Kéo hành lý đi được mấy bước, đêm đen mênh mông, Diệp Anh đột nhiên phát hiện mình không có nơi nào để đi. Cô lại ngoái đầu, trợn mắt nhìn anh, nói:
“Anh biết tôi chỉ lợi dụng anh, đúng không?!”
“... Đúng.”
“Anh biết không phải tôi thích anh thật, đúng không?!”
“... Đúng.”
“... Tôi từng giết người, tôi từng vào trải cải tạo, tôi đã từng bị những phạm nhân cùng tuổi xâm phạm, trên eo tôi từng có một vết săm, là do kẻ kia khắc tên cô ta lên đó. Còn nữa, từ năm mười ba tuổi, thân thể tôi đã không còn sạch sẽ”, ngực phập phồng dữ dội, ánh mắt đen rực lửa cô nói, “Bây giờ đã biết tất cả, anh còn thích tôi không?”
Giọng Việt Tuyên trầm khàn, đau đớn, ”... Còn.”
“Hơn nữa, tôi ghét anh!”, quay lại dừng trước mặt Việt Tuyên, cúi người xuống, lạnh lùng, “Tôi ghét anh sạch tinh như vậy! Tôi muốn làm cho anh bẩn! Biến anh thành bẩn thỉu như tôi!”. Nói xong cô ấn mạnh môi vào môi anh, nghiến răng cắn rách môi anh, mùi máu tanh tanh lan trong miệng hai người!
Cái hôn này không hề dịu dàng, không hề âu yếm, thô bạo lạnh lùng, thậm chí sục lưỡi vào miệng anh, như một kẻ cưỡng bức hắc ám, lưỡi hung bạo quấy đảo! Cô đang chờ anh ghét! Chờ anh cự tuyệt! Cô phải để anh biết, cô không phải là Diệp Anh dịu dàng. Như thế này mới là con người thật của cô!
Mắt anh vẫn chăm chăm nhìn cô.
Sắc mặt xanh xao.
Nhưng dịu dàng nhẫn nại mặc cho cô giày vò, bị cô làm đau, anh giơ tay, ôm lưng cô. Môi anh dẫu bị nhiễm máu tanh tanh nhưng vẫn sạch tinh khôi, vẫn trong vắt như nước nguồn trên núi.
Hôn sâu hơn nữa, cuồng nhiệt như lửa sục sôi trong cơ thể, càng lúc càng nóng bỏng, không thể nào dập tắt được, ôm ghì, như người đang thèm khát, cô ngấu nghiến hôn anh, hôn mãi, sau đó kéo giật, ôm anh lăn vào vũng lầy!
Trong chớp mắt, hai cơ thể đã nằm trong vũng lầy.
“Ha ha, thế là anh bẩn rồi!”
Lăn lộn trong vũng lầy, nhìn chiếc sơ mi trắng muốt của anh lấm đất bê bết, nhìn khuôn mặt thanh tú xanh xao của anh dính đất, cô bật cười khanh khách, lật người gục lên người anh, hai mắt sáng quắc nhìn anh, khiêu khích:
“Nhị thiếu gia, bây giờ anh cũng bẩn như tôi rồi.”
Bị cô đè lên, nằm ngửa trong vũng đất nhão nước mưa, giống như nằm trên bãi cỏ mùa xuân, Việt Tuyên giọng êm đềm:
“Ừ.”
“Như thế này anh cũng không nổi giận?”, cô nheo mắt.
Vẫn giọng êm đềm.
“Không.”
Cô nhìn anh rất lâu, dò xét từng phân từng tấc, cuối cùng, nhìn sâu vào đôi mắt luôn ôn hòa tĩnh lặng, xa xăm, trên mặt cô vẫn vẻ cười cợt, chầm chậm cúi đầu. Ghé sát mắt anh, như thực hiện một nghi thức nào đó, cô hôn hai cái, bên phải, bên trái hai mí mắt mỏng, âm ấm của anh, khẽ nói:
“Được, vậy chúng ta sẽ ở bên nhau.”
Gió xua tản mạn từng đám mây đen.
Mấy ngôi sao ló dạng, từng ngôi, từng ngôi, nhấp nháy, nhấp nháy.
Ở một chỗ không xa, chiếc Bentley màu đen vẫn đỗ ở đó. Xa hơn chút nữa, chiếc xe đua màu xám bạc cũng dừng bánh rất lâu, nhưng cơ hồ không ai phát hiện.
Từng trận gió lướt qua khóm tường vi hoa dại đã rụng hết, Diệp Anh tựa vào cánh tay Việt Tuyên, nhìn những ngôi sao nhấp nháy trên không, cô uể oải nhắm mắt, mặc dù đêm khuya lạnh, cũng không muốn động đậy, cơn mệt mỏi ập đến, dần dần thiếp đi.
“A Anh...”
Giọng nói êm đềm vang bên tai.
“Sao?”
Ngáp một cái, cô lẩm nhẩm, mắt vẫn nhắm.
