watch sexy videos at nza-vids!
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Thế gian này từng chút đều là anh


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1976
- Tình trạng: Hoàn thành
- Trời, An à con? Ôi cô nhớ con lắm! Con bé lễ phép hay phụ cô lúc đông quá đây mà.

Tôi tiếp tục diễn kịch câm, cười và cúi đầu chào. Ngày trước khi ở Trung Anh, mỗi lúc đông học sinh quá, tôi thường chui vô đây phụ mọi người. Khi đó, nhà bếp để lại cho tôi rất nhiều đồ ăn ngon, khi đám đông bớt đi thì chỉ việc về chiếc bàn của mình thưởng thức.

- Con ăn đi, cô không tính tiền đâu. Cái này là cô với dì Hòa làm cho con. Ăn hết nghe con! - Cô cười phúc hậu, gò má rám nắng nhấp nhô, hàm răng trắng đều tăm tắp làm cho nụ cười tỏa nắng.

Tôi muốn từ chối, nhưng không thể nói, nên chỉ biết ngoan ngoãn cúi đầu chào, rồi cười nhè nhẹ.

Lúc tôi định quay đi, tiếng cô Hoan lại gọi giật ngược lại. Tôi quay người, cô Hoan đang tìm gì đó trong tủ lạnh đựng đồ uống. Cô lấy ra một lon trà Lipton, niềm nở cười, đưa cho tôi:

- Cô cho con nè. Vẫn còn thích uống cái này chứ hả?

Mắt tôi cay cay, nụ cười gắng gượng trên môi. Tôi đón lấy lon nước, lại cúi đầu, rồi đi nhanh về chiếc bàn đã được nhóm bạn kia nhường cho. Lúc này, lòng tôi dâng nên một niềm cảm xúc khó nói. Có chút ấm áp, lại cũng thật hối tiếc. Phải chi... tôi đừng đến Đông Anh. Phải chi lúc đó tôi nghĩ kỹ hơn một chút. Ở đây có biết bao nhiêu người thương và quý mến tôi. Còn ở Đông Anh, ngoài bảng điểm ra, tôi có gì đâu.

- Nhớ trường nhớ bạn phải không? - Tiếng Ngọc đánh thức tôi.

Tôi ngẩng đầu. Ngọc cũng đang bê một cái khay, bên trong là mỳ vịt tiềm cùng một lon nước ngọt.

Ngọc nhìn vào tô của tôi, bĩu môi:

- Con cưng của Trung Anh có khác. Nhìn cái tô của tớ coi!

Tôi cười cười. Miếng thịt của Ngọc chỉ bằng một nửa của tôi.

Chúng tôi vừa ăn vừa trò chuyện. Vẫn là Ngọc nói, thỉnh thoảng tôi gật đầu, cũng như ngày xưa.

- Mà cuối cùng hôm nay qua tìm Ngọc có chuyện gì?

Tôi lấy sổ và bút trong túi, viết ngắn gọn:

- Thăm Ngọc.

Ngọc trợn tròn mắt nhìn tôi, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Tôi lại viết:

- Viêm họng, mất tiếng rồi. - Tôi không muốn để Ngọc biết tình trạng của mình hiện tại. Thêm một người biết cũng chẳng giải quyết được gì, chỉ làm cho nỗi lo lắng chất chồng thêm, thà không nói.

- Uống thuốc chưa? - Ngọc lo lắng.

Tôi gật đầu.

Chúng tôi lại tiếp tục ăn, Ngọc vẫn nói, tôi vẫn gật. Ăn xong xuôi, tôi đi vào toilet để rửa tay và miệng.

Ở Trung Anh, có một nhóm học sinh cá biệt. Bọn họ đối với tôi không có quan hệ gì, giống như chẳng biết đến sự tồn tại của nhau. Có một vài lần, tôi chạm mặt họ trong toilet, họ thường vô đó để hút thuốc. Nếu không có gì thay đổi, chắc chắn giờ này ba người đó cũng đang hút thuốc phì phèo trong toilet.

Tôi đi vào bên trong, rửa tay và mặt sạch sẽ, sau đó chăm chú nhìn lên trên trần của các phòng toilet. Ở căn phòng trong cùng, những sợi khói mảnh trắng như tóc bạc thong thả bay lên. Bọn họ vẫn ở đây. Đấy cũng là phòng duy nhất đang chốt trong, ở đây ngoài họ và tôi thì chẳng còn ai khác. Tôi để chiếc ví của mình lên bàn, sau đó đi vào phòng gần nhất.

Không lâu sau, có tiếng khóa cửa mở ra. Ngay sau đó là tiếng của vài đứa con gái.

- Vậy tối nay đi bar ấy gì?

- Ừ. Đi ăn mừng. Con My bị kỷ luật, phải ăn mừng lớn. - Một ai đó đáp lại.

- Mẹ nó, tao còn chưa vừa lòng đâu. Nó phải bị đuổi học mới đúng. - Lại là một người khác.

Nói rồi cả bọn cười ầm lên.

Thì ra cái tin Diệu My bị kỷ luật đã bay đến tận đây. Kỷ luật Đông Anh vốn rất nghiêm. Chuyện nhóm của My bày mưu đẩy tôi xuống cầu thang, còn đánh người để cướp đoạn ghi âm đã gây nên sự vô cùng bất bình và phẫn nộ trong ban giám hiệu. Họ quyết định kỷ luật và đình chỉ học cả nhóm ấy. Vì còn chưa đủ mười tám tuổi, họ chưa phải chịu trách nhiệm hình sự, nhưng gia đình phải bồi thường cho tôi, còn phải đến xin lỗi.

- Ơ, ví ai đây mày? - Tiếng nói phát ra khẽ hơn ban nãy.

Sau đó, tiếng trao đổi không còn nữa, thay vào đó là những lời thì thầm không nghe rõ.

Tôi đợi một lúc thật lâu mới mở cửa đi ra. Quả nhiên, chiếc ví của tôi đã không còn ở chỗ cũ. Khóe môi co giật, tôi không kìm được một nụ cười nửa miệng. Tôi là đứa tin vào quả báo, có điều không đủ kiên nhẫn để đợi. Chi bằng mình thay trời hành đạo, cũng là đòi lại công bằng cho chính mình.

Tôi ung dung chắp tay sau lưng, chậm rãi đi về canteen. Nhà ăn giờ đã vắng tanh do bắt đầu vào tiết. Tôi đi đến bên bàn mình ngồi ban nãy, thấy tờ giấy Ngọc viết, được lon nước của tôi chặn lại. Ngọc chào tôi để về lớp học, nói tôi về nhà nhớ uống thuốc, hôm nào rảnh cậu ấy sẽ tìm tôi đi chơi.

***

Ngày hôm nay, trường tôi dậy sóng chấn động. Dù đã cố gắng, giáo viên vẫn không làm cho lớp trật tự và tập trung nghe giảng được. Những tiếng xì xào cứ vang lên không dứt, ngồi cạnh nhau thì nói chuyện, ngồi xa thì viết giấy. Cuối cùng, giáo viên đành phải nhượng bộ, vì họ biết học sinh của họ không hư, nguyên nhân là vì hôm nay có chuyện động trời.

Đêm hôm qua, trên mạng xuất hiện một đoạn clip ân ái của hai học sinh trường Đông Anh, sau đó lan truyền đến mức chóng mặt. Diện mạo của Đông Anh - ngôi trường có bề dày lịch sử, kỷ cương trật tự, thành tích học tập tốt - đã bị ảnh hưởng lớn.

Prev 1 ... 83 84 85 86 87 ... 99 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.000434