Trong nhà hàng Italia, Diệp Anh cười ngây ngất đứng đó, ngửa đầu nhìn Việt Xán, thì thầm với anh. Ánh mắt sóng sánh như móc câu, đen láy đong đưa, khiêu khích, mơn trớn nhìn sâu vào mắt Việt Xán, tỉ mỉ và chậm rãi như tìm kiếm điều gì.
Còn Việt Xán.
Việt Xán chỉ lặng lẽ nhìn trả, dường như không có bất cứ xáo động nào. Thế nhưng trong lòng cô đột nhiên cảm thấy một nỗi bất an dị thường, đến mức không thể kiềm chế, mà phải nổi nóng với Việt Xán ở chỗ đông người. Về sau, nhiều lần ôn lại cảnh tượng đó, cô mới dần dần kinh hãi hiểu ra sự bất an dị thường đó đến từ...
Vẻ mặt Việt Xán lãnh đạm.
Nhưng bàn tay buông thõng, lại đang nắm chặt, đang cố sức khắc chế, giống như khắc chế tình cảm dữ dội nào đó.
“Hơn nữa, tôi từng cảnh cáo cô! Nếu cô không rời khỏi Tạ gia, tôi sẽ nói ra cái quá khứ mà cô muốn bưng bít! Tôi sẽ khiến cô không sống nổi, tôi sẽ khiến cô không còn chỗ dung thân!”
Cô phải đuổi cổ Diệp Anh!
Cô phải khiến Diệp Anh gục ngã, không còn sức đứng lên nữa!
Từ từ đứng dậy khỏi đi văng, Diệp Anh cao hơn Sâm Minh Mỹ gần năm phân, nhếch mép cười: “Nếu cô tuyên chiến với tôi, vậy thì, tôi chấp nhận”.
“Cô nhầm rồi, không phải tôi tuyên chiến với cô”, Sâm Minh Mỹ lạnh lùng, “Loại rác rưởi nhà tù thải ra như cô hoàn toàn không đáng là đối thủ của tôi, cũng không đáng là đối thủ cạnh tranh của tôi! Tôi chỉ dùng một ngón tay là có thể nghiến chết cô”.
“Còn nữa…”
Vung tay, Sâm Minh Mỹ căm hận nói!
Bốp!
Một cái tát vào má Diệp Anh!
“… Trả lại cô!”
Cảm giác bỏng rát, nóng ran trên mặt, một tia dữ tợn lóe trong mắt, Diệp Anh một tay chộp lấy tay Sâm Minh Mỹ vừa vung lên còn chưa kịp buông xuống, giật mạnh ra sau!
“Á!”
Sâm Minh Mỹ đau đớn kêu lên!
“Huỵch…” một tiếng, Diệp Anh đẩy Sâm Minh Mỹ vào tường! Cúi đầu lạnh lùng nhìn cô, một tay xiết chặt cánh tay Sâm Minh Mỹ đang cố vùng ra, một tay chộp nốt tay kia bẻ ngoặt về sau.
“Á…!”
Sâm Minh Mỹ lại kêu ré lên, đau toát mồ hôi.
“Bỏ ra! Cô... cô định làm gì! Bỏ ra!”, đau đến trào nước mắt, Sâm Minh Mỹ kinh hoàng nhìn Diệp Anh đang ép mình vào tường. Không thể động đậy, cô giận sôi người hai chân ra sức đạp, đá.
“Người đâu! Bỏ tôi ra! Mau bỏ tôi ra!”
“Như thế này sợ rồi chứ!”
Dùng thân người ép hai chân Sâm Minh Mỹ, Diệp Anh nhếch mép, mắt đen thẫm, khẽ nói:
“Chẳng phải cô muốn biết, cuộc sống ở trong đó như thế nào ư? Thế nào, sợ rồi hả? Hừ, Sâm tiểu thư, đừng cố giãy dụa, càng giãy dụa, càng khiến người ta muốn hành hạ cô. Không có ai đến đâu, mọi người đều đang bận chăm sóc Nhị thiếu gia vừa phát bệnh, không phải sao? Hừ, bộ dạng cô thế này nếu ở trong đó sẽ nếm đủ đòn đấy.”
