Bởi vì tên cửa hiệu là Tường Vi, cha thậm chí rất vui lòng giúp chủ cửa hàng thiết kế biển hiệu, trên nền hai màu đỏ trắng, giữa là một bông hoa tường vi màu hồng nở xòe. Cha thích ăn bánh đậu đỏ của hiệu bánh đó, cha nói hồi còn nhỏ, đậu đỏ do bà nội hầm cũng mang hương vị này.
Cha nắm tay cô.
Dạy cô vẽ bông hoa tường vi như vậy lên cửa kính.
“Tường vi đêm đầu tiên, mặc dù chưa nở hết, nhưng tươi nhất, thuần khiết nhất”, miệng cha có mùi thuốc lào, râu đen luôn chọc vào má cô ngưa ngứa lại hơi đau, cha nắm bàn tay bé nhỏ của cô, vẽ một bông khác, “Đêm con ra đời, ngoài cửa sổ tường vi hồng nở rộ. Cha cảm thấy bé Tường Vi của cha sau này lớn lên nhất định sẽ tài hoa, trong sáng và tốt bụng, trở thành tác phẩm tuyệt vời nhất của cha.”
...
Lúc đó, cha luôn mua hai cái bánh đậu đỏ, một cái cho cô, một cái ông ăn. Cha thích nhất bánh đậu đỏ, có lúc thức thâu đêm trong phòng thiết kế, mệt chẳng muốn ăn gì, cha cũng ăn hết cái bánh đậu đỏ cô lén chạy đi mua cho ông.
Đó là loại bánh cha thích nhất.
Dẫu trong những năm tháng ô uế, chỉ cần mua một chiếc bánh đậu đỏ để trước ảnh cha, cô có thể bình tĩnh được mấy ngày.
Còn về sau.
Khi sống trong trại cải tạo, đêm khuya không ngủ được, ngồi trên giường, suốt đêm thẫn thờ suy nghĩ. Lâu như vậy không mua bánh đậu đỏ cho cha, liệu cha có buồn, có cho rằng, cô đã quên ông.
...
...
Hơi nước mưa ẩm dần làm mờ bông tường vi trên kính, Diệp Anh lặng lẽ thở dài, dùng ngón tay xóa đi. Trên đường có nhiều chỗ nước đọng, xe phóng rất nhanh, người đi bộ vội vàng. Cô nhắm mắt mệt mỏi dựa vào cửa xe, nước mưa bên ngoài truyền hơi lạnh buốt.
...
...
“Nếu sau ba ngày, cô vẫn không đi khỏi đây, tôi sẽ nói ra tất cả mọi chuyện của cô!”
…
“Tối đó, Tuyên đã nắm tay tôi.”
Trong vườn hoa đêm hè, Sâm Minh Mỹ tỏ ra thương hại cô, nói:
“Cô sẽ không ngu ngốc tưởng rằng, Tuyên thích cô thật chứ.”
...
...
Ba ngày nay, những lời nói của Sâm Minh Mỹ vẫn vang bên tai.
Ba ngày nay, Sâm Minh Mỹ hầu như không cho cô bất kỳ cơ hội nào đến gần Tuyên, dù ăn cơm, đi dạo, đi tập phục hồi chức năng, Sâm Minh Mỹ đều đích thân ở bên Việt Tuyên. Đến tối cô ta càng không cho phép cô vào phòng anh.
Còn Việt Tuyên...
Việt Tuyên không từ chối Sâm Minh Mỹ.
Chiếc Bentley lao đi trên con đường ngập mưa.
Màn mưa như tấm lưới dệt bằng mũi kim trùm lên tất cả, một màu trắng mênh mang. Từ xa, dòng xe nối nhau di chuyển. Xa hơn nữa, qua một khu phố, lại xa hơn nữa, rồi qua một khu phố khác...
Vòng qua chỗ ngoặt...
Chiếc xe đua màu xám bạc phóng như bay!
