Đầu ngón tay rỉ máu, hòa lẫn với nước mưa, đau nhói lành lạnh cô đưa lên miệng mút đầu ngón tay có máu. Mùi tanh lan trong miệng, sau đó, cạnh khóm hoa tường vi cô nhìn thấy một thiếu niên nằm khuất sau đám lá.
Cậu thiếu niên ngất lịm.
Mặt mày thâm tím, sưng phù, mi mắt khép chặt như đã chết, hai hàng lông mày chau lại, khuôn mặt cau có đầy nộ khí. Chiếc áo phông đen bị rách mấy miếng, quần bò rách toạc, lộ ra vết thương sưng vù, giày chỉ còn một chiếc.
Mưa rơi lên người.
Nhiễm hơi lạnh khiến sắc môi cậu nhợt nhạt, mi khép chặt, tóc đen ướt bết lại, cổ và cánh tay cũng trắng bệch.
Cô yên lặng nhìn cậu ta.
Cúi người, chống chiếc ô trên đất, che đầu và nửa người cho cậu ta. Mưa mỗi lúc một dày, cô dứng dậy, cầm chiếc túi vải bạt đội lên đầu che mưa định ra về.
Một bàn tay nóng hầm hập bỗng chộp lấy cổ tay cô!
Lạnh là vì nước mưa trên tay.
Còn nóng hầm hập là nhiệt độ của cơ thể.
Cô kinh ngạc ngoái đầu...
Cậu thiếu niên đó xiết chặt tay, hai mắt chằm chằm nhìn cô, đáy mắt đỏ au như người bị sốt cao. Trong màn mưa lạnh thấu xương, đôi mắt cậu ta hoang dại rực lửa, đưa ánh nhìn như muốn xuyên thấu người cô, giọng khản đặc:
“... Là em à.”
“... Tôi đã tìm thấy em.”
“Bỏ ra!”
Không muốn giằng co với người bị thương, cô lạnh lùng nói, cố gắng giật tay khỏi tay cậu ta. Cậu thiếu niên lại càng xiết chặt hơn rồi giật mạnh tay khiến cô ngã sấp xuống mặt đất nhão nhoét bên cạnh khóm tường vi. Bộ đồng phục học sinh dính đầy đất, lần này cô phẫn nộ thật sự, vung tay đánh cậu ta, trúng đúng vào chỗ bị thương!
Nằm ngửa lên trời trên nền đất nhão, cậu thiếu niên nghiến răng đau đớn, nhưng lại bật cười ha hả: “Tưởng em là bông tường vi lạnh lùng, hóa ra chỉ là con mèo hoang có bộ vuốt sắc”.
Tiếng cười làm ngực cậu ta rung lên, tay vẫn nắm chặt tay cô, hơi thở dốc, nóng bỏng phập phù bên tai cô. Trong lúc vật lộn trên nền đất nhão bê bết, gai tường vi cào lên mặt lên cổ họ. Trong mùi đất ngai ngái lẫn mùi máu tanh tanh, khi cô bị cậu thiếu niên đè xuống đất, trời đã tạnh mưa.
Mây vần vũ trên bầu trời xanh đen màu mực.
Lóe ra vài ngôi sao.
Những vì sao đẹp như ngọc bích.
Lâu lắm không nhìn lên trời, cô lặng yên nằm trên nền đất nham nhở hoa tường vi dại, quên việc giãy giụa tìm cách thoát ra. Cậu thiếu niên cũng dần thả lỏng tay, cậu ta lật người, nằm sát cô, yên lặng một lát, rồi cũng nhìn lên bầu trời chỉ có mấy ngôi sao, hỏi:
“Làm thế nào mới có thể gặp được em?”
Cô mặc cậu ta.
Đến khi cơ thể đột nhiên cảm nhận được một luồng khí nguy hiểm đang ập tới, cô mới cảnh giác quay đầu lại. Cậu thiếu niên thô bạo chồm về phía cô, cả người lại đè lên rồi đưa một tay sờ vào ngực cô!
Đầu cô bỗng vọng lên tiếng nổ ầm vang.
Như có vô số máu tươi vọt ra trước mắt, trong lúc hoảng loạn cô bất chợt vớ được chiếc hộp bút trong túi xách, rồi cố gắng dùng hết sức bình sinh đập vào đầu cậu ta.
Khi cô tỉnh lại.
Nhận ra một giây trước khi ngất đi, ngón tay cậu thiếu niên đó đã quệt qua và lau sạch vết đất bám trên phù hiệu trường trước ngực cô.
...
...
“Vị này là Diệp tiểu thư, tốt nghiệp…”
Sâm Minh Mỹ cười nhạt hướng về mọi người giới thiệu, cúi đầu nhìn lướt bản lý lịch trong tay, nhíu mày ghi nhớ nói:
“…Học viện Thiết kế Thời trang Wadge, Canada.”
Căn phòng vụt yên lặng.
Các nhà thiết kế nhìn nhau vẻ kỳ lạ, Học viện Thiết kế Thời trang Wadge, Canada ư? Có học viện đó sao, quả là chưa từng nghe nói.
