Hiểu Linh cũng thì thầm trả lời: "Tớ gọi điện cho Đại Chung mà, anh ấy nhiều chuyện kể lại với Tiêu sư huynh, sau đó sư huynh nói anh sẽ lái xe đến cho tiện."
Nhị Hỷ lo âu nói: "Sao tớ cứ thấy không ổn lắm."
Ty Ty chen vào: "Cậu đừng lo lắng, Tiêu sư huynh là người mình mà!"
Vi Vi ngồi ở ghế phía trước lắng nghe với vẻ bất lực, họ tưởng giọng nói mình nhỏ lắm ư, thế mà lại còn nói năng lung tung một cách đường hoàng như thế, lại còn người mình, quá sức tự nhiên!
Nhị Hỷ vẫn rất lo lắng: "Nhưng mà, xe của Đại Thần, chúng ta người phàm..."
Vi Vi nghe thấy thế thì sợ bạn mình lại nói những lời đại loại như xe của Đại Thần người phàm mà ngồi thì ắt xảy ra chuyện, nên vội vàng quay đầu lại ngắt lời: "Ty Ty nói đúng đó, người mình cả người mình cả!"
Trong xe đột ngột im phăng phắc, Vi Vi lúc này mới hiểu ra lúc gấp gáp mình đã nói gì, thoắt chốc đến cả dũng khí quay người lại cũng chẳng còn.
Mang nét cười liếc nhìn người nào đó bên cạnh đang cố giảm thiểu sự tồn tại của mình, Tiêu Nại mở lời: "Các bạn chắc chưa ăn sáng phải không, vậy ăn gì đi đã rồi hãy về?"
Vi Vi giờ phút này trong lòng vô cùng cảm kích Đại Thần, anh đã giúp cô giải vây, đúng là quá ân cần, huh u.
Hiểu Linh nhìn nhìn Vi Vi, thấy cô không có ý lên tiếng thì cố thoái thác: "Không cần đâu ạ, hôm nay đã phiền sư huynh nhiều rồi."
Tiêu Nại mỉm cười nói: "Đều là người mình cả, không cần khách sáo."
Vi Vi: "..."
Cô biết ngay mà, ân cần chỉ như thoáng phù vân...
Cuối cùng vẫn đi ăn sáng, Nhị Hỷ tuy dạ dày không ổn nhưng trong bụng trống rỗng cũng khó chịu, nên miễn cưỡng ăn một chút cháo trắng, ăn xong Tiêu Nại chu đáo đưa họ về đến dưới tòa nhà ký túc xá.
Vi Vi lê những bước còn nặng nhọc mệt mỏi hơn cả Nhị Hỷ về phòng, mở cửa ra là trèo thẳng lên giường nằm.
Nếu thời gian có thể quay ngược lại thì tốt quá, cô tuyệt đối sẽ không nói lời nào, im lặng là vàng! Haizzz ~ ~ Thì ra ngủ không đủ có ảnh hưởng lớn đến khả năng phản ứng của người đến thế.
Vi Vi nằm trên giường âu sầu rồi lại ảo não, nghiêng qua lật lại còn nhiều hơn đêm qua, cuối cùng lăn lộn mãi rồi cũng ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Giấc ngủ này kéo dài đến mười hai giờ, sau đó bị hương thơm thức ăn thức tỉnh. Hiểu Linh đã nhắn tin gọi Đại Chung mang đến bốn phần cơm đến dưới lầu, đương nhiên, cho Nhị Hỷ vẫn là cháo trắng.
Vi Vi trèo xuống giường ăn cơm, ngạc nhiên thấy Nhị Hỷ vẫn đang chơi vi tính, sắc mặt đã khá hơn nhiều, Vi Vi hơi lo lắng hỏi bạn: "Cậu không khó chịu nữa à?"
Sức hồi phục của gián cũng không mạnh như thế chứ?
"Lướt web thôi thì có gì gì đâu." Nhị Hỷ hứng chí nói: "Vi Vi, trên diễn đàn của trường có quá trời chủ đề nói về cậu và Tiêu Nại này! Còn có hình hai người nắm tay nhau ở nhà thi đấu bóng rổ nữa chứ!"
Vi Vi vừa cầm hộp cơm lên ăn thì nghẹn lại, nhấc hộp cơm lên chúi vào xem cùng, quả nhiên trên màn hình là một bức ảnh Đại Thần nắm lấy tay cô ở sân bóng rổ, có lẽ người chụp hình ở khá xa nên người nào cũng nhỏ xíu, nhưng chắc chắn nhìn ra là Bối Vi Vi và Tiêu Nại.
Vi Vi có phần ăn không thấy ngon nữa, đặt hộp cơm sang bên, đón lấy vi tính của Nhị Hỷ xem.
Nhị Hỷ bảo: "Cậu đừng xem nữa, chẳng có nội dung gì đâu, thì lúc đầu có rất nhiều người không tin, về sau tấm hình này xuất hiện, kinh ngạc ngã rầm cả đám, mọi người lại chuyển sang bàn tán xem hai người bắt đầu từ khi nào v.v... Ha ha, đúng rồi, chủ đề trước kia nói các cậu không xứng đôi nhất cũng bị kéo lên rồi."
