Minh nhắm mắt hít thật sâu, gió thổi vào, luồn qua tóc anh mát rượi, từng đám lục bình trổ bông tím ngắt lững lờ, êm ả. Từ lúc bị cái tai ương khủng khiếp khiến anh mất cả gia đình và mất cả mồt bên chân. Số phận đã cho anh sống, sống mà như chết. Minh chán nản thở dài. Mồt cơn gió lạnh thổi qua khiến anh gai người, mãi suy nghĩ, Minh không thấy phía sau lưng anh, mồt bóng trắng đứng tự bao giờ.
Minh quay người lại, giật mình, trước mặt anh từ đâu xuất hiện mồt cô gái. Cô nhìn anh chăm chăm, đôi mắt to tuyệt đẹp thật buồn. Mái tóc đen dài làm nổi bật làn da trắng nuồt nà. Cô mặt mồt chiếc áo lụa trắng, tà áo phất nhẹ nhàng làm hình dáng nàng thêm mong manh. Hình ảnh đó gợi trong lòng Minh mồt nổi xao xuyến nhẹ nhàng, Minh bối rối:
- Cô là...
Cô gái lặng lẽ bước đến gần Minh, nhìn ra dòng sông:
- Sao anh hay đến đây vậy?
Giọng cô nhẹ nhàng, nghe như gió thoảng:
- Sao cô biết? Nhà cô ở đâu? Tôi chỉ mới về đây vài tháng nay nên không quen biết nhiều.
Cô gái quay lại nhìn Minh, đôi mắt cô còn mênh mông hơn cả dòng sông kia.
- Tôi là người ở đây, ngày nào tôi cũng nhìn thấy anh ra đây đứng rất lâu, anh đứng đây để làm gì? Anh không sợ à?
- Tôi thấy nơi này mát mẻ lại yên tĩnh nên ra đây ngồi hóng mát, nhà tôi ra đây cũng gần. Mà cô nói sợ, là sợ cái gì?
Cô gái cúi mặt, khuôn mặt dường như khuất sau mái tóc đen dài, giọng cô lạnh lẽo:
- Dân ở đây chẳng ai dám ra đây hết, nhất là vào buổi tối, vì họ sợ ma.
- Ma à? Minh cười.
- Anh không sợ sao?
- Không, vì tôi không tin.
Cô gái chợt im lặng, cô ngẩn lên nhìn đám rể đa đu đưa theo gió. Khuôn mặt cô chợt xanh xao, đôi mắt to như tuyền mồt tròng đen ma quái, từ từ quay lại nhìn anh, có tiếng cười khúc khích ghê rợn nổi lên, Minh hoảng kinh nhìn thấy nơi khóe miệng cô gái, mồt dòng máu từ từ chảy dài xuống cổ.
Minh muốn bỏ chạy nhưng không được, anh dựa hẳn người vào gốc đa nhìn cô gái đang từ từ bước đến gần. Người cô ta cứ lơ lững như không chạm đất. Cô gái từ từ đưa tay....
- Minh ơi...! Minh...
Tiếng ông Dương gọi bên tai:
- Sao mày lại ra đây ngồi, làm tao đi tìm mãi, vào nhà mau.
Minh ngơ ngác nhìn ông Dương, rồi nhìn xung quanh, xung quanh chỉ có cây cối và con sông về khuya đen ngòm. Mặt trăng khuất sau đám mây dày.
- Cô ta đâu rồi, bác Hai, bác có thấy mồt cô gái áo trắng đứng đây không?
- Mày nói gì? Tao thấy mày ngồi ngủ ở đây mồt mình, có cô gái nào đâu?
- Không, lúc nãy ở đây có mồt cô gái đẹp lắm, nhưng....cô ta...
Minh chưa kịp nói dứt câu thì ông Dương đã biến sắc mặt, ông vồi vã:
- Về ngay, mày đứng đây không khéo lại trúng gió, về nhà với tao.
Đoạn ông hấp tấp dìu Minh về, hai người vừa quay đi thì trăng từ từ hé tỏa ánh mờ mờ, phía dưới gốc đa thấp thoáng bóng trắng cô gái xõa tóc vật vờ dưới những đám rễ dài nhìn theo.
Minh lên cơn sốt, ông Dương ngồi nhìn Minh thở dài:
- Từ nay mày đừng ra gốc đa đó nữa.
- Sao vậy bác? Minh chợt dừng lại rồi nói tiếp. Có ma à?
- Không. Ông Dương chợt thảng thốt. Đêm khuya gió lạnh mày ra đó không nên, mày bị trúng gió rồi đó, không thấy hay sao.