“Bỏ tôi ra…! Bỏ ra…!”
Sâm Minh Mỹ uất ức bật khóc.
“Sâm tiểu thư, cô tưởng chỉ có cô đi khắp nơi rêu rao tin đồn bất lợi cho tôi, còn tôi không có cách gì đối phó với cô sao?”, Diệp Anh cười nhạt, vặn tay mạnh hơn, “Cô thấy thế nào nếu tôi bẻ gãy ngón tay cô, khiến cô không thể vẽ được nữa, so với việc nói xấu tôi thì hậu quả nào nghiêm trọng hơn?”.
“Cô dám…!”
Kinh ngạc hãi hùng, Sâm Minh Mỹ cuống cuống giãy đạp, vừa khóc vừa kêu:
“Bỏ ra... mau bỏ tôi ra!”
“Có thể, nhưng cô phải trả món nợ này đã.”
Diệp Anh vung tay, “Bốp…”, tát mạnh vào má phải ngấn nước mắt của Sâm Minh Mỹ, trên đó lập tức hằn dấu năm ngón tay đỏ ửng. Nhìn một lúc như ngắm nghía dấu vết đó, Diệp Anh buông tay đẩy Sâm Minh Mỹ ra, cười khinh khỉnh, nói:
“Xin lỗi, tôi là người có tính thù dai. Ai nợ tôi cái gì, tôi sẽ trả họ cả gốc lẫn lãi.”
“Cô…”
Sâm Minh Mỹ ôm mặt, uất hận tròn mắt nhìn cô.
“Bất luận là cạnh tranh gì, có công bằng hay không, Sâm tiểu thư, cô đều không phải là đối thủ của tôi”, Diệp Anh cười thản nhiên, “Có điều, tôi sẽ xem xét dùng biện pháp công bằng nhất, khiến cô...”.
“Uỳnh.”
Cửa phòng đột nhiên bật mở.
Chương 10:
Sâm Minh Mỹ mặt đầy nước mắt quay đầu lại, nhìn thấy người đẩy cửa đi vào là Việt Xán, nỗi tủi hờn trào lên khiến cô rã rời, người run run, loạng choạng lao về phía anh...
“Xán…!”
Trong tay Việt Xán, Sâm Minh Mỹ tấm tức khóc, run bần bật như con chim nhỏ kinh động, ngửa khuôn mặt có dấu năm ngón tay lồ lộ, nức nở:
“Đuổi cô ta đi, đuổi con đàn bà đó đi! Nó là tội phạm vừa ra khỏi nhà tù! Vừa rồi nó suýt nữa... suýt nữa...”
Việt Xán ôm lấy Sâm Minh Mỹ, tay nhè nhẹ vỗ vào lưng, an ủi. Từ bờ vai rung rung của Sâm Minh Mỹ, anh ngước mắt tối sầm dữ dằn nhìn Diệp Anh!
Sau lưng là bức tường có rất nhiều hoa văn dày, mắt Diệp Anh đen thẫm, sắc môi như máu, cô nhe răng, nhoẻn miệng cười với anh như vừa làm một việc cực kỳ đắc ý, vẻ khoe khoang cố ý đến chướng mắt. Bên ngoài trời vẫn mưa to, tường vi chỉ còn lại cành và lá bị nước mưa xối, cánh hoa vàng lả tả rơi trên nền đất nhão trong vườn.
“Ngoan nào, em ra trước đi, anh có chuyện muốn nói với cô ta.”
An ủi Sâm Minh Mỹ ngồi trong lòng, hai mắt Việt Xán u ám, không rời Diệp Anh.
“Xán...”
Do dự quan sát một chút biểu hiện của Việt Xán, Sâm Minh Mỹ gật đầu, lại hướng cái nhìn lạnh như chích thẳng vào xương, liếc Diệp Anh một cái rồi đi ra.