Trên đường phố trơn ướt, phá vỡ màn mưa, chiếc cần gạt nước quét liên tục, Việt Xán mặt mày cau có, một tay nắm vô lăng, một tay ấn tìm danh bạ điện thoại. Không có! Không có! Ngoài bức ảnh cô ấu yếm dựa vào người Việt Tuyên ở Paris. Mọi thông tin về cô anh đều không có!
“Diệp tiểu thư đã rời quảng trường Ngân Tọa!”
Trong tai nghe, giọng của Tạ Phong cũng hơi lo lắng.
“Đúng, chính là đi trên chiếc xe đó! Nhưng không ai biết cô ấy đi đâu! Trên đường về Tạ gia cũng không có! Lái xe không liên lạc được! Di động của Diệp tiểu thư tắt máy!”
Đi đâu?
Cô ấy đi đâu?
Lồng ngực cuộn lên như muốn vỡ tung, chiếc cần gạt nước gạt liên tục, Việt Xán nắm chặt vô lăng, nhấn ga chiếc xe đua màu xám bạc vượt qua chiếc xe khác trong màn mưa trắng xóa! Lại vượt qua chiếc nữa! Còi xe rít suốt dọc đường!
Màn mưa làm mờ các ô cửa kính, biến thành một màu trắng đục.
Nghe tiếng gõ cửa của thuộc hạ, Tạ Bình khẽ khàng đi ra, không dám đánh động Việt Tuyên đang ngủ. Trên chiếc giường rộng thênh thang, Việt Tuyên ngủ không yên, trán lấm tấm mồ hôi, hơi thở dồn dập, lông mày cau có, như đang bị ác mộng đè nén. Sắc mặt xanh xao, Việt Tuyên trăn trở thở dốc, đột nhiên cả người chấn động, mở bừng mắt!
“Nhị thiếu gia!”
Vừa ra đến cửa, bắt đầu lắng nghe thuộc hạ báo cáo, Tạ Bình vội ngoái đầu ngó vào phòng.
“A Anh đã về chưa?”
Ngoài cửa sổ, tiếng mưa gõ đều như trống điểm. Việt Tuyên cau mày hỏi, một cơn đau ở ngực âm ỉ co thắt, cơn ác mộng vừa rồi khiến lòng anh nặng trĩu, thấp thỏm bất an như có chuyện không hay sắp xảy ra. Lúc này, anh muốn nhìn thấy cô, lập tức nhìn thấy cô!
Mưa ướt đường trơn.
“Rầm...”
Đột nhiên thân xe chấn động mạnh, người Diệp Anh lập tức nảy lên, đập mạnh vào cửa kính! Cô đau điếng ôm trán, máu tươi theo ngón tay nhỏ xuống, nặng nề mở mắt nhìn ra. Lái xe phía trước, trán toát mồ hôi, hai tay run run nắm chặt vô lăng, cố làm cho xe dừng lại, ngoái đầu kêu lên:
“Tiểu thư, phanh hỏng rồi!”
“Rầm…!”
Còn chưa ngồi vững, lại một cú va mạnh nữa, trán Diệp Anh hầu như va vào đúng vị trí cũ trên kính xe, máu tươi như dồn lại, một dải máu đỏ làm mờ tầm nhìn của cô.
Lại là...
Phanh hỏng ư...
Ý nghĩ nực cười lóe lên trong đầu, cơn đau ở trán và cảm giác choáng váng ở đầu khiến cô nôn nao muốn ói. Cố gắng nhìn ra, thấy một ngã tư đông đúc, đúng lúc đèn đỏ, mấy cái xe dừng ở đó, chiếc Bentley như mất kiểm soát xiêu vẹo lao lên!
“Két…”
Một tiếng rít chói tai, chiếc Bentley mất kiểm soát suýt đâm vào chiếc xe đỗ phía trước! Lại loạng choạng chen qua một chiếc khác! “Bíp…”, “Bíp…!”, tiếng còi xe chói tai xé màn mưa, chiếc xe phía trước kinh hoàng né tránh! Tiếng còi xe, cùng tiếng kêu, tiếng chửi hỗn loạn!
