Chờ đợi là chết đói
Loading...

Tường Vi đêm đầu tiên


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1870
- Tình trạng: Hoàn thành
“Mấy tháng chăm sóc Nhị thiếu gia, cháu đã quen tình trạng sức khỏe và sở thích của Nhị thiếu gia, hai hộ lý đặc biệt ông mời đến chắc chắn là rất tốt, chỉ có điều chưa hẳn Nhị thiếu gia đã chấp nhận.”

“Tuyên là đứa hiểu biết”, Tạ Hạc Phố thở dài, nói, “Có thể lúc đầu chưa quen, lâu dần nó sẽ chấp nhận”.

“Giống như chấp nhận Sâm tiểu thư sao?”

Hơi trà bay hết, cô khẽ hỏi, cặp mắt trong veo, đôi tròng đen thẫm.

“...”

Tạ Hạc Phố không nói, lặng lẽ rót thêm trà cho cô.

“Cho dù Sâm tiểu thư đã hủy hôn vào lúc Nhị thiếu gia bị tai nạn, hơn nữa người Sâm tiểu thư thích là Đại thiếu gia, cho dù...”, giọng cô càng nhỏ, “... Cho dù chính miệng Nhị thiếu gia nói với ông, anh ấy thích cháu, ông vẫn kiên quyết để Nhị thiếu gia kết hôn với Sâm tiểu thư sao?”.

Trà nóng từ từ chảy xuống cốc.

Tạ Hạ Phố sắc mặt không đổi, vẫn vẻ trầm tĩnh từng trải của người già…

“Tạ lão thái gia, ông rất thích Sâm tiểu thư đúng không?”, Diệp Anh bạo dạn, “Ông thích Sâm tiểu thư, muốn để cô ấy trở thành cháu dâu đích tôn của ông. Nhưng ông có nghĩ cho cảm nhận của cô ấy chưa? Nếu không phải rất thích Đại thiếu gia, sao cô ấy có thể bất chấp danh dự bị tổn thương kiên quyết hủy hôn? Lấy một người cô ấy không yêu, Sâm tiểu thư có hạnh phúc không?”.

“Con bé ngốc, nó không biết thế nào mới là tốt nhất”, Tạ Hạ Phố lắc đầu thở dài.

“Vậy, ông có biết!”, Diệp Anh ngước mắt, “... Buộc những người yêu nhau không đến được với nhau, ông cho như vậy là tốt nhất sao?”.

Trong phòng trà, Tạ Hạ Phố chầm chậm rót đầy cốc cho Diệp Anh, cô cúi đầu, giơ tay đón.

“Lý lẽ của Diệp tiểu thư rất sắc sảo.”

Bỏ ấm trà xuống, Tạ Hạ Phố nheo mắt cười.

“Ta già rồi, mắt lão hóa, nhìn người có lúc không chuẩn. Nhưng Tuyên và Minh Mỹ từ nhỏ đã lớn lên bên nhau, tâm tư của nhau thế nào họ biết rõ nhất.”

“Minh Mỹ đối với Tuyên tình vẫn sâu, chính Tuyên cũng phải khâm phục. Chỉ có điều Tuyên tính khí lạnh lùng, còn Minh Mỹ tính tiểu thư nhõng nhẽo, hay hờn dỗi, nó cố ý cặp kè với Xán để chọc tức Tuyên. Ha ha, con bé Minh Mỹ giở trò, Tuyên cũng nhân cơ giở trò, nên trước mặt Minh Mỹ mới nói, nó thích cháu.”

Trà rất nóng, môi Diệp Anh vừa chạm đã bỏng giãy, rụt lại.

“Bọn trẻ chưa hiểu chuyện, đi sai đường, nên ta phải kéo chúng về”, nhấc cốc trà, nhấp một ngụm nhỏ, “Sau lúc tuyên bố hôn ước đó, ta nhìn thấy Minh Mỹ đẩy xe đưa Tuyên đi rất lâu, cuối cùng Tuyên đã nắm tay Minh Mỹ”.

Diệp Anh cúi mặt.

Hai tay áp chặt cốc trà bằng gốm tím.