Vi Vi lật giở mấy bài viết, quả nhiên cũng chẳng khác lời bạn mình nói là bao, thế là trả vi tính lại cho Nhị Hỷ, tiếp tục ăn cơm. "Trường chúng ta cũng nhiều chuyện quá lắm!"
"Ây da, sắp thi rồi mà, càng gần kỳ thi thì mọi người càng lắm điều, cái này là một cách xả stress như người ta vẫn nói ấy!"
Nói thì cũng có lý, nhưng mà, mình lại bị xem là chủ đề để xả stress.
Vi Vi chỉ có thể cắn mạnh vào miếng sườn để biểu lộ sự buồn bực.
Lúc đã ăn gần xong, điện thoại trong phòng bỗng réo vang, Hiểu Linh chạy đến nghe máy, lúc sau liền gọi Vi Vi: "Vi Vi, điện thoại của người mình!"
Vi Vi choáng váng đến tiếp máy, alô một tiếng, bên kia vang đến một giọng nói.
"Dậy rồi à?"
Giọng trong máy vọng ra rất trầm, hình như không giống lắm với giọng nói ngoài đời. Vi Vi bỗng sực nghĩ ra, đây là lần đầu tiên cô và Đại Thần nói chuyện điện thoại với nhau.
"Ừm, em dậy rồi."
"Buổi chiều có đi tự học không?"
"Muốn lắm chứ, nhưng bây giờ mà đi thì không tìm được chỗ ngồi đâu."
Đây đúng là một vấn đề, bên kia Tiêu Nại trầm ngâm một lúc rồi nói: "Có một nơi rất yên tĩnh, anh đưa em đến đấy."
*** *** ***
Tòa nhà ký túc mà Vi Vi ở là một trong những kiến trúc phỏng theo thời Dân quốc mới được xây dựng cách đây vài năm, những căn phòng gạch đỏ khá nghiêm chỉnh đứng đắn, thấp thoáng sau những tán cây xanh rì, khung cảnh vô cùng đẹp đẽ hợp lòng người. Bên vườn hoa trước tòa nhà, thường xuyên có những anh chàng theo đuổi nữ sinh trong dãy nhà, hoặc mang hoa hoặc ôm quà, là những cảnh đều đã nhìn quen rồi. Vậy nhưng hôm nay đổi sang một người đứng đó, tất cả lại trở nên kỳ lạ đến mức không hài hòa nổi.
Nhị Hỷ lo âu nói: "Sao tớ cứ thấy không ổn lắm."
Ty Ty chen vào: "Cậu đừng lo lắng, Tiêu sư huynh là người mình mà!"
Vi Vi ngồi ở ghế phía trước lắng nghe với vẻ bất lực, họ tưởng giọng nói mình nhỏ lắm ư, thế mà lại còn nói năng lung tung một cách đường hoàng như thế, lại còn người mình, quá sức tự nhiên!
Nhị Hỷ vẫn rất lo lắng: "Nhưng mà, xe của Đại Thần, chúng ta người phàm..."
Vi Vi nghe thấy thế thì sợ bạn mình lại nói những lời đại loại như xe của Đại Thần người phàm mà ngồi thì ắt xảy ra chuyện, nên vội vàng quay đầu lại ngắt lời: "Ty Ty nói đúng đó, người mình cả người mình cả!"
Trong xe đột ngột im phăng phắc, Vi Vi lúc này mới hiểu ra lúc gấp gáp mình đã nói gì, thoắt chốc đến cả dũng khí quay người lại cũng chẳng còn.
Mang nét cười liếc nhìn người nào đó bên cạnh đang cố giảm thiểu sự tồn tại của mình, Tiêu Nại mở lời: "Các bạn chắc chưa ăn sáng phải không, vậy ăn gì đi đã rồi hãy về?"
Vi Vi giờ phút này trong lòng vô cùng cảm kích Đại Thần, anh đã giúp cô giải vây, đúng là quá ân cần, huh u.
Hiểu Linh nhìn nhìn Vi Vi, thấy cô không có ý lên tiếng thì cố thoái thác: "Không cần đâu ạ, hôm nay đã phiền sư huynh nhiều rồi."
Tiêu Nại mỉm cười nói: "Đều là người mình cả, không cần khách sáo."
Vi Vi: "..."
Cô biết ngay mà, ân cần chỉ như thoáng phù vân...
Cuối cùng vẫn đi ăn sáng, Nhị Hỷ tuy dạ dày không ổn nhưng trong bụng trống rỗng cũng khó chịu, nên miễn cưỡng ăn một chút cháo trắng, ăn xong Tiêu Nại chu đáo đưa họ về đến dưới tòa nhà ký túc xá.
Vi Vi lê những bước còn nặng nhọc mệt mỏi hơn cả Nhị Hỷ về phòng, mở cửa ra là trèo thẳng lên giường nằm.
