Old school Easter eggs.
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Yêu em từ cái nhìn đầu tiên


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1434
- Tình trạng: Hoàn thành
Thông thường, KO vốn ít nói kiệm lời chưa từng phát ngôn, anh chàng luôn im lặng ăn uống một cách chóng vánh, ăn sau thì trầm tư ngồi quan sát người khác ăn. Lần này anh vẫn lặng im và ăn xong rất nhanh chóng, nhưng ăn xong anh lại buông đũa, nhìn Mô-za-a rồi nhả lời vàng ngọc: "Server cậu chơi có phải là Trường An Nguyệt Hạ?"

Mô-za-a sững sờ: "Sao anh biết?"

KO vẫn duy trì vẻ mặt lạnh lẽo, mở miệng nói rất lạnh lùng: "Vì tôi chính là pê đê trong đám tomboy đó."

Cơm vẫn chưa ăn xong, Ngu Công và Vi Vi đã viện cớ chuồn đi nơi khác, vừa ra khỏi cửa, Ngu Công đã thở phào một hơi: "Chớp giật sấm rền thật quá đáng sợ!"

Vi Vi lòng thầm lo lắng: "Ánh mắt giết người quá mạnh bạo!"

"Đó chính là duyên phận."

"Tuyệt đối là nghiệt duyên." [duyên ác ấy >

"Sư muội!"

"Sư huynh!"

"Chúng ta về công ty đi."

"Ừ."

[Hai người này kẻ tung người hứng thấy gớm quá >

Kết quả là hôm sau đi làm, Vi Vi và Tiêu Nại vừa đến cửa Chí Nhất, Mô-za-a đã nhào ra: "Lão tam, cậu phải tìm lại chân lý cho tớ đi, tên KO hắn quấy rối tớ trong văn phòng!"

"Sao anh ấy lại quấy rối anh?" Vi Vi vội vã truy hỏi. Lời vừa thốt ra đã cảm thấy kỳ cục, giọng điệu này có vẻ hào hứng quá, Vi Vi lập tức trầm giọng xuống, trang nghiêm hỏi: "Sư huynh, sao anh ấy lại quấy rối anh, anh nói cho cặn kẽ kỹ càng xem nào, không được để sót mất điều gì cả, bọn em nhất định sẽ tìm lại công lý cho anh!"
Mô-za-a phẫn nộ bảo: "Hắn bắt anh lên cái trò game quỷ quái ấy kết hôn với hắn!"

Vi Vi ra vẻ đồng cảm với anh chàng một cách rất khoái chí: "Sao anh ta có thể như thế được! Quá đáng thật!"

"Đúng rồi! Hắn ta nói lúc đầu hắn ta bị người khác chế nhạo, hắn phải cứu vãn tình hình, *** thật, người chơi trong game đó đã thay bao lượt rồi, hắn ta cứu vãn cái khỉ mốc gì chứ!"

Vi Vi vốn là ngọn cỏ mọc ven tường, gió thổi chiều nào theo chiều đó: "KO sư huynh nói cũng đúng, sư huynh lúc đầu là anh gạt người ta mà, phải có trách nhiệm chứ!"

Mô-za-a hầm hầm lườm cô, rồi nhìn Tiêu Nại – người đáng tin cậy hơn: "Lão tam, cậu phải tìm lại công lý cho tớ."

Ai ngờ Tiêu Nại lại nói: "Chuyện này cũng hay, tớ vốn vẫn lo không giữ KO lại được, lần này thì không cần lo nghĩ nữa."

Mô-za-a nhìn Tiêu Nại một cách đau thương bằng ánh mắt như bị phản bội: "Lão tam, sao cậu lại vô lương tâm quá vậy, còn bắt tớ đi cầu thân."

Tiêu Nại trầm tư: "Thưởng tiền cho cậu?"

Mô-za-a lập tức nói với vẻ rất tiết liệt (tiết liệt là kiên quyết giữ thân mình trong sạch >: "Một ngàn tệ mới bán thân."

Tiêu Nại quan sát từ trên xuống dưới anh chàng bằng ánh mắt dò xét.

