Tạ Hạc Phố lại thở dài, chống ba toong lắc đầu bỏ đi.
Mưa mênh mông trắng xóa.
Trên bầu trời đen sì chớp rạch ngang dọc, một tiếng sấm bùng nổ chát chúa làm mặt đất rung chuyển, mưa trùm lên Việt Tuyên yếu ớt đơn bạc trên xe lăn.
“Nếu con dám đi tìm con ấy! Thì đừng bao giờ trở về nữa!”, sau lưng, tiếng hét kiệt sức như xé họng của Tạ Hoa Lăng!
Chiếc Bentley màu đen dài rộng do lái xe cầm ô mở cửa xe, cầu trượt buông xuống, xe của Việt Tuyên từ từ đi lên, Tạ Phố cũng chui vào.
“Việt Xán! Đó là em trai mày! Mày giương mắt nhìn nó đi như thế hả? Sức khỏe của nó như vậy! Mưa to như thế! Mày cũng không thèm ngăn nó một câu! Nếu muốn thì người của mày chắc chắc ngăn được, người của mày đâu rồi!”, mắt nhìn chiếc Bentley màu đen biến mất trong mưa, Ta Hoa Lăng trút cơn giận lên đầu Việt Xán, hét lên the thé, “Mày là đồ con hoang bất nhân! Mày muốn Tuyên chết, phải không!”.
“Cô!”
Không thể nghe tiếp được, Sâm Minh Mỹ đi đến đứng trước Việt Xán.
Như không nghe thấy lời Tạ Hoa Lăng, Việt Xán lẳng lặng lên chiếc xe đua màu xám bạc đang dừng bên ngoài, cũng biến mất trong màn mưa sầm sập.
* * *
Đêm khuya.
Chớp giật sấm rền, mưa ngợp trời không dứt. Mặt đất ngập nước, trên con đường trống rỗng, không hề có xe, cũng không có người, đèn trên đỉnh taxi lóe sáng, xe dừng lại bên đường mưa táp xối xả, lái xe nhận xong tiền, vẻ quan tâm nói vài câu với cô gái áo trắng đang mở cửa xe. Cánh cửa đóng “Sập” một tiếng, cô gái áo trắng cầm ô đen, quay đi, trong tiếng mưa sầm sập, cô kéo chiếc va ly to, chầm chậm xa dần.
Gió lớn thổi từng trận.
Nước mưa bủa vây tứ phía.
Nắm chắc cán ô ướt át, chiếc ô trong tay nghiêng ngả lắc dữ dội, mặt đầy nước mưa, mắt mờ nhìn không rõ đường. Lại một trận gió mạnh mang theo nước mưa, “phù” một tiếng kéo giật chiếc ô về phía sau! Chiếc ô lật ngửa, biến thành con diều no gió, gió mạnh lồng lộn, trong chớp mắt giật bay chiếc ô khỏi tay cô!
Trong màn mưa.
Cô vội vàng giơ tay chộp lại, nhưng gió quá mạnh, chiếc ô chập choạng bay là là, lúc đập xuống đường, lúc bay lên, chớp mắt biến mất trong biển mưa sâu hút. Cô ngây người đứng lặng, mặc mưa như roi quất vào người, quần áo dán chặt vào thân, lạnh như sa xuống hố băng.
Đứng mãi trong mưa.
Nước mưa trắng xóa mênh mang dìm cả thế giới trong một biển trắng hỗn độn, mi mắt đọng nước mưa, tóc dài bết lại, tay trái vẫn nắm tay kéo va ly, cô đứng thẫn thờ giữa đường, mặc cho mưa xối, không biết đây là đâu, không biết mình muốn đi đâu, không biết có còn nơi nào để đi.
Tất cả đều đang tiến triển thuận lợi.
Hầu như mọi việc đều diễn biến theo kế hoạch đã định, thậm chí quá thuận lợi, vậy là cô tưởng có thể thuận lợi mãi, càng đi càng cao, đến khi lên đến võ đài, mới phát hiện mình chẳng qua là con rối bị người ta để lên đó, bên dưới chỉ cần rút dây là mình ngã xuống.
Tay trắng.
Không có gì.
Ánh chớp chiếu sáng đôi mắt trống rỗng của cô.
Một tiếng sấm chói tai bùng nổ.
Mưa vẫn không ngớt.
Kéo chiếc va ly to tướng, cô đờ đẫn bước trong mưa, cảnh bên đường chập chờn, nước vọt lên từ bánh xe, váy ướt đẫm, cổ chân lấm đất.
...
...
“Cô nhầm rồi, không phải tôi tuyên chiến với cô”, Sâm Minh Mỹ lạnh lùng, “Loại rác rưởi nhà tù thải ra như cô hoàn toàn không đáng là đối thủ của tôi, cũng không đáng là đối thủ cạnh tranh của tôi! Tôi chỉ dùng một ngón tay là có thể nghiến chết cô.”
...