“Từ hôm nay, Diệp Anh tiểu thư sẽ là phó giám đốc bộ phận thiết kế, đây là phác thảo thiết kế của cô ấy, mọi người có thể truyền nhau cùng xem.” Sâm Minh Mỹ ném tập tài liệu trong tay cho người phụ nữ trung niên dáng vẻ điềm đạm ngồi bên phải. Chị ta giở xem vài trang một cách chăm chú, ánh mắt lạ lùng, đăm đăm nhìn Diệp Anh đang đứng cạnh Sâm Minh Mỹ, rồi chuyển cho chàng trai hippie người đeo đầy khuyên.
Bản thiết kế vô cùng xuất sắc.
Kết cấu như một tiểu thuyết.
Nhưng…
Chàng trai hippie lật mấy trang, nhếch mép cười giễu cợt, ném cho nữ thiết kế trẻ đang ngây người nhìn bản thiết kế của mình. Người đó lơ đãng lật lướt vài trang, thuận tay đưa cho mỹ nhân ngồi bên phải.
“Vị này là Bối Quỳnh An, George và Tracy”, Sâm Minh Mỹ hướng về phía Diệp Anh giới thiệu từng người trong phòng, nhà thiết kế trung tuổi Bối Quỳnh An bắt tay Diệp Anh, chàng trai hippie George nhìn Diệp Anh từ đầu tới chân, nữ thiết kế trẻ có dáng vụng về - Tracy căng thẳng gật đầu chào Diệp Anh. “Helen, Michael, Jason, đều là những nhà thiết kế vô cùng xuất sắc của công ty. Còn nữa, đây là A Lâm - thợ chế bản, tiếp theo là Jenny - thợ may cao cấp rất xuất sắc”.
Diệp Anh mỉm cười hướng về mỗi người hoặc đưa tay bắt hoặc tỏ ý chào.
Nhưng thái độ lịch thiệp của cô, hoàn toàn không được bất kỳ ai đón nhận.
“Diệp tiểu thư, cô có chắc đây thiết kế của cô?” Ánh mắt thâm trầm của Helen - nữ thiết kế, mỹ nhân có khuôn mặt đẹp đến ngỡ ngàng, chăm chú nhìn Diệp Anh hỏi.
Diệp Anh cười nhạt, ngoái lại:
“Đúng, tôi khẳng định.”
“Phác thảo thiết kế rất đẹp, vừa phóng khoáng mạnh mẽ lại đầy sáng tạo”, khóe môi Helen nhếch cười châm biếm, “Nhưng, cô có biết sự khác nhau giữa bản thiết kế thời trang và tác phẩm mỹ thuật không?”.
Trong phòng bật lên mấy tiếng cười nho nhỏ.
Cậu thiếu niên ngất lịm.
Mặt mày thâm tím, sưng phù, mi mắt khép chặt như đã chết, hai hàng lông mày chau lại, khuôn mặt cau có đầy nộ khí. Chiếc áo phông đen bị rách mấy miếng, quần bò rách toạc, lộ ra vết thương sưng vù, giày chỉ còn một chiếc.
Mưa rơi lên người.
Nhiễm hơi lạnh khiến sắc môi cậu nhợt nhạt, mi khép chặt, tóc đen ướt bết lại, cổ và cánh tay cũng trắng bệch.
Cô yên lặng nhìn cậu ta.
Cúi người, chống chiếc ô trên đất, che đầu và nửa người cho cậu ta. Mưa mỗi lúc một dày, cô dứng dậy, cầm chiếc túi vải bạt đội lên đầu che mưa định ra về.
Một bàn tay nóng hầm hập bỗng chộp lấy cổ tay cô!
Lạnh là vì nước mưa trên tay.
Còn nóng hầm hập là nhiệt độ của cơ thể.
Cô kinh ngạc ngoái đầu...
Cậu thiếu niên đó xiết chặt tay, hai mắt chằm chằm nhìn cô, đáy mắt đỏ au như người bị sốt cao. Trong màn mưa lạnh thấu xương, đôi mắt cậu ta hoang dại rực lửa, đưa ánh nhìn như muốn xuyên thấu người cô, giọng khản đặc:
“... Là em à.”
“... Tôi đã tìm thấy em.”
“Bỏ ra!”
Không muốn giằng co với người bị thương, cô lạnh lùng nói, cố gắng giật tay khỏi tay cậu ta. Cậu thiếu niên lại càng xiết chặt hơn rồi giật mạnh tay khiến cô ngã sấp xuống mặt đất nhão nhoét bên cạnh khóm tường vi. Bộ đồng phục học sinh dính đầy đất, lần này cô phẫn nộ thật sự, vung tay đánh cậu ta, trúng đúng vào chỗ bị thương!
Nằm ngửa lên trời trên nền đất nhão, cậu thiếu niên nghiến răng đau đớn, nhưng lại bật cười ha hả: “Tưởng em là bông tường vi lạnh lùng, hóa ra chỉ là con mèo hoang có bộ vuốt sắc”.