“Rầm…!”
Cha nắm tay cô.
Dạy cô vẽ bông hoa tường vi như vậy lên cửa kính.
“Tường vi đêm đầu tiên, mặc dù chưa nở hết, nhưng tươi nhất, thuần khiết nhất”, miệng cha có mùi thuốc lào, râu đen luôn chọc vào má cô ngưa ngứa lại hơi đau, cha nắm bàn tay bé nhỏ của cô, vẽ một bông khác, “Đêm con ra đời, ngoài cửa sổ tường vi hồng nở rộ. Cha cảm thấy bé Tường Vi của cha sau này lớn lên nhất định sẽ tài hoa, trong sáng và tốt bụng, trở thành tác phẩm tuyệt vời nhất của cha.”
...
Lúc đó, cha luôn mua hai cái bánh đậu đỏ, một cái cho cô, một cái ông ăn. Cha thích nhất bánh đậu đỏ, có lúc thức thâu đêm trong phòng thiết kế, mệt chẳng muốn ăn gì, cha cũng ăn hết cái bánh đậu đỏ cô lén chạy đi mua cho ông.
Đó là loại bánh cha thích nhất.
Dẫu trong những năm tháng ô uế, chỉ cần mua một chiếc bánh đậu đỏ để trước ảnh cha, cô có thể bình tĩnh được mấy ngày.
Còn về sau.
Khi sống trong trại cải tạo, đêm khuya không ngủ được, ngồi trên giường, suốt đêm thẫn thờ suy nghĩ. Lâu như vậy không mua bánh đậu đỏ cho cha, liệu cha có buồn, có cho rằng, cô đã quên ông.
...
...
Hơi nước mưa ẩm dần làm mờ bông tường vi trên kính, Diệp Anh lặng lẽ thở dài, dùng ngón tay xóa đi. Trên đường có nhiều chỗ nước đọng, xe phóng rất nhanh, người đi bộ vội vàng. Cô nhắm mắt mệt mỏi dựa vào cửa xe, nước mưa bên ngoài truyền hơi lạnh buốt.
...
...
“Nếu sau ba ngày, cô vẫn không đi khỏi đây, tôi sẽ nói ra tất cả mọi chuyện của cô!”
…
“Tối đó, Tuyên đã nắm tay tôi.”
Trong vườn hoa đêm hè, Sâm Minh Mỹ tỏ ra thương hại cô, nói:
“Cô sẽ không ngu ngốc tưởng rằng, Tuyên thích cô thật chứ.”
...
...
Ba ngày nay, những lời nói của Sâm Minh Mỹ vẫn vang bên tai.
Ba ngày nay, Sâm Minh Mỹ hầu như không cho cô bất kỳ cơ hội nào đến gần Tuyên, dù ăn cơm, đi dạo, đi tập phục hồi chức năng, Sâm Minh Mỹ đều đích thân ở bên Việt Tuyên. Đến tối cô ta càng không cho phép cô vào phòng anh.
Còn Việt Tuyên...
Việt Tuyên không từ chối Sâm Minh Mỹ.
Chiếc Bentley lao đi trên con đường ngập mưa.
Màn mưa như tấm lưới dệt bằng mũi kim trùm lên tất cả, một màu trắng mênh mang. Từ xa, dòng xe nối nhau di chuyển. Xa hơn nữa, qua một khu phố, lại xa hơn nữa, rồi qua một khu phố khác...
Vòng qua chỗ ngoặt...
Chiếc xe đua màu xám bạc phóng như bay!
Trên đường phố trơn ướt, phá vỡ màn mưa, chiếc cần gạt nước quét liên tục, Việt Xán mặt mày cau có, một tay nắm vô lăng, một tay ấn tìm danh bạ điện thoại. Không có! Không có! Ngoài bức ảnh cô ấu yếm dựa vào người Việt Tuyên ở Paris. Mọi thông tin về cô anh đều không có!
