Tháng sau, Tâm được mời đến cảnh sát ký đóng hồ sơ thưa người đàn ông da đen tên John đã quấy rầy nàng. Người cảnh sát nhìn Tâm một cách lạ lùng:
- Chí có thấy câu chuyện của chồng chị và ông John có liên quan với nhau không?
Tâm ngơ ngác:
- Tôi không hiểu ông cảnh sát muốn nói gì?
Người cảnh sát nhìn ra ngoài sân, ánh sáng nhảy múa lăn tăn qua kẽ lá. Ông quay lại nhíu mày nhìn sâu vào mắt Tâm:
- Tôi muốn nói quả thật hồn của chồng chị có nhập vào xác ông John!
Tâm giật mình xuýt ngã ra khỏi ghế:
- Ông cảnh sát nói giỡn sao chớ? Chông tôi và xác ông John? tại sao ông lại nói xác ông John? Ông ấy chết hồi nào?
- Ông ấy chết cách đó một tiếng trước khi gặp chị. Cùng lúc với tai nạn xảy ra ỏ shevrept, lúc chồng nàng. Nàng nhìn đăm đăm vào mặt viên cảnh sát:
- Ông muốn nói gì?
- Tôi chắc chị đã hiểu. Tôi là người công giáo, tôi không tin lắm về những chuyện ma quỷ này, nhưng chuyện này khá ly kỳ, vì chị biết sao không?
- Ông nói nhanh đi.
Giọng ông ta chợt trầm hẳn bên tai nàng:
- Theo bản báo cáo thì khi chồng chị chết vì tai nạn xe thì cùng lúc, ông John bị một kẻ lạ mặt đánh chết dưới gầm cầu. Rồi ông ấy đã xuất hiện theo chị trên đường phố nhận mình là chồng chị. Khi ông bị giam, ông vẫn lảm nhảm ” Tại sao vợ tôi không nhìn ra được tôi?” Ông ta đã la lên: “Tôi muốn có một cái gương để xem tại sao vợ tôi không nhận ra tôi!” Cảnh sát canh gác được lệnh mang lại cho anh ta một tâm gương. Khi nhìn vào tấm gương….
Người cảnh sát ngừng lại vì xúc động:
- … Ông ta rú lên!
Giọng Tâm thảng thốt:
- Ông ta rú lên làm sao?
- Ông ta chỉ nói hai tiếng “Trời ơi!” rồi ngã ra và chết trở lại!
Tâm lẩm bẩm như người mất hồn:
- Chết trở lại?
- Phải! Xác ông John bi giết dưới gầm cầu được người qua đường nhìn thấy, báo cáo với cảnh sát. Nhưng khi cảnh sát, tới nới thì xác ấy biến mất. Đó là lúc ông đi theo chị gần sở chị làm.
Gai ốc đã nổi lên đầy lưng Tâm. Nàng chợt hiểu lờ mờ trong đầu, chưa kịp hình dung thì tiếng người cảnh sát đã vang lên:
- Hồn chồng chị trong xác của ông John đã không hiểu tại sao chị không nhận ra ông, vì thế ông đòi soi gương. Khi soi gương ông mới thấy mình không giống mình. Hồn ông hoảng hốt, vội rồi thi thể ông John…. Và… như chị đã biết, hồn chồng chị lại nhập vào xác của chính ông trở lại….
Tâm nhớ đến gương mặt thẫn thờ của Tự khi đứng trước gương với bàn tay xoa lên cằm như để tìm bộ râu.. Không biết chàng có nhớ chuyện gì đã xảy ra hay không… Viên cảnh sát tiếp:
- Tôi đã xem kỹ các hồ sơ, khi ông John la xong hai tiếng “Trời ơi!” và ngã vật ra chết, cũng giờ phút đó, xê xích một vài giây, chồng chị sống lại trong nhà xác!
