thật sự đang yêu tôi sao? Niềm hạnh phúc này lớn đến nỗi bản thân tôi không thể nào thuyết phục được chính mình.
- Em không biết là anh đang rất cố kiềm chế sao mà còn đụng vô anh? - Ngay khi tay tôi khẽ xoa nhẹ gò má Quân, tiếng anh khàn khàn vang lên trong khi mắt vẫn nhắm.
Kế đó, anh kéo tôi vào lòng, vùi mặt vào hõm cổ tôi, hôn nhẹ lên đó một cái.
- Thật ra anh đâu cần phải kiềm chế. - Tự thấy câu nói của mình có nhiều hơn một cách hiểu, tôi vội nói thêm: Ý em là anh có thể về phòng ngủ mà.
Buổi diễn văn nghệ bắt đầu, theo như cô tổng phụ trách nói thì đội nhảy sẽ diễn khai mạc, duyệt chỉ là trên hình thức, nhưng tôi không hề thấy tiết mục của họ đâu, thay vào đó là một đội nhảy khác.
Đúng lúc đang chăm chú xem, vai tôi chợt có một bàn tay đặt lên:
- Cậu khá hơn chưa? - Là Minh Nhật với máy quay trên tay.
- Đỡ nhiều rồi. - Tôi trả lời, tiện thể thắc mắc: Sao không thấy đội của cô tổng phụ trách đâu vậy?
- Bọn họ rủ nhau té cầu thang theo cậu hết rồi. - Nhật vừa nói vừa cài đặt lại máy quay.
- Tất cả? - Tôi kinh hãi thì đúng hơn là kinh ngạc.
- Không chừa một ai. - Nhật nhấn mạnh, sau đó liếc nhìn Quân: Thôi tớ đi quay phim cho trường đây. - Nói rồi cậu ấy vẫy tay và đi thẳng.
Đợi bóng Nhật khuất, tôi ghé miệng vào tai Quân:
- Sao anh lại làm vậy với đội nhảy? - Tôi có thể chắc chắn người làm điều đó là Quân, hơn nữa còn là vì tôi, thêm vào đó là ánh mắt của Nhật vừa rồi làm tôi càng khẳng định. Làm gì có chuyện cả đội trùng hợp té cầu thang như có lời nguyền như thế.
- Vì bọn họ hại em. - Quân cũng không giấu giếm.
- Là bọn họ? - Tôi kinh ngạc. Dù linh cảm là mình không tự té nhưng tôi vẫn cố gạt đi, hóa ra điều đó hoàn toàn đúng.
- Là Diệu My đầu têu. Con nhỏ đó ghen tức vì em được nhảy trên cùng, lại cái vụ video trên Youtube làm nó nghĩ em chơi nổi, cho nên muốn làm em không thể tham gia văn nghệ. - Tiếng Quân rất nhỏ, vừa đủ cho mình tôi nghe.
- Làm sao anh biết? - Quân có khả năng điều tra đến thế sao?
- Là do điện thoại của em ghi âm lại đoạn tụi nó nói chuyện lúc em vừa ngã. - Quân kiên nhẫn giải thích.
Phải rồi, tôi còn tưởng điện thoại bị mất, hóa ra là Quân đã tìm thấy và cất đi. Hôm đó tôi vốn định ghi âm Nhật, không ngờ lại tóm được mấy đứa con gái đó.
Tôi té đúng là rất đau, nhưng mà Quân làm vậy có hơi ác.
- Thật ra anh có thể tác động làm họ bị đuổi học mà. - Nói xong nghĩ lại tôi thấy mình ác hơn.
- Thằng Khoa năn nỉ anh.
Tôi lúc này đã hiểu ra một phần vấn đề, chỉ còn một chút thắc mắc thôi:
- Thế anh bắt bọn họ tự lăn xuống cầu thang sao? - Tôi nghĩ Quân sẽ không đẩy họ đâu.
- Từng người đẩy nhau.
- Thế còn người cuối cùng?
- Diệu My cuối cùng, Khoa đẩy.
Đến lúc này, trong lòng tôi chỉ còn một câu: Ngạo Quân, anh quá hiểm!
Ban đầu, tôi chỉ định đến xem một vài tiết mục, cũng là ra ngoài đi dạo cho khuây khỏa, nhưng quả thật văn nghệ trường tôi quá tuyệt, đầu tư công phu, nhân tài lại nhiều, xem mãi không biết chán. Mãi cho đến khi nhận ra Quân đã cõng tôi đứng im một chỗ quá lâu, tôi mới bắt đầu áy náy trong lòng.
Hình như từ đầu đến cuối, anh cõng tôi mà không hề tỏ ra mệt nhọc, nãy giờ chỉ đứng im một chỗ để tôi xem.
- Mình về đi anh! - Tôi thì thầm vào tai Quân.
- Em chán rồi sao? - Quân hơi nghiêng đầu qua nói chuyện với tôi.
- Em sợ anh cõng nặng. - Chẳng biết là tôi nghĩ gì mà lại đi nói thật.
- Không nặng! - Quân khẳng định.
- Sao có thể? - Tôi ở trên lưng anh cũng đến hai tiếng rồi.
- Tại vì anh không có đang cõng em. - Quân lấp lửng.
- Vậy chắc em đang cõng anh. - Tôi ra vẻ không thèm chấp.
- Chỗ của em là ở trên lưng anh, trong lòng anh, trên tay anh, bên cạnh anh, tóm lại em là một phần cơ thể anh, cho nên không nặng. - Quân hơi ngoái đầu lại, hôn lên má tôi một cái.
Tôi sợ đến mức không dám quay ngang quay dọc để xem có ai thấy hay không, nhưng cũng không thể phủ nhận mình vô cùng hạnh phúc. Cố rướn người lên, tôi để mặt mình vượt qua vai anh, áp má mình lên má anh. Tôi biết điều mình đang làm là không nên, quá tận hưởng hạnh phúc thật nguy hiểm, nhưng lúc này chỉ muốn chìm đắm vào cảm giác tuyệt vời này mãi mãi.
***
Từ khi về nhà Quân sống, tối nào anh cũng ở lỳ bên phòng tôi, nhất định đòi ôm tôi ngủ. Không rõ là Quân có khả năng kiềm chế cao hay tôi không hấp dẫn, anh không hề có một hành động nào mất kiểm soát, kể cả hôn cũng không.
Gần đây tôi rất khó ngủ, vì chỗ bó bột ngứa ngáy khó chịu khiến tôi nằm mãi không yên.
Lại thêm một lần lật người, tôi quay sang nhìn Ngạo Quân đang nhắm mắt im lìm bên cạnh mình.
Gương mặt anh lúc ngủ trông hiền hơn khi tỉnh rất nhiều, có chút trong trẻo và đáng yêu. Tôi không kiềm được, nhẹ đưa tay vuốt mái tóc anh. Người con trai tuyệt vời này thật sự đang yêu tôi sao? Niềm hạnh phúc này lớn đến nỗi bản thân tôi không thể nào thuyết phục được chính mình.
- Em không biết là anh đang rất cố kiềm chế sao mà còn đụng vô anh? - Ngay khi tay tôi khẽ xoa nhẹ gò má Quân, tiếng anh khàn khàn vang lên trong khi mắt vẫn nhắm.
Kế đó, anh kéo tôi vào lòng, vùi mặt vào hõm cổ tôi, hôn nhẹ lên đó một cái.
- Thật ra anh đâu cần phải kiềm chế. - Tự thấy câu nói của mình có nhiều hơn một cách hiểu, tôi vội nói thêm: Ý em là anh có thể về phòng ngủ mà.