Việt Xán trợn mắt nhìn cô, nghiến răng nói:
”Đúng…! Anh không quan tâm đến chuyện sống chết của em, anh chỉ quan tâm, em đến đây, khuấy đảo khiến nơi này không được yên! Anh vẫn nói câu đó, bất luận em có thù hận tày trời thế nào cũng không nên dùng Tạ gia làm bàn đạp! Việt Tuyên không nợ em! Minh Mỹ không nợ em! Tạ gia cũng không nợ em!”.
...
“Cút…!”
Tạ Hoa Lăng chỉ tay ra cửa thét to:
“Cô lập cút khỏi Tạ gia! Đừng bao giờ bén mảng trở lại…!”
…
...
Trong mưa, cô đờ đẫn lê từng bước chân vô định trên đường phố vắng ngắt, mái tóc dài ướt đẫm, vón lại, bết vào hai má đẫm nước, áo sơ mi ướt sũng, cái lạnh chích vào xương, nhưng lại khiến đầu óc càng tỉnh táo.
Thì ra, cô chỉ dựa vào một mình Việt Tuyên.
Còn người thực sự đùa giỡn cô...
Cũng chính là Việt Tuyên.
...
...
“Trong đêm tiệc mừng thọ ông, Việt Tuyên đã nắm tay tôi, anh ấy nói, anh ấy muốn cưới tôi”, Trong vườn hoa đêm hè, Sâm Minh Mỹ ánh mắt thương hại nhìn cô, “Cô không ngu ngốc đến mức tưởng là, Việt Tuyên thích cô thật chứ.”
...
“... Ngay từ đầu Việt Tuyên đã biết em là ai! Cậu ta là người lạnh lùng ít ham muốn, như núi băng, em tưởng mấy chiêu cố tình tiếp cận của em, là có thể quyến rũ được cậu ta? Bởi vì Việt Tuyên đã biết quan hệ giữa tôi và em, nên mới tương kế tựu kế, đưa em vào Tạ gia! Hôm em xảy ra tai nạn, trong bệnh viện Tuyên đã thừa nhận, từ lâu cậu ta đã biết em là ai!”
Việt Xán đau khổ rên lên:
“Em nghĩ kỹ xem, thời gian lâu như vậy, đã bao giờ Việt Tuyên thực sự sự giúp em chưa! Chưa! Chưa một lần nào hết! Cậu ta chỉ dùng em để uy hiếp tôi! Việt Tuyên lúc nào cũng có thể vạch trần quan hệ của tôi và em trước đây, để buộc tôi từ bỏ Sâm Minh Mỹ!”
...
...
Mưa mênh mông trắng xóa.
Trên bầu trời đen sì chớp rạch ngang dọc, một tiếng sấm bùng nổ chát chúa làm mặt đất rung chuyển, mưa trùm lên Việt Tuyên yếu ớt đơn bạc trên xe lăn.
“Nếu con dám đi tìm con ấy! Thì đừng bao giờ trở về nữa!”, sau lưng, tiếng hét kiệt sức như xé họng của Tạ Hoa Lăng!
Chiếc Bentley màu đen dài rộng do lái xe cầm ô mở cửa xe, cầu trượt buông xuống, xe của Việt Tuyên từ từ đi lên, Tạ Phố cũng chui vào.
“Việt Xán! Đó là em trai mày! Mày giương mắt nhìn nó đi như thế hả? Sức khỏe của nó như vậy! Mưa to như thế! Mày cũng không thèm ngăn nó một câu! Nếu muốn thì người của mày chắc chắc ngăn được, người của mày đâu rồi!”, mắt nhìn chiếc Bentley màu đen biến mất trong mưa, Ta Hoa Lăng trút cơn giận lên đầu Việt Xán, hét lên the thé, “Mày là đồ con hoang bất nhân! Mày muốn Tuyên chết, phải không!”.
“Cô!”
Không thể nghe tiếp được, Sâm Minh Mỹ đi đến đứng trước Việt Xán.
Như không nghe thấy lời Tạ Hoa Lăng, Việt Xán lẳng lặng lên chiếc xe đua màu xám bạc đang dừng bên ngoài, cũng biến mất trong màn mưa sầm sập.
* * *
Đêm khuya.
Chớp giật sấm rền, mưa ngợp trời không dứt. Mặt đất ngập nước, trên con đường trống rỗng, không hề có xe, cũng không có người, đèn trên đỉnh taxi lóe sáng, xe dừng lại bên đường mưa táp xối xả, lái xe nhận xong tiền, vẻ quan tâm nói vài câu với cô gái áo trắng đang mở cửa xe. Cánh cửa đóng “Sập” một tiếng, cô gái áo trắng cầm ô đen, quay đi, trong tiếng mưa sầm sập, cô kéo chiếc va ly to, chầm chậm xa dần.
Gió lớn thổi từng trận.
Nước mưa bủa vây tứ phía.