Nếu thời gian có thể quay ngược lại thì tốt quá, cô tuyệt đối sẽ không nói lời nào, im lặng là vàng! Haizzz ~ ~ Thì ra ngủ không đủ có ảnh hưởng lớn đến khả năng phản ứng của người đến thế.
Vi Vi nằm trên giường âu sầu rồi lại ảo não, nghiêng qua lật lại còn nhiều hơn đêm qua, cuối cùng lăn lộn mãi rồi cũng ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Giấc ngủ này kéo dài đến mười hai giờ, sau đó bị hương thơm thức ăn thức tỉnh. Hiểu Linh đã nhắn tin gọi Đại Chung mang đến bốn phần cơm đến dưới lầu, đương nhiên, cho Nhị Hỷ vẫn là cháo trắng.
Vi Vi trèo xuống giường ăn cơm, ngạc nhiên thấy Nhị Hỷ vẫn đang chơi vi tính, sắc mặt đã khá hơn nhiều, Vi Vi hơi lo lắng hỏi bạn: "Cậu không khó chịu nữa à?"
Sức hồi phục của gián cũng không mạnh như thế chứ?
"Lướt web thôi thì có gì gì đâu." Nhị Hỷ hứng chí nói: "Vi Vi, trên diễn đàn của trường có quá trời chủ đề nói về cậu và Tiêu Nại này! Còn có hình hai người nắm tay nhau ở nhà thi đấu bóng rổ nữa chứ!"
Vi Vi vừa cầm hộp cơm lên ăn thì nghẹn lại, nhấc hộp cơm lên chúi vào xem cùng, quả nhiên trên màn hình là một bức ảnh Đại Thần nắm lấy tay cô ở sân bóng rổ, có lẽ người chụp hình ở khá xa nên người nào cũng nhỏ xíu, nhưng chắc chắn nhìn ra là Bối Vi Vi và Tiêu Nại.
Vi Vi có phần ăn không thấy ngon nữa, đặt hộp cơm sang bên, đón lấy vi tính của Nhị Hỷ xem.
Nhị Hỷ bảo: "Cậu đừng xem nữa, chẳng có nội dung gì đâu, thì lúc đầu có rất nhiều người không tin, về sau tấm hình này xuất hiện, kinh ngạc ngã rầm cả đám, mọi người lại chuyển sang bàn tán xem hai người bắt đầu từ khi nào v.v... Ha ha, đúng rồi, chủ đề trước kia nói các cậu không xứng đôi nhất cũng bị kéo lên rồi."
Vi Vi lật giở mấy bài viết, quả nhiên cũng chẳng khác lời bạn mình nói là bao, thế là trả vi tính lại cho Nhị Hỷ, tiếp tục ăn cơm. "Trường chúng ta cũng nhiều chuyện quá lắm!"
"Ây da, sắp thi rồi mà, càng gần kỳ thi thì mọi người càng lắm điều, cái này là một cách xả stress như người ta vẫn nói ấy!"
Nói thì cũng có lý, nhưng mà, mình lại bị xem là chủ đề để xả stress.
Vi Vi chỉ có thể cắn mạnh vào miếng sườn để biểu lộ sự buồn bực.
Lúc đã ăn gần xong, điện thoại trong phòng bỗng réo vang, Hiểu Linh chạy đến nghe máy, lúc sau liền gọi Vi Vi: "Vi Vi, điện thoại của người mình!"
Vi Vi choáng váng đến tiếp máy, alô một tiếng, bên kia vang đến một giọng nói.
"Dậy rồi à?"
Giọng trong máy vọng ra rất trầm, hình như không giống lắm với giọng nói ngoài đời. Vi Vi bỗng sực nghĩ ra, đây là lần đầu tiên cô và Đại Thần nói chuyện điện thoại với nhau.
"Ừm, em dậy rồi."
"Buổi chiều có đi tự học không?"
"Muốn lắm chứ, nhưng bây giờ mà đi thì không tìm được chỗ ngồi đâu."
Đây đúng là một vấn đề, bên kia Tiêu Nại trầm ngâm một lúc rồi nói: "Có một nơi rất yên tĩnh, anh đưa em đến đấy."
*** *** ***
Tòa nhà ký túc mà Vi Vi ở là một trong những kiến trúc phỏng theo thời Dân quốc mới được xây dựng cách đây vài năm, những căn phòng gạch đỏ khá nghiêm chỉnh đứng đắn, thấp thoáng sau những tán cây xanh rì, khung cảnh vô cùng đẹp đẽ hợp lòng người. Bên vườn hoa trước tòa nhà, thường xuyên có những anh chàng theo đuổi nữ sinh trong dãy nhà, hoặc mang hoa hoặc ôm quà, là những cảnh đều đã nhìn quen rồi. Vậy nhưng hôm nay đổi sang một người đứng đó, tất cả lại trở nên kỳ lạ đến mức không hài hòa nổi.