Mưa vẫn từng trận nối nhau!
Ầm ầm quất lên những tấm kính cửa sổ rộng đến sát đất.
Còn Việt Xán.
Việt Xán chỉ lặng lẽ nhìn trả, dường như không có bất cứ xáo động nào. Thế nhưng trong lòng cô đột nhiên cảm thấy một nỗi bất an dị thường, đến mức không thể kiềm chế, mà phải nổi nóng với Việt Xán ở chỗ đông người. Về sau, nhiều lần ôn lại cảnh tượng đó, cô mới dần dần kinh hãi hiểu ra sự bất an dị thường đó đến từ...
Vẻ mặt Việt Xán lãnh đạm.
Nhưng bàn tay buông thõng, lại đang nắm chặt, đang cố sức khắc chế, giống như khắc chế tình cảm dữ dội nào đó.
“Hơn nữa, tôi từng cảnh cáo cô! Nếu cô không rời khỏi Tạ gia, tôi sẽ nói ra cái quá khứ mà cô muốn bưng bít! Tôi sẽ khiến cô không sống nổi, tôi sẽ khiến cô không còn chỗ dung thân!”
Cô phải đuổi cổ Diệp Anh!
Cô phải khiến Diệp Anh gục ngã, không còn sức đứng lên nữa!
Từ từ đứng dậy khỏi đi văng, Diệp Anh cao hơn Sâm Minh Mỹ gần năm phân, nhếch mép cười: “Nếu cô tuyên chiến với tôi, vậy thì, tôi chấp nhận”.
“Cô nhầm rồi, không phải tôi tuyên chiến với cô”, Sâm Minh Mỹ lạnh lùng, “Loại rác rưởi nhà tù thải ra như cô hoàn toàn không đáng là đối thủ của tôi, cũng không đáng là đối thủ cạnh tranh của tôi! Tôi chỉ dùng một ngón tay là có thể nghiến chết cô”.
“Còn nữa…”
Vung tay, Sâm Minh Mỹ căm hận nói!
Bốp!
Một cái tát vào má Diệp Anh!
“… Trả lại cô!”
Cảm giác bỏng rát, nóng ran trên mặt, một tia dữ tợn lóe trong mắt, Diệp Anh một tay chộp lấy tay Sâm Minh Mỹ vừa vung lên còn chưa kịp buông xuống, giật mạnh ra sau!
“Á!”
Sâm Minh Mỹ đau đớn kêu lên!
“Huỵch…” một tiếng, Diệp Anh đẩy Sâm Minh Mỹ vào tường! Cúi đầu lạnh lùng nhìn cô, một tay xiết chặt cánh tay Sâm Minh Mỹ đang cố vùng ra, một tay chộp nốt tay kia bẻ ngoặt về sau.
“Á…!”
Sâm Minh Mỹ lại kêu ré lên, đau toát mồ hôi.
“Bỏ ra! Cô... cô định làm gì! Bỏ ra!”, đau đến trào nước mắt, Sâm Minh Mỹ kinh hoàng nhìn Diệp Anh đang ép mình vào tường. Không thể động đậy, cô giận sôi người hai chân ra sức đạp, đá.
“Người đâu! Bỏ tôi ra! Mau bỏ tôi ra!”
“Như thế này sợ rồi chứ!”
Dùng thân người ép hai chân Sâm Minh Mỹ, Diệp Anh nhếch mép, mắt đen thẫm, khẽ nói:
“Chẳng phải cô muốn biết, cuộc sống ở trong đó như thế nào ư? Thế nào, sợ rồi hả? Hừ, Sâm tiểu thư, đừng cố giãy dụa, càng giãy dụa, càng khiến người ta muốn hành hạ cô. Không có ai đến đâu, mọi người đều đang bận chăm sóc Nhị thiếu gia vừa phát bệnh, không phải sao? Hừ, bộ dạng cô thế này nếu ở trong đó sẽ nếm đủ đòn đấy.”
