pacman, rainbows, and roller s
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Yêu em từ cái nhìn đầu tiên


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1471
- Tình trạng: Hoàn thành
Lúc này lại "ding" một tiếng, tin nhắn mới lại được gửi đến, Vi Vi càng hồi hộp hơn, mở ra thấy người gửi tin đến thì thầm trút một hơi dài thoải mái, không phải Nại Hà, là Ngu Công.

Ngu Công: "Tam tẩu à, huynh xin lỗi, muội đánh chết huynh đi!"

Tin nhắn của anh ta dễ trả lời hơn nhiều, Vi Vi lập tức hỏi lại: "Sao vậy?"

Ngu Công gửi một biểu cảm mặt khóc hu hu: "Hôm đó tiệc tùng xong huynh lái xe về, cuối cùng gây ra tai nạn."

Tim Vi Vi thắt lại dữ dội, tai nạn xe! Tim đập điên cuồng như trống đánh một lúc, sắc mặt tái nhợt hẳn, mấy giây sau mới phản ứng nổi, bây giờ họ lại có tâm trạng để lên mạng, chắc là không sao cả rồi. Dù là thế, nhưng Vi Vi vẫn lo lắng hơn, một lúc lâu sau mới trả lời: "Mọi người không sao chứ?"

"Không sao, đâm vào gốc cây, Lão tam ngồi ghế phụ nên bị nặng nhất, cũng ngất đi vài tiếng đồng hồ, nửa đêm mới tỉnh dậy."

Vi Vi phẫn nộ gửi lại cho anh ta mấy dấu cảm thán: "!!!!!!!!"

Cái gì mà gọi là ngất đi vài tiếng đồng hồ chứ, Ngu Công đầu heo!

Lần này những băn khoăn do dự gì đó cũng biến mất sạch, trong tích tắc cô sử dụng chức năng phu thể để chuyển đến ngay bên Nại Hà.

Nại Hà đang đứng một mình trên đỉnh Lạc Hà.

Vi Vi còn tâm trạng nào mà ngắm bóng chiều tà và hình ảnh Nại Hà đang hòa lẫn vào nhau nữa, cuống quýt gõ ra một hàng chữ: "Sao huynh còn chơi game hả, sao không nghỉ ngơi cho khỏe đi."

Nại Hà dường như ngẩn ra một lúc, sau đó mới trả lời: "Không sao rồi mà."

"...Thế thì cũng không thể chơi game được, mất sức lắm."

"Không chơi, chỉ là tiện mở ra thôi."

Tiện mở ra thôi...

Vậy tại sao cô vừa online là anh gửi ngay tin nhắn đến? Vi Vi muốn phản bác nhưng không biết vì sao lại không nói nữa, chỉ hỏi: "Bây giờ huynh còn chóng mặt không?"

"Hết rồi." Nại Hà nói, "Xin lỗi, hôm ấy huynh đã thất hứa."

"Chuyện nhỏ thôi mà – -"

So với chuyện tai nạn xe thì không đáng nhắc đến có phải không.

Nhắc đến cuộc thi PK, Vi Vi mới sực nhớ ra, mình đã mấy ngày trời không lên mạng, Nại Hà có khi nào nhầm tưởng cô tức giận không, ối, cô tuyệt đối không tức giận mà, nhưng mà lý do không lên mạng...

Vi Vi lấp liếm với vẻ hơi hơi giả tạo: "Muội sắp thi rồi, nên mấy hôm nay không lên mạng."

Nại Hà có vẻ trầm tư một lúc, rồi đáp: "Huynh biết."

Vi Vi ngồi trước vi tính mặt bỗng ửng đỏ.

Anh biết ~ ~

Anh mới là không biết thì có!