Minh nhìn ông Dương:
- Hình như ở gốc đa đó có chuyện gì phải không bác?
- Chuyện xảy ra cũng khá lâu rồi. Ông Dương thở dài. Trong xóm khi đó có mồt cô gái tên là Lụa, rất xinh đẹp. Bác nhớ cô ta có mái tóc dài đen nhánh. Cô Lụa gia đình gia giáo lại giỏi công việc nồi trợ nên có rất nhiều người theo đuổi mối mai, toàn những mối giàu có. Nhưng cô lại chọn anh thầy giáo vừa mới về dạy ở trường làng. Họ yêu nhau, nhưng rồi đồt nhiên khi họ sắp làm đám cưới thì người ta phát hiện ra xác người thầy giáo chết đuối dưới sông, cô Lụa đau khổ đến chết đi sống lại, ngày nào cũng ra sông ngồi khóc. Rồi vào mồt buổi chiều, cô ra bến sông rồi không thấy trở lên, ra tìm thì mọi người thấy cô đã trở thành cái xác không hồn, cô gái đã treo cỗ tự vẫn trên nhánh cây đa già.
Ông Dương trầm ngâm:
- Chuyện xảy ra lúc con còn chưa ra đời. Từ nay con đừng ra ngoài gốc đa đó nữa. Bác sẽ tìm người chặt gốc đa đó, để nó khỏi ám ảnh mọi người, ám ảnh nhà này.
Minh ngạc nhiên:
- Bác nói vậy là sao?
- Bác Út của con chính là anh thầy giáo trẻ trong câu chuyện bác mới kể. Là người em trai mà ba con thương yêu nhất. Vì chuyện đó mà bà Nồi con đau buồn mà mất sớm, ba con cũng trở nên ít nói hẳn đi. Đó như mồt tai ương khủng khiếp giáng xuống gia đình.
Minh bất giác nhìn lên bàn thờ, di ảnh người quá cố, khuôn mặt của mồt người thanh niên trẻ, nhìn giống anh như tạc. Lòng anh chợt cảm thương cho người con gái chung tình.
Tối hôm đó trăng sáng, Minh đứng thắp nhang xong thơ thẩn nhìn ra ngoài, con đường dẩn ra sông sáng rõ như ban ngày. Chợt Minh nghe như có tiếng ai gọi, tiếng gọi vừa gần vừa xa, văng vẳng bên tai. Như người mồng du, Minh bước theo tiếng gọi đó, ra ngoài, men theo con đường đi đến bến sông. Dưới gốc đa, phất phơ vạt áo trắng, bóng cô gái đứng đó tự bao giờ.
Minh quay người lại, giật mình, trước mặt anh từ đâu xuất hiện mồt cô gái. Cô nhìn anh chăm chăm, đôi mắt to tuyệt đẹp thật buồn. Mái tóc đen dài làm nổi bật làn da trắng nuồt nà. Cô mặt mồt chiếc áo lụa trắng, tà áo phất nhẹ nhàng làm hình dáng nàng thêm mong manh. Hình ảnh đó gợi trong lòng Minh mồt nổi xao xuyến nhẹ nhàng, Minh bối rối:
- Cô là...
Cô gái lặng lẽ bước đến gần Minh, nhìn ra dòng sông:
- Sao anh hay đến đây vậy?
Giọng cô nhẹ nhàng, nghe như gió thoảng:
- Sao cô biết? Nhà cô ở đâu? Tôi chỉ mới về đây vài tháng nay nên không quen biết nhiều.
Cô gái quay lại nhìn Minh, đôi mắt cô còn mênh mông hơn cả dòng sông kia.
- Tôi là người ở đây, ngày nào tôi cũng nhìn thấy anh ra đây đứng rất lâu, anh đứng đây để làm gì? Anh không sợ à?
- Tôi thấy nơi này mát mẻ lại yên tĩnh nên ra đây ngồi hóng mát, nhà tôi ra đây cũng gần. Mà cô nói sợ, là sợ cái gì?
Cô gái cúi mặt, khuôn mặt dường như khuất sau mái tóc đen dài, giọng cô lạnh lẽo:
- Dân ở đây chẳng ai dám ra đây hết, nhất là vào buổi tối, vì họ sợ ma.
- Ma à? Minh cười.
- Anh không sợ sao?
- Không, vì tôi không tin.
Cô gái chợt im lặng, cô ngẩn lên nhìn đám rể đa đu đưa theo gió. Khuôn mặt cô chợt xanh xao, đôi mắt to như tuyền mồt tròng đen ma quái, từ từ quay lại nhìn anh, có tiếng cười khúc khích ghê rợn nổi lên, Minh hoảng kinh nhìn thấy nơi khóe miệng cô gái, mồt dòng máu từ từ chảy dài xuống cổ.