“Trong toàn bộ chuyện này, những người chúng ta cảm thấy có lỗi nhất, đó là đối với Xán và cháu”, Tạ Hạc Phố thở dài, “Diệp tiểu thư, suy nghĩ của cháu ta rất hiểu, ta chỉ muốn biết, có chỗ nào để ta có thể thay mặt nhà họ Tạ cảm ơn và bù đắp cho cháu”.

Diệp Anh suy nghĩ rất lâu, rồi ngẩng đầu, nhìn Tạ Hạc Phố.

* * *

“Dự án thiết kế thời trang cao cấp dành cho nữ do Giám đốc bộ phận thiết kế Sâm Minh Mỹ và Phó giám đốc bộ phận thiết kế Diệp Anh đồng phụ trách, sẽ thành lập hai tổ dự án”, ba ngày sau, trong phiên họp hội đồng quản trị của tập đoàn, trước ánh mắt kinh ngạc của Sâm Minh Mỹ, Tạ Hoa Lăng lướt mắt đến Việt Xán tạm thời thay Việt Tuyên ngồi vào ghế chủ tịch, nói tiếp, “Công ty sẽ lần lượt xuất vốn, để hai tổ dự án độc lập làm việc, nửa năm sau, ai làm tốt hơn, người đó sẽ chính thức toàn quyền phụ trách”.

Khi tin truyền về Bộ phận thiết kế, Tracy vui đến mức sống lưng cứng đờ. Ngồi ngây nửa ngày xúc động, chân tay luống cuống, hỏi Diệp Anh: “Vậy... vậy bây giờ chẳng phải chúng ta nên lập tức bắt tay vào việc thôi? Diệp tiểu thư xin cô giao việc cho tôi, tôi có thể làm được gì không? À, phải rồi, gần đây tôi vẽ được rất nhiều phác thảo. Diệp tiểu thư, cô cứ việc sử dụng!”.

George cũng trở về.

Cánh mũi anh ta lại bấm thêm lỗ mới, đeo một miếng giáp xác cổ màu bạc, đủng đỉnh ngồi xuống ghế, liếc xéo Diệp Anh, vẻ coi thường:

“Nhờ người đàn ông đó của cô chứ gì? Ôi chao, đàn bà lợi hại thật, kiếp sau tôi cũng làm đàn bà chơi.”

“Tôi tưởng kiếp này cậu đã là đàn bà rồi!”, Diệp Anh lạnh nhạt nói.

“Cái gì?!”

“Bụng đầy ấm ức, suốt ngày càu nhàu, thấy khó là chuồn, thấy lợi là đến”, Diệp Anh cười, “Không phải là đàn bà thì là gì?”.

“Cô…”

George tức run người.

“Đây là sơ đồ thiết kế trang trí cửa hiệu”, cầm bản vẽ trên bàn, Diệp Anh đưa cho Tracy, “Địa chỉ số 12, tòa B cạnh lối vào phía Đông quảng trường Ngân Tọa. Cô phụ trách công việc sửa sang cửa hiệu”.

“Vâng, Diệp tiểu thư.”

Tracy đón bản vẽ, mặt lộ vẻ băn khoăn, đang định hỏi, George cố nén xấu hổ, hỏi:

“Còn tôi? Tôi làm gì?”

Diệp Anh nhìn anh ta đúng một phút, hỏi:

“Anh không bỏ chạy lần nữa chứ?”

“...”, George cứng họng, lúng túng, “Không”.

Trong phòng làm việc của Giám đốc bộ phận thiết kế.

“Cô ta tiếp nhận thật rồi.”

Vừa kinh ngạc vừa tỏ ra không quan tâm, Sâm Minh Mỹ cầm ly cafe lên, vẻ băn khoăn: “Em vốn nghĩ cô ta rất thông minh chứ. Khổ công như vậy tiếp cận Tuyên, bây giờ vì muốn tham gia dự án này lại bằng lòng từ bỏ Tuyên sao?”.

“Vậy thì em đi khuyên cô ta.”

Xán vừa giở tài liệu, vừa thong thả nói.

“Anh đùa gì thế!”

Prev 1 ... 61 62 63 64 65 ... 111 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000009s. Total load: 0.000447
XtGem Forum catalog