Nắm chắc cán ô ướt át, chiếc ô trong tay nghiêng ngả lắc dữ dội, mặt đầy nước mưa, mắt mờ nhìn không rõ đường. Lại một trận gió mạnh mang theo nước mưa, “phù” một tiếng kéo giật chiếc ô về phía sau! Chiếc ô lật ngửa, biến thành con diều no gió, gió mạnh lồng lộn, trong chớp mắt giật bay chiếc ô khỏi tay cô!
Trong màn mưa.
Cô vội vàng giơ tay chộp lại, nhưng gió quá mạnh, chiếc ô chập choạng bay là là, lúc đập xuống đường, lúc bay lên, chớp mắt biến mất trong biển mưa sâu hút. Cô ngây người đứng lặng, mặc mưa như roi quất vào người, quần áo dán chặt vào thân, lạnh như sa xuống hố băng.
Đứng mãi trong mưa.
Nước mưa trắng xóa mênh mang dìm cả thế giới trong một biển trắng hỗn độn, mi mắt đọng nước mưa, tóc dài bết lại, tay trái vẫn nắm tay kéo va ly, cô đứng thẫn thờ giữa đường, mặc cho mưa xối, không biết đây là đâu, không biết mình muốn đi đâu, không biết có còn nơi nào để đi.
Tất cả đều đang tiến triển thuận lợi.
Hầu như mọi việc đều diễn biến theo kế hoạch đã định, thậm chí quá thuận lợi, vậy là cô tưởng có thể thuận lợi mãi, càng đi càng cao, đến khi lên đến võ đài, mới phát hiện mình chẳng qua là con rối bị người ta để lên đó, bên dưới chỉ cần rút dây là mình ngã xuống.
Tay trắng.
Không có gì.
Ánh chớp chiếu sáng đôi mắt trống rỗng của cô.
Một tiếng sấm chói tai bùng nổ.
Mưa vẫn không ngớt.
Kéo chiếc va ly to tướng, cô đờ đẫn bước trong mưa, cảnh bên đường chập chờn, nước vọt lên từ bánh xe, váy ướt đẫm, cổ chân lấm đất.
...
...
“Cô nhầm rồi, không phải tôi tuyên chiến với cô”, Sâm Minh Mỹ lạnh lùng, “Loại rác rưởi nhà tù thải ra như cô hoàn toàn không đáng là đối thủ của tôi, cũng không đáng là đối thủ cạnh tranh của tôi! Tôi chỉ dùng một ngón tay là có thể nghiến chết cô.”
...
Việt Xán trợn mắt nhìn cô, nghiến răng nói:
”Đúng…! Anh không quan tâm đến chuyện sống chết của em, anh chỉ quan tâm, em đến đây, khuấy đảo khiến nơi này không được yên! Anh vẫn nói câu đó, bất luận em có thù hận tày trời thế nào cũng không nên dùng Tạ gia làm bàn đạp! Việt Tuyên không nợ em! Minh Mỹ không nợ em! Tạ gia cũng không nợ em!”.
...
“Cút…!”
Tạ Hoa Lăng chỉ tay ra cửa thét to:
“Cô lập cút khỏi Tạ gia! Đừng bao giờ bén mảng trở lại…!”
…
...
Trong mưa, cô đờ đẫn lê từng bước chân vô định trên đường phố vắng ngắt, mái tóc dài ướt đẫm, vón lại, bết vào hai má đẫm nước, áo sơ mi ướt sũng, cái lạnh chích vào xương, nhưng lại khiến đầu óc càng tỉnh táo.
Thì ra, cô chỉ dựa vào một mình Việt Tuyên.
Còn người thực sự đùa giỡn cô...
Cũng chính là Việt Tuyên.
...
...
“Trong đêm tiệc mừng thọ ông, Việt Tuyên đã nắm tay tôi, anh ấy nói, anh ấy muốn cưới tôi”, Trong vườn hoa đêm hè, Sâm Minh Mỹ ánh mắt thương hại nhìn cô, “Cô không ngu ngốc đến mức tưởng là, Việt Tuyên thích cô thật chứ.”
...
“... Ngay từ đầu Việt Tuyên đã biết em là ai! Cậu ta là người lạnh lùng ít ham muốn, như núi băng, em tưởng mấy chiêu cố tình tiếp cận của em, là có thể quyến rũ được cậu ta? Bởi vì Việt Tuyên đã biết quan hệ giữa tôi và em, nên mới tương kế tựu kế, đưa em vào Tạ gia! Hôm em xảy ra tai nạn, trong bệnh viện Tuyên đã thừa nhận, từ lâu cậu ta đã biết em là ai!”
Việt Xán đau khổ rên lên:
“Em nghĩ kỹ xem, thời gian lâu như vậy, đã bao giờ Việt Tuyên thực sự sự giúp em chưa! Chưa! Chưa một lần nào hết! Cậu ta chỉ dùng em để uy hiếp tôi! Việt Tuyên lúc nào cũng có thể vạch trần quan hệ của tôi và em trước đây, để buộc tôi từ bỏ Sâm Minh Mỹ!”
...
...