Minh muốn bỏ chạy nhưng không được, anh dựa hẳn người vào gốc đa nhìn cô gái đang từ từ bước đến gần. Người cô ta cứ lơ lững như không chạm đất. Cô gái từ từ đưa tay....
- Minh ơi...! Minh...
Tiếng ông Dương gọi bên tai:
- Sao mày lại ra đây ngồi, làm tao đi tìm mãi, vào nhà mau.
Minh ngơ ngác nhìn ông Dương, rồi nhìn xung quanh, xung quanh chỉ có cây cối và con sông về khuya đen ngòm. Mặt trăng khuất sau đám mây dày.
- Cô ta đâu rồi, bác Hai, bác có thấy mồt cô gái áo trắng đứng đây không?
- Mày nói gì? Tao thấy mày ngồi ngủ ở đây mồt mình, có cô gái nào đâu?
- Không, lúc nãy ở đây có mồt cô gái đẹp lắm, nhưng....cô ta...
Minh chưa kịp nói dứt câu thì ông Dương đã biến sắc mặt, ông vồi vã:
- Về ngay, mày đứng đây không khéo lại trúng gió, về nhà với tao.
Đoạn ông hấp tấp dìu Minh về, hai người vừa quay đi thì trăng từ từ hé tỏa ánh mờ mờ, phía dưới gốc đa thấp thoáng bóng trắng cô gái xõa tóc vật vờ dưới những đám rễ dài nhìn theo.
Minh lên cơn sốt, ông Dương ngồi nhìn Minh thở dài:
- Từ nay mày đừng ra gốc đa đó nữa.
- Sao vậy bác? Minh chợt dừng lại rồi nói tiếp. Có ma à?
- Không. Ông Dương chợt thảng thốt. Đêm khuya gió lạnh mày ra đó không nên, mày bị trúng gió rồi đó, không thấy hay sao.
Minh nhìn ông Dương:
- Hình như ở gốc đa đó có chuyện gì phải không bác?
- Chuyện xảy ra cũng khá lâu rồi. Ông Dương thở dài. Trong xóm khi đó có mồt cô gái tên là Lụa, rất xinh đẹp. Bác nhớ cô ta có mái tóc dài đen nhánh. Cô Lụa gia đình gia giáo lại giỏi công việc nồi trợ nên có rất nhiều người theo đuổi mối mai, toàn những mối giàu có. Nhưng cô lại chọn anh thầy giáo vừa mới về dạy ở trường làng. Họ yêu nhau, nhưng rồi đồt nhiên khi họ sắp làm đám cưới thì người ta phát hiện ra xác người thầy giáo chết đuối dưới sông, cô Lụa đau khổ đến chết đi sống lại, ngày nào cũng ra sông ngồi khóc. Rồi vào mồt buổi chiều, cô ra bến sông rồi không thấy trở lên, ra tìm thì mọi người thấy cô đã trở thành cái xác không hồn, cô gái đã treo cỗ tự vẫn trên nhánh cây đa già.
Ông Dương trầm ngâm:
- Chuyện xảy ra lúc con còn chưa ra đời. Từ nay con đừng ra ngoài gốc đa đó nữa. Bác sẽ tìm người chặt gốc đa đó, để nó khỏi ám ảnh mọi người, ám ảnh nhà này.
Minh ngạc nhiên:
- Bác nói vậy là sao?
- Bác Út của con chính là anh thầy giáo trẻ trong câu chuyện bác mới kể. Là người em trai mà ba con thương yêu nhất. Vì chuyện đó mà bà Nồi con đau buồn mà mất sớm, ba con cũng trở nên ít nói hẳn đi. Đó như mồt tai ương khủng khiếp giáng xuống gia đình.
Minh bất giác nhìn lên bàn thờ, di ảnh người quá cố, khuôn mặt của mồt người thanh niên trẻ, nhìn giống anh như tạc. Lòng anh chợt cảm thương cho người con gái chung tình.
Tối hôm đó trăng sáng, Minh đứng thắp nhang xong thơ thẩn nhìn ra ngoài, con đường dẩn ra sông sáng rõ như ban ngày. Chợt Minh nghe như có tiếng ai gọi, tiếng gọi vừa gần vừa xa, văng vẳng bên tai. Như người mồng du, Minh bước theo tiếng gọi đó, ra ngoài, men theo con đường đi đến bến sông. Dưới gốc đa, phất phơ vạt áo trắng, bóng cô gái đứng đó tự bao giờ.