“... Xin lỗi”, cúi đầu ho nhẹ, cố gắng để cô có chỗ dựa dễ chịu, Việt Tuyên nhắm mắt, giọng khàn khàn, “Có lẽ anh phải ngủ một lát....”.
Nói xong, mặt tái nhợt, anh ngất đi.
* * *
...
...
Trong đêm mưa rì rào, dưới đám tường vi đỏ nở rộ nơi vườn hoa giữa phố, cậu thiếu niên điên cuồng, ép cô xuống, hai cơ thể quần đảo trong vũng lầy. Thở hổn hển, da thịt nóng rần rật, non nớt và không quy tắc như đến điểm cùng cực trùng trùng điệp điệp sắp bùng nổ. Trong màn ánh sáng mờ ảo quả pháo hoa cuối cùng đẹp nhất vọt lên không, cậu rên một tiếng, ghì chặt tấm thân non nớt, cắn vào bờ vai cô, làm rỉ ra những giọt máu như hạt ngọc!
Xung quanh sương mù lan tràn dày đặc...
Hai người vẫn lăn lộn trong vũng lầy, rồi anh bỗng lui ra ở một chỗ rất xa, chỉ có thể từ xa đứng nhìn, nhưng không thể chạm vào cô!
Sương mù dày đặc.
Cậu thiếu niên điên cuồng giãy dụa, cố sức hét thật to, không, cô nhầm rồi! Đó không phải là anh, người cô hôn không phải là anh! Anh ở đây! Người được cô hôn cuồng nhiệt, không phải anh!
Một tia chớp bùng nổ trong đêm!
Trên nền đất vườn hoa trong mưa, người được cô cuồng nhiệt, lại là em trai anh, là Việt Tuyên cậu thiếu niên xanh xao, lạnh như núi băng...
...
...
Lồng ngực chấn động dữ dội, ngồi trên đi văng đỏ, một góc trán dày đặc mồ hôi lạnh, cơ thể Việt Xán cứng đờ như chết, mở mắt! Bóng cây rung rinh, bên ngoài cửa sổ là màn đêm đen thẫm.
Là một cơn ác mộng.
Nhưng cơn ác mộng lại quá chân thật, vầng ngực phập phồng, hơi thở hổn hển, nỗi sợ hãi túm chặt lấy anh, Việt Xán thẫn thờ nhìn màn đêm ngoài cửa sổ, mãi vẫn không thể trấn tĩnh trở lại.
“Anh ở đây à.”
Cánh cửa phòng đẩy ra, nhìn thấy Việt Xán, Sâm Minh Mỹ thở phào. Cô đã tìm khắp phòng sách, phòng ngủ không thấy anh, di động cũng tắt, không ngờ anh ngồi ngây một mình ở đây.
“Anh biết tôi chỉ lợi dụng anh, đúng không?!”
“... Đúng.”
“Anh biết không phải tôi thích anh thật, đúng không?!”
“... Đúng.”
“... Tôi từng giết người, tôi từng vào trải cải tạo, tôi đã từng bị những phạm nhân cùng tuổi xâm phạm, trên eo tôi từng có một vết săm, là do kẻ kia khắc tên cô ta lên đó. Còn nữa, từ năm mười ba tuổi, thân thể tôi đã không còn sạch sẽ”, ngực phập phồng dữ dội, ánh mắt đen rực lửa cô nói, “Bây giờ đã biết tất cả, anh còn thích tôi không?”
Giọng Việt Tuyên trầm khàn, đau đớn, ”... Còn.”
“Hơn nữa, tôi ghét anh!”, quay lại dừng trước mặt Việt Tuyên, cúi người xuống, lạnh lùng, “Tôi ghét anh sạch tinh như vậy! Tôi muốn làm cho anh bẩn! Biến anh thành bẩn thỉu như tôi!”. Nói xong cô ấn mạnh môi vào môi anh, nghiến răng cắn rách môi anh, mùi máu tanh tanh lan trong miệng hai người!
Cái hôn này không hề dịu dàng, không hề âu yếm, thô bạo lạnh lùng, thậm chí sục lưỡi vào miệng anh, như một kẻ cưỡng bức hắc ám, lưỡi hung bạo quấy đảo! Cô đang chờ anh ghét! Chờ anh cự tuyệt! Cô phải để anh biết, cô không phải là Diệp Anh dịu dàng. Như thế này mới là con người thật của cô!
Mắt anh vẫn chăm chăm nhìn cô.
Sắc mặt xanh xao.
Nhưng dịu dàng nhẫn nại mặc cho cô giày vò, bị cô làm đau, anh giơ tay, ôm lưng cô. Môi anh dẫu bị nhiễm máu tanh tanh nhưng vẫn sạch tinh khôi, vẫn trong vắt như nước nguồn trên núi.
Hôn sâu hơn nữa, cuồng nhiệt như lửa sục sôi trong cơ thể, càng lúc càng nóng bỏng, không thể nào dập tắt được, ôm ghì, như người đang thèm khát, cô ngấu nghiến hôn anh, hôn mãi, sau đó kéo giật, ôm anh lăn vào vũng lầy!
Trong chớp mắt, hai cơ thể đã nằm trong vũng lầy.
“Ha ha, thế là anh bẩn rồi!”
Lăn lộn trong vũng lầy, nhìn chiếc sơ mi trắng muốt của anh lấm đất bê bết, nhìn khuôn mặt thanh tú xanh xao của anh dính đất, cô bật cười khanh khách, lật người gục lên người anh, hai mắt sáng quắc nhìn anh, khiêu khích:
“Nhị thiếu gia, bây giờ anh cũng bẩn như tôi rồi.”
Bị cô đè lên, nằm ngửa trong vũng đất nhão nước mưa, giống như nằm trên bãi cỏ mùa xuân, Việt Tuyên giọng êm đềm:
“Ừ.”
“Như thế này anh cũng không nổi giận?”, cô nheo mắt.
Vẫn giọng êm đềm.
“Không.”
Cô nhìn anh rất lâu, dò xét từng phân từng tấc, cuối cùng, nhìn sâu vào đôi mắt luôn ôn hòa tĩnh lặng, xa xăm, trên mặt cô vẫn vẻ cười cợt, chầm chậm cúi đầu. Ghé sát mắt anh, như thực hiện một nghi thức nào đó, cô hôn hai cái, bên phải, bên trái hai mí mắt mỏng, âm ấm của anh, khẽ nói:
“Được, vậy chúng ta sẽ ở bên nhau.”
Gió xua tản mạn từng đám mây đen.
Mấy ngôi sao ló dạng, từng ngôi, từng ngôi, nhấp nháy, nhấp nháy.
Ở một chỗ không xa, chiếc Bentley màu đen vẫn đỗ ở đó. Xa hơn chút nữa, chiếc xe đua màu xám bạc cũng dừng bánh rất lâu, nhưng cơ hồ không ai phát hiện.
Từng trận gió lướt qua khóm tường vi hoa dại đã rụng hết, Diệp Anh tựa vào cánh tay Việt Tuyên, nhìn những ngôi sao nhấp nháy trên không, cô uể oải nhắm mắt, mặc dù đêm khuya lạnh, cũng không muốn động đậy, cơn mệt mỏi ập đến, dần dần thiếp đi.
“A Anh...”
Giọng nói êm đềm vang bên tai.
“Sao?”
Ngáp một cái, cô lẩm nhẩm, mắt vẫn nhắm.
“... Xin lỗi”, cúi đầu ho nhẹ, cố gắng để cô có chỗ dựa dễ chịu, Việt Tuyên nhắm mắt, giọng khàn khàn, “Có lẽ anh phải ngủ một lát....”.
Nói xong, mặt tái nhợt, anh ngất đi.
* * *
...
...
Trong đêm mưa rì rào, dưới đám tường vi đỏ nở rộ nơi vườn hoa giữa phố, cậu thiếu niên điên cuồng, ép cô xuống, hai cơ thể quần đảo trong vũng lầy. Thở hổn hển, da thịt nóng rần rật, non nớt và không quy tắc như đến điểm cùng cực trùng trùng điệp điệp sắp bùng nổ. Trong màn ánh sáng mờ ảo quả pháo hoa cuối cùng đẹp nhất vọt lên không, cậu rên một tiếng, ghì chặt tấm thân non nớt, cắn vào bờ vai cô, làm rỉ ra những giọt máu như hạt ngọc!
Xung quanh sương mù lan tràn dày đặc...
Hai người vẫn lăn lộn trong vũng lầy, rồi anh bỗng lui ra ở một chỗ rất xa, chỉ có thể từ xa đứng nhìn, nhưng không thể chạm vào cô!
Sương mù dày đặc.
Cậu thiếu niên điên cuồng giãy dụa, cố sức hét thật to, không, cô nhầm rồi! Đó không phải là anh, người cô hôn không phải là anh! Anh ở đây! Người được cô hôn cuồng nhiệt, không phải anh!
Một tia chớp bùng nổ trong đêm!
Trên nền đất vườn hoa trong mưa, người được cô cuồng nhiệt, lại là em trai anh, là Việt Tuyên cậu thiếu niên xanh xao, lạnh như núi băng...
...
...
Lồng ngực chấn động dữ dội, ngồi trên đi văng đỏ, một góc trán dày đặc mồ hôi lạnh, cơ thể Việt Xán cứng đờ như chết, mở mắt! Bóng cây rung rinh, bên ngoài cửa sổ là màn đêm đen thẫm.
Là một cơn ác mộng.
Nhưng cơn ác mộng lại quá chân thật, vầng ngực phập phồng, hơi thở hổn hển, nỗi sợ hãi túm chặt lấy anh, Việt Xán thẫn thờ nhìn màn đêm ngoài cửa sổ, mãi vẫn không thể trấn tĩnh trở lại.
“Anh ở đây à.”
Cánh cửa phòng đẩy ra, nhìn thấy Việt Xán, Sâm Minh Mỹ thở phào. Cô đã tìm khắp phòng sách, phòng ngủ không thấy anh, di động cũng tắt, không ngờ anh ngồi ngây một mình ở đây.


