– Con giấu sao được mẹ. Ngủ cả đêm mà đôi mắt thế kia ư? Làm ơn nhìn vào gương đi cậu.
– Mẹ hay quá. Con bận làm bài thi mà.
– Ừ! Vậy thì được. Thôi con lo học đi.
– Không! Con sẽ đi ngay bây giờ cho kịp chuyến xe.
– Đi đâu?
– Con đến với Vĩnh bạn học của con để cùng làm bài thi.
Nghe Phát chăm học bà vui mừng dặn dò:
– Ô! Mẹ chỉ nhắc khéo cho con. Ráng chăm học kẻo mà thi trượt thì khổ nghe con.
– Vâng! Con đi nhe mẹ.
– Đi liền.
Nói xong Phát lại xách chiếc túi hôm qua khoác lên vai. Mẹ anh nhìn theo không nói gì. Chợt bà thấy dáng Phát thất thểu, gương mặt thất thần, bà cảm thấy lo lo, con bà hình như có chuyện gì không ổn. Phát thoắt đi thoắt về hỏi thì ấp a ấp úng, bà định chạy ra theo gọi anh lại nhưng ra đến đầu ngõ thì chẳng thấy Phát đâu. Bà mẹ trở vào vừa đi vừa lẩm bẩm:
Ôi, tụi trẻ bây gờ nó chẳng làm mình yên dạ chút nào. Bà lại thở dài mơ màng theo bóng Phát đã xa vời.
Phát đi một mạch vào khách sạn Thủy Tùng, anh đi tìm Vĩnh:
– Anh Lâm có thấy Vĩnh đâu không?
Lâm tươi cười:
– À. Cậu Phát tìm cậu Vĩnh đấy à? Cậu ở trong khách sạn.
Vĩnh xuất hiện cười tươi:
– Cậu lại đến đây à? Thế nào về có chuyện gì gấp đã làm xong chưa. Cậu ở đây chứ định bao giờ về.
Phát ngần ngừ:
– Mình cũng không biết. Về thành phố như có ma lực hút mình trở lại chốn núi rừng ma độc này.
Vĩnh lắc đầu:
– Mình bảo cậu động vào lão già độc ác đó nữa. Cứ ở lại phụ việc cho cha mình. Cậu sẽ thấy thoải mái ngay.
Phát lắc đầu:
– Mình không biết mình đến đây để làm gì, nhưng mình không cưỡng lại được.
Vĩnh cười:
– Chắc là cảnh đẹp người đẹp nó quấn chân cậu rồi chứ gì!
– Không! Cậu đừng nói bậy. Minh đã có người yêu rồi, cậu không nhớ sao Vĩnh?
– Nhớ chứ. Kim Thư cô bạn xinh đẹp, sao mà lúc đó bạn không chọn Tú Mai mà chọn Kim Thư. Tú Mai đẹp hơn mà.
– Tú Mai để ý cậu đấy. Nếu chọn được mình đã chọn rồi. Phát mỉm cười lắc đầu.
Vĩnh ngạo bạn:
– Chắc hôm qua về tìm Kim Thư phải không. Mới đi có mấy ngày mà đã nhớ tê tái vậy sao?
– Ừ! Có gặp Kim Thư nhưng để giã từ, bọn mình chia tay rồi.
Vĩnh ngạc nhiên trợn tròn mắt:
– Cậu nói giỡn hả Phát?
– Không mình nói thật. Cuộc sống mình đang rất bấp bênh. Đeo mang làm gì cho khổ hở bạn. Mình muốn Thư được tự do.
– Làm gì mà cậu bi quan quá vậy Phát. Hãy vui lên mà sống.
Phát nhìn bạn rồi lẳng lặng bước vào phòng đóng cửa lại, anh không muốn nói thêm gì, có nói Vĩnh cũng chẳng hiểu gì cả. Vĩnh hồn nhiên, con nhà giàu, anh ít nghĩ đến người khác. Phát nhớ lại hành động của Vĩnh, anh không phục và anh cũng chẳng muốn nói gì thêm làm cho Vĩnh thắc mắc. Phát lẳng lặng trong phòng nhìn ra ngoài tận phía xa dãy núi màu xanh lơ in trên nền trời sừng sững hùng vĩ như một chiếc mâm xôi. Anh thở dài … Đầu óc anh lại suy nghĩ miên man … Với trăm ngàn câu hỏi mà không lời giải đáp …
Bà Lâm nhìn cây chổi quét mấy là khô rơi trước sân. Nhìn bầu trời u ám, một cơn gió to ùa qua lá lại rơi đầy sân. Bà đứng dậy chép miệng thở dài:
– Lại uổng công nữa rồi.
Nói thì nói bà lại ngồi xuống gom nhặt từng chiếc lá khô. Ở bìa rừng mát mẻvì cây cối xanh tươi che khuất, nhưng lá khô cứ rơi đầy, rơi đầy cả lối đi. Bà Lâm đã có tuổi, chỉ có công việc quét tước dọn dẹp vào vui tuổi già đỡ bồn chồn đôi tay, đôi chân. Vả lại bà nhớ đến đứa cháu gái đi làm ở thành phố thỉnh thoảng nó mới về. Nhà lá đơn sơ, bàn ghế cũ kỹ, bước ra bước vào chỉ có mấy bước dọn qua là xong. Cả ngày bà ngồi ngóng mẹ của Mai Loan về. Cô ấy đi làm mướn tháng này qua tháng khác.
– Bà ngoại làm gì đó?
– Ôi! Mèn đét ơi … Mau cháu về đó hả? Lại đây cho bà coi.
– Bà khỏe không? Cháu có quà cho bà nè.