“Diệp tiểu thư đã rời quảng trường Ngân Tọa!”
Trong tai nghe, giọng của Tạ Phong cũng hơi lo lắng.
“Đúng, chính là đi trên chiếc xe đó! Nhưng không ai biết cô ấy đi đâu! Trên đường về Tạ gia cũng không có! Lái xe không liên lạc được! Di động của Diệp tiểu thư tắt máy!”
Đi đâu?
Cô ấy đi đâu?
Lồng ngực cuộn lên như muốn vỡ tung, chiếc cần gạt nước gạt liên tục, Việt Xán nắm chặt vô lăng, nhấn ga chiếc xe đua màu xám bạc vượt qua chiếc xe khác trong màn mưa trắng xóa! Lại vượt qua chiếc nữa! Còi xe rít suốt dọc đường!
Màn mưa làm mờ các ô cửa kính, biến thành một màu trắng đục.
Nghe tiếng gõ cửa của thuộc hạ, Tạ Bình khẽ khàng đi ra, không dám đánh động Việt Tuyên đang ngủ. Trên chiếc giường rộng thênh thang, Việt Tuyên ngủ không yên, trán lấm tấm mồ hôi, hơi thở dồn dập, lông mày cau có, như đang bị ác mộng đè nén. Sắc mặt xanh xao, Việt Tuyên trăn trở thở dốc, đột nhiên cả người chấn động, mở bừng mắt!
“Nhị thiếu gia!”
Vừa ra đến cửa, bắt đầu lắng nghe thuộc hạ báo cáo, Tạ Bình vội ngoái đầu ngó vào phòng.
“A Anh đã về chưa?”
Ngoài cửa sổ, tiếng mưa gõ đều như trống điểm. Việt Tuyên cau mày hỏi, một cơn đau ở ngực âm ỉ co thắt, cơn ác mộng vừa rồi khiến lòng anh nặng trĩu, thấp thỏm bất an như có chuyện không hay sắp xảy ra. Lúc này, anh muốn nhìn thấy cô, lập tức nhìn thấy cô!
Mưa ướt đường trơn.
“Rầm...”
Đột nhiên thân xe chấn động mạnh, người Diệp Anh lập tức nảy lên, đập mạnh vào cửa kính! Cô đau điếng ôm trán, máu tươi theo ngón tay nhỏ xuống, nặng nề mở mắt nhìn ra. Lái xe phía trước, trán toát mồ hôi, hai tay run run nắm chặt vô lăng, cố làm cho xe dừng lại, ngoái đầu kêu lên:
“Tiểu thư, phanh hỏng rồi!”
“Rầm…!”
Còn chưa ngồi vững, lại một cú va mạnh nữa, trán Diệp Anh hầu như va vào đúng vị trí cũ trên kính xe, máu tươi như dồn lại, một dải máu đỏ làm mờ tầm nhìn của cô.
Lại là...
Phanh hỏng ư...
Ý nghĩ nực cười lóe lên trong đầu, cơn đau ở trán và cảm giác choáng váng ở đầu khiến cô nôn nao muốn ói. Cố gắng nhìn ra, thấy một ngã tư đông đúc, đúng lúc đèn đỏ, mấy cái xe dừng ở đó, chiếc Bentley như mất kiểm soát xiêu vẹo lao lên!
“Két…”
Một tiếng rít chói tai, chiếc Bentley mất kiểm soát suýt đâm vào chiếc xe đỗ phía trước! Lại loạng choạng chen qua một chiếc khác! “Bíp…”, “Bíp…!”, tiếng còi xe chói tai xé màn mưa, chiếc xe phía trước kinh hoàng né tránh! Tiếng còi xe, cùng tiếng kêu, tiếng chửi hỗn loạn!
“Rầm…!”