Tiếng cười làm ngực cậu ta rung lên, tay vẫn nắm chặt tay cô, hơi thở dốc, nóng bỏng phập phù bên tai cô. Trong lúc vật lộn trên nền đất nhão bê bết, gai tường vi cào lên mặt lên cổ họ. Trong mùi đất ngai ngái lẫn mùi máu tanh tanh, khi cô bị cậu thiếu niên đè xuống đất, trời đã tạnh mưa.
Mây vần vũ trên bầu trời xanh đen màu mực.
Lóe ra vài ngôi sao.
Những vì sao đẹp như ngọc bích.
Lâu lắm không nhìn lên trời, cô lặng yên nằm trên nền đất nham nhở hoa tường vi dại, quên việc giãy giụa tìm cách thoát ra. Cậu thiếu niên cũng dần thả lỏng tay, cậu ta lật người, nằm sát cô, yên lặng một lát, rồi cũng nhìn lên bầu trời chỉ có mấy ngôi sao, hỏi:
“Làm thế nào mới có thể gặp được em?”
Cô mặc cậu ta.
Đến khi cơ thể đột nhiên cảm nhận được một luồng khí nguy hiểm đang ập tới, cô mới cảnh giác quay đầu lại. Cậu thiếu niên thô bạo chồm về phía cô, cả người lại đè lên rồi đưa một tay sờ vào ngực cô!
Đầu cô bỗng vọng lên tiếng nổ ầm vang.
Như có vô số máu tươi vọt ra trước mắt, trong lúc hoảng loạn cô bất chợt vớ được chiếc hộp bút trong túi xách, rồi cố gắng dùng hết sức bình sinh đập vào đầu cậu ta.
Khi cô tỉnh lại.
Nhận ra một giây trước khi ngất đi, ngón tay cậu thiếu niên đó đã quệt qua và lau sạch vết đất bám trên phù hiệu trường trước ngực cô.
...
...
“Vị này là Diệp tiểu thư, tốt nghiệp…”
Sâm Minh Mỹ cười nhạt hướng về mọi người giới thiệu, cúi đầu nhìn lướt bản lý lịch trong tay, nhíu mày ghi nhớ nói:
“…Học viện Thiết kế Thời trang Wadge, Canada.”
Căn phòng vụt yên lặng.
Các nhà thiết kế nhìn nhau vẻ kỳ lạ, Học viện Thiết kế Thời trang Wadge, Canada ư? Có học viện đó sao, quả là chưa từng nghe nói.
“Từ hôm nay, Diệp Anh tiểu thư sẽ là phó giám đốc bộ phận thiết kế, đây là phác thảo thiết kế của cô ấy, mọi người có thể truyền nhau cùng xem.” Sâm Minh Mỹ ném tập tài liệu trong tay cho người phụ nữ trung niên dáng vẻ điềm đạm ngồi bên phải. Chị ta giở xem vài trang một cách chăm chú, ánh mắt lạ lùng, đăm đăm nhìn Diệp Anh đang đứng cạnh Sâm Minh Mỹ, rồi chuyển cho chàng trai hippie người đeo đầy khuyên.
Bản thiết kế vô cùng xuất sắc.
Kết cấu như một tiểu thuyết.
Nhưng…
Chàng trai hippie lật mấy trang, nhếch mép cười giễu cợt, ném cho nữ thiết kế trẻ đang ngây người nhìn bản thiết kế của mình. Người đó lơ đãng lật lướt vài trang, thuận tay đưa cho mỹ nhân ngồi bên phải.
“Vị này là Bối Quỳnh An, George và Tracy”, Sâm Minh Mỹ hướng về phía Diệp Anh giới thiệu từng người trong phòng, nhà thiết kế trung tuổi Bối Quỳnh An bắt tay Diệp Anh, chàng trai hippie George nhìn Diệp Anh từ đầu tới chân, nữ thiết kế trẻ có dáng vụng về - Tracy căng thẳng gật đầu chào Diệp Anh. “Helen, Michael, Jason, đều là những nhà thiết kế vô cùng xuất sắc của công ty. Còn nữa, đây là A Lâm - thợ chế bản, tiếp theo là Jenny - thợ may cao cấp rất xuất sắc”.
Diệp Anh mỉm cười hướng về mỗi người hoặc đưa tay bắt hoặc tỏ ý chào.
Nhưng thái độ lịch thiệp của cô, hoàn toàn không được bất kỳ ai đón nhận.
“Diệp tiểu thư, cô có chắc đây thiết kế của cô?” Ánh mắt thâm trầm của Helen - nữ thiết kế, mỹ nhân có khuôn mặt đẹp đến ngỡ ngàng, chăm chú nhìn Diệp Anh hỏi.
Diệp Anh cười nhạt, ngoái lại:
“Đúng, tôi khẳng định.”
“Phác thảo thiết kế rất đẹp, vừa phóng khoáng mạnh mẽ lại đầy sáng tạo”, khóe môi Helen nhếch cười châm biếm, “Nhưng, cô có biết sự khác nhau giữa bản thiết kế thời trang và tác phẩm mỹ thuật không?”.
Trong phòng bật lên mấy tiếng cười nho nhỏ.