“Bỏ tôi ra…! Bỏ ra…!”
Sâm Minh Mỹ uất ức bật khóc.
“Sâm tiểu thư, cô tưởng chỉ có cô đi khắp nơi rêu rao tin đồn bất lợi cho tôi, còn tôi không có cách gì đối phó với cô sao?”, Diệp Anh cười nhạt, vặn tay mạnh hơn, “Cô thấy thế nào nếu tôi bẻ gãy ngón tay cô, khiến cô không thể vẽ được nữa, so với việc nói xấu tôi thì hậu quả nào nghiêm trọng hơn?”.
“Cô dám…!”
Kinh ngạc hãi hùng, Sâm Minh Mỹ cuống cuống giãy đạp, vừa khóc vừa kêu:
“Bỏ ra... mau bỏ tôi ra!”
“Có thể, nhưng cô phải trả món nợ này đã.”
Diệp Anh vung tay, “Bốp…”, tát mạnh vào má phải ngấn nước mắt của Sâm Minh Mỹ, trên đó lập tức hằn dấu năm ngón tay đỏ ửng. Nhìn một lúc như ngắm nghía dấu vết đó, Diệp Anh buông tay đẩy Sâm Minh Mỹ ra, cười khinh khỉnh, nói:
“Xin lỗi, tôi là người có tính thù dai. Ai nợ tôi cái gì, tôi sẽ trả họ cả gốc lẫn lãi.”
“Cô…”
Sâm Minh Mỹ ôm mặt, uất hận tròn mắt nhìn cô.
“Bất luận là cạnh tranh gì, có công bằng hay không, Sâm tiểu thư, cô đều không phải là đối thủ của tôi”, Diệp Anh cười thản nhiên, “Có điều, tôi sẽ xem xét dùng biện pháp công bằng nhất, khiến cô...”.
“Uỳnh.”
Cửa phòng đột nhiên bật mở.
Chương 10:
Sâm Minh Mỹ mặt đầy nước mắt quay đầu lại, nhìn thấy người đẩy cửa đi vào là Việt Xán, nỗi tủi hờn trào lên khiến cô rã rời, người run run, loạng choạng lao về phía anh...
“Xán…!”
Trong tay Việt Xán, Sâm Minh Mỹ tấm tức khóc, run bần bật như con chim nhỏ kinh động, ngửa khuôn mặt có dấu năm ngón tay lồ lộ, nức nở:
“Đuổi cô ta đi, đuổi con đàn bà đó đi! Nó là tội phạm vừa ra khỏi nhà tù! Vừa rồi nó suýt nữa... suýt nữa...”
Việt Xán ôm lấy Sâm Minh Mỹ, tay nhè nhẹ vỗ vào lưng, an ủi. Từ bờ vai rung rung của Sâm Minh Mỹ, anh ngước mắt tối sầm dữ dằn nhìn Diệp Anh!
Sau lưng là bức tường có rất nhiều hoa văn dày, mắt Diệp Anh đen thẫm, sắc môi như máu, cô nhe răng, nhoẻn miệng cười với anh như vừa làm một việc cực kỳ đắc ý, vẻ khoe khoang cố ý đến chướng mắt. Bên ngoài trời vẫn mưa to, tường vi chỉ còn lại cành và lá bị nước mưa xối, cánh hoa vàng lả tả rơi trên nền đất nhão trong vườn.
“Ngoan nào, em ra trước đi, anh có chuyện muốn nói với cô ta.”
An ủi Sâm Minh Mỹ ngồi trong lòng, hai mắt Việt Xán u ám, không rời Diệp Anh.
“Xán...”
Do dự quan sát một chút biểu hiện của Việt Xán, Sâm Minh Mỹ gật đầu, lại hướng cái nhìn lạnh như chích thẳng vào xương, liếc Diệp Anh một cái rồi đi ra.
Mưa vẫn từng trận nối nhau!
Ầm ầm quất lên những tấm kính cửa sổ rộng đến sát đất.