Tâm bước lùi ra cửa, mặt xanh ngắt. Viên cảnh sát bước theo nói vọng ra:
- Mong thượng đế ban phép lành cho chị!
- Chí có thấy câu chuyện của chồng chị và ông John có liên quan với nhau không?
Tâm ngơ ngác:
- Tôi không hiểu ông cảnh sát muốn nói gì?
Người cảnh sát nhìn ra ngoài sân, ánh sáng nhảy múa lăn tăn qua kẽ lá. Ông quay lại nhíu mày nhìn sâu vào mắt Tâm:
- Tôi muốn nói quả thật hồn của chồng chị có nhập vào xác ông John!
Tâm giật mình xuýt ngã ra khỏi ghế:
- Ông cảnh sát nói giỡn sao chớ? Chông tôi và xác ông John? tại sao ông lại nói xác ông John? Ông ấy chết hồi nào?
- Ông ấy chết cách đó một tiếng trước khi gặp chị. Cùng lúc với tai nạn xảy ra ỏ shevrept, lúc chồng nàng. Nàng nhìn đăm đăm vào mặt viên cảnh sát:
- Ông muốn nói gì?
- Tôi chắc chị đã hiểu. Tôi là người công giáo, tôi không tin lắm về những chuyện ma quỷ này, nhưng chuyện này khá ly kỳ, vì chị biết sao không?
- Ông nói nhanh đi.
Giọng ông ta chợt trầm hẳn bên tai nàng:
- Theo bản báo cáo thì khi chồng chị chết vì tai nạn xe thì cùng lúc, ông John bị một kẻ lạ mặt đánh chết dưới gầm cầu. Rồi ông ấy đã xuất hiện theo chị trên đường phố nhận mình là chồng chị. Khi ông bị giam, ông vẫn lảm nhảm ” Tại sao vợ tôi không nhìn ra được tôi?” Ông ta đã la lên: “Tôi muốn có một cái gương để xem tại sao vợ tôi không nhận ra tôi!” Cảnh sát canh gác được lệnh mang lại cho anh ta một tâm gương. Khi nhìn vào tấm gương….
Người cảnh sát ngừng lại vì xúc động:
- … Ông ta rú lên!
Giọng Tâm thảng thốt:
- Ông ta rú lên làm sao?
- Ông ta chỉ nói hai tiếng “Trời ơi!” rồi ngã ra và chết trở lại!
Tâm lẩm bẩm như người mất hồn:
- Chết trở lại?
- Phải! Xác ông John bi giết dưới gầm cầu được người qua đường nhìn thấy, báo cáo với cảnh sát. Nhưng khi cảnh sát, tới nới thì xác ấy biến mất. Đó là lúc ông đi theo chị gần sở chị làm.
Gai ốc đã nổi lên đầy lưng Tâm. Nàng chợt hiểu lờ mờ trong đầu, chưa kịp hình dung thì tiếng người cảnh sát đã vang lên:
- Hồn chồng chị trong xác của ông John đã không hiểu tại sao chị không nhận ra ông, vì thế ông đòi soi gương. Khi soi gương ông mới thấy mình không giống mình. Hồn ông hoảng hốt, vội rồi thi thể ông John…. Và… như chị đã biết, hồn chồng chị lại nhập vào xác của chính ông trở lại….
Tâm nhớ đến gương mặt thẫn thờ của Tự khi đứng trước gương với bàn tay xoa lên cằm như để tìm bộ râu.. Không biết chàng có nhớ chuyện gì đã xảy ra hay không… Viên cảnh sát tiếp:
- Tôi đã xem kỹ các hồ sơ, khi ông John la xong hai tiếng “Trời ơi!” và ngã vật ra chết, cũng giờ phút đó, xê xích một vài giây, chồng chị sống lại trong nhà xác!
Tâm bước lùi ra cửa, mặt xanh ngắt. Viên cảnh sát bước theo nói vọng ra:
- Mong thượng đế ban phép lành cho chị!