– Cái gì vậy? Cha mày, tiền bạc không có được mấy đồng bạc để dành nghe con, đừng có mua tầm bậy tầm bạ hết ráo rồi khổ.
Mai Loan cười toe giấu nét buồn thoáng qua:
– Bà khéo lo, con mua có một chút xíu cho bà một hộp thuốc bổ, cho người già bao nhiêu mà lo. Vả lại bà nuôi mẹ con bây giờ con cháu phải có chút gì …
Kẻo mai một bà ngoại già, lúc đó tiền cũng không biết nuôi ai.
Bà Lâm dân dấn nước mắt:
– Tội nghiệp cháu bà quá.
Mai Loan lại cười, kéo tay bà vào nhà.
– Bà nghỉ đi, quét dọn mà làm gì, lá khô cứ đổ xuống hoài mà bà.
Mai Loan cầm lấy cây chổi, một tay kéo bà vào nhà. Một cơn gió ào tới, từng chiếc lá khô xạc xào rơi đáp xuống sân. Sân gạch bỗng lại đầy lá. Bà Lâm lắc lắc đầu:
– Được rồi để chút xíu bà gom lại. Con về chơi bao giờ đi.
– Dạ mai mốt con phải trở về chỗ làm.
– Thôi vào nhà, bà làm cơm cho mà ăn, mẹ con về đưa con đi chơi.
– Ở đâu vậy bà?
– Về nhà nội con?
– Thôi con không về đâu? Con ở nhà với bà … Mai Loan hạ giọng, hôm nào rồi đi cũng được.
– Chứ con nói mai đi rồi mà.
Mai Loan nhỏ nhẹ:
– Dạ! Con chưa đi ạ. Con sẽ ở nhà khoảng nửa tháng rồi …
Mai Loan cúi đầu. Bà Lâm thấy thế hỏi dồn:
– Tại sao con không đi làm. Hay là con bị ai quấy rầy. Có chuyện gì vậy Loan.
Mai Loan buồn bã cúi đầu:
– Xí nghiệp con làm ăn thua lỗ. Chúng con không còn chỗ làm nữa.
– Hả! Lại mất việc. Thôi mà đừng buồn. Ở nhà rồi cố gắng tìm việc khác mà làm nghe chưa.
– Dạ! Con đâu có buồn chỉ tội cho bà và mẹ …. Thời buổi làm ăn khó khăn, mình lại không gặp chỗ may nên …
– Mẹ hay quá. Con bận làm bài thi mà.
– Ừ! Vậy thì được. Thôi con lo học đi.
– Không! Con sẽ đi ngay bây giờ cho kịp chuyến xe.
– Đi đâu?
– Con đến với Vĩnh bạn học của con để cùng làm bài thi.
Nghe Phát chăm học bà vui mừng dặn dò:
– Ô! Mẹ chỉ nhắc khéo cho con. Ráng chăm học kẻo mà thi trượt thì khổ nghe con.
– Vâng! Con đi nhe mẹ.
– Đi liền.
Nói xong Phát lại xách chiếc túi hôm qua khoác lên vai. Mẹ anh nhìn theo không nói gì. Chợt bà thấy dáng Phát thất thểu, gương mặt thất thần, bà cảm thấy lo lo, con bà hình như có chuyện gì không ổn. Phát thoắt đi thoắt về hỏi thì ấp a ấp úng, bà định chạy ra theo gọi anh lại nhưng ra đến đầu ngõ thì chẳng thấy Phát đâu. Bà mẹ trở vào vừa đi vừa lẩm bẩm:
Ôi, tụi trẻ bây gờ nó chẳng làm mình yên dạ chút nào. Bà lại thở dài mơ màng theo bóng Phát đã xa vời.
Phát đi một mạch vào khách sạn Thủy Tùng, anh đi tìm Vĩnh:
– Anh Lâm có thấy Vĩnh đâu không?
Lâm tươi cười:
– À. Cậu Phát tìm cậu Vĩnh đấy à? Cậu ở trong khách sạn.
Vĩnh xuất hiện cười tươi:
– Cậu lại đến đây à? Thế nào về có chuyện gì gấp đã làm xong chưa. Cậu ở đây chứ định bao giờ về.
Phát ngần ngừ:
– Mình cũng không biết. Về thành phố như có ma lực hút mình trở lại chốn núi rừng ma độc này.
Vĩnh lắc đầu:
– Mình bảo cậu động vào lão già độc ác đó nữa. Cứ ở lại phụ việc cho cha mình. Cậu sẽ thấy thoải mái ngay.
Phát lắc đầu:
– Mình không biết mình đến đây để làm gì, nhưng mình không cưỡng lại được.
Vĩnh cười:
– Chắc là cảnh đẹp người đẹp nó quấn chân cậu rồi chứ gì!
– Không! Cậu đừng nói bậy. Minh đã có người yêu rồi, cậu không nhớ sao Vĩnh?
– Nhớ chứ. Kim Thư cô bạn xinh đẹp, sao mà lúc đó bạn không chọn Tú Mai mà chọn Kim Thư. Tú Mai đẹp hơn mà.
– Tú Mai để ý cậu đấy. Nếu chọn được mình đã chọn rồi. Phát mỉm cười lắc đầu.
Vĩnh ngạo bạn:
– Chắc hôm qua về tìm Kim Thư phải không. Mới đi có mấy ngày mà đã nhớ tê tái vậy sao?
– Ừ! Có gặp Kim Thư nhưng để giã từ, bọn mình chia tay rồi.
Vĩnh ngạc nhiên trợn tròn mắt:
– Cậu nói giỡn hả Phát