Mô-za-a ưỡn ngực lên cao, làm ra vẻ "quyết không sale off" một cách tiết liệt hơn nữa.

Tiêu Nại ngẫm nghĩ một lúc rồi gật đầu.

Mô-za-a đột ngột hoan hô lên một tiếng, vui sướng chạy vào phòng lập trình: "KO, chúng ta đi kết hôn nào, buổi tối tôi mời anh đi ăn một bữa thịnh soạn để chúc mừng."

Đám người nhiều chuyện vây xung quanh lần lượt bỏ đi, xì xào bàn tán.

"Quan niệm về trinh tiết của Mi ca sao mỏng manh quá vậy."

"Đàn ông bây giờ ấy à, người giữ được sự trong sạch như tôi hiếm lắm thay!"

"Tiêu ca ra giá cao quá, Mi ca làm gì đáng giá tới một ngàn tệ đâu, chí ít thì phải giảm giá rồi còn tặng kèm quà khuyến mãi ấy chứ."

"Mi ca gả cho KO, sau này phải gọi là Mỹ Mi ca rồi nhỉ."

"Tên hay quá! Mỹ Mi ca chúng tôi cũng muốn ăn mừng, ít ra cũng phải phát kẹo cưới chứ." [phong tục của người TQ, ai kết hôn rồi sẽ phát kẹo cưới cho bạn bè, họ hàng, đồng nghiệp cùng chung vui ^_^>

Đúng trong không khí hào hứng (?) như vậy, mùa hè đã gióng lên hồi chuông kết thúc, Vi Vi bắt đầu tận dụng thời gian để viết báo cáo thực tập mùa hè. Vi Vi tuy là một sinh viên giỏi, nhưng báo cáo thực tập trước giờ lại vẫn không tránh khỏi những thiếu sót. Nhưng năm nay thì chắc chắn là không thể, cô có rất nhiều thứ để viết, đương nhiên, cô cũng sẽ chú ý không bao giờ tiết lộ bất cứ thông tin cơ mật nào về công ty của Đại Thần.

Khi báo cáo thực tập đã viết được một nửa, một hôm nọ Tiêu Nại đột ngột hỏi: "Chúng ta đi du lịch, thế nào?"

Vi Vi chớp chớp mắt, "Đi đâu?"

"Tây An."

Tây An thì chưa đi, nhưng nếu là du lịch thì, tiền trong thẻ có khi nào thiếu không, không thể gọi điện thoại xin tiền nhà, vì cô nói đến thực tập ở thành phố B rồi mà.

Vi Vi vô cùng khổ sở.

Tiêu Nại không cần nghĩ cũng biết cô đang khổ não gì, "Bao ăn bao ở, xem như tiền lương thực tập."

Vi Vi hỏi với vẻ vô cùng ngại ngùng: "Vậy lúc ở khách sạn, em... em có được một phòng đơn không?"

Tiêu Nại lườm cô một cái: "Vì sự thanh bạch của anh, đương nhiên." T_T

Vi Vi ôm choàng lấy cánh tay anh: "Tiêu ca ca anh tốt quá đi mất, vậy em làm kẻ theo đuôi anh nhé!"



Chương 46 - Kì nghỉ hè viên mãn



"Vi Vi trước giờ chưa hề say máy bay, nhưng thời khắc cuối cùngkhi máy bay sắp hạ cánh, cô lại bắt đầu say rồi."

Hai hôm sau, sân bay thủ đô xuất hiện một cảnh tượng khiến mọi người rụng rời, một đại mỹ nữ nhan sắc kiều diễm thân hình bốc lửa kéo một vali hành lý to kềnh càng thở hổn hển (do bộ não khán giả nghĩ vậy) tiến về phía trước, còn chàng trai có khí chất thanh tao thân hình cao lớn đi phía sau cô ấy lại tay không thảnh thơi ung dung dạo bước.

Tiêu Nại bị vô số người nhìn bằng cặp mắt khinh bỉ.

Prev 1 ... 92 93 94 95 96 ... 111 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000006s. Total load: 0.000440