Vi Vi ủ rũ thầm nghĩ, rồi nhìn bóng dáng Bạch Y Cầm Sư, trong lòng thoắt ngọt ngào thoắt chua xót, lúc sau lại cảm thấy, chỉ hai chữ ngắn ngủi của Nại Hà thôi, dường như đã ẩn chứa một ý nghĩa vô hạn... Trong một khoảnh khắc, trong lòng cô tràn ngập biết bao cảm xúc, lại còn chen vào đó một chút niềm vui khi trùng phùng và niềm vui khi lấy lại được thứ đã mất.

Miễn cưỡng đè nén những cảm xúc đang dâng trào, Vi Vi cũng sực nhớ ra lý do tại sao mình lên mạng, vội vã kể chuyện tập đoàn Phong Đằng tìm gặp cô để mua bản quyền, Nại Hà lặng lẽ lắng nghe, đợi cô nói xong mới nói: "Chuyện này có hơi phức tạp."

"A, thật sao?" Phức tạp? Vi Vi có vẻ mơ hồ.

"Ừ." Một câu trả lời ngắn gọn chắc nịch, sau đó Nại Hà nói nhẹ nhàng như không: "Chúng ta gặp nhau nói chuyện đi."



Chương 21 - Anh đang đợi em



Vi Vi không nhớ rằng ai đã nói một câu thế này – Tiêu Nại đứng ở nơi đâu, nơi đó lập tức biến thành phong cảnh, không chỉ do tướng mạo bên ngoài, mà còn do khí chất của chính anh.

Hiểu Linh thấy đúng là cuộc đời luôn tràn ngập những điều đáng kinh ngạc.

Ví như bây giờ, buổi tối trước hôm thi cấp sáu, cô bỗng dưng bị Vi Vi kéo đi mua quần áo.

Được thôi, tuy là do cô nói trước rằng, trước khi thi nên thả lỏng tinh thần không cần đọc sách, nhưng Vi Vi cũng đừng phản ánh nhanh đến thế, lập tức hai mắt sáng rực, lôi ngay cô ra những cửa hàng quần áo quanh trường chứ...

Nhị Hỷ và Ty Ty cũng cảm thấy rất kỳ lạ.

Ăn cơm tối xong về phòng, Hiểu Linh và Vi Vi đều không có ở đó, sách vở lại vẫn nằm trên bàn, rõ ràng là không phải đi tự học. Nhị Hỷ bỗng thấy buồn chán, gửi tin nhắn hỏi Hiểu Linh đang ở đâu.

Hiểu Linh nhanh chóng trả lời – đang theo Vi Vi mua quần áo.

Nhị Hỷ bị chấn động dữ dội, hỏi rõ là cửa hàng nào, kéo Ty Ty đến đó để tham quan. Chạy đến cửa hàng đó, mở cửa ra, vừa đúng lúc nhìn thấy Vi Vi bước ra từ phòng thay quần áo.

Nhị Hỷ và Ty Ty thoắt chốc đờ ra ở cửa.

Chưa từng nhìn thấy một Vi Vi rực rỡ nổi bật đến thế.

Mái tóc dài trước giờ vẫn được buộc lại nay đã xõa tung, dáng tóc uốn nhẹ tự nhiên, thả trên đôi vai trắng ngần. Mặc một bộ váy màu đỏ rượu chát dài đến đầu gối, cổ chữ V xinh đẹp để lộ hõm cổ nhỏ nhắn. Chất liệu vải của váy rất mỏng, ôm sát lấy thân người lượn theo những đường cong thân thể, vẽ ra một chiếc eo thon rất bắt mắt. Khẽ cử động một chút là gấu váy dợn sóng, đôi chân dài dưới lớp váy quyến rũ đến nỗi người ta không thể rời mắt đi được, chân mang một đôi cao gót pha lê mảnh mai, khiến đôi bàn chân đáng yêu sinh động hẳn. Cả người toát lên một ánh hào quang sáng rực, dung nhan yêu kiều khó tả, khiến cửa hàng nhỏ xíu này chợt lung linh hẳn lên.

Prev 1 ... 35 36 37 38 39 ... 111 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000008s. Total load: 0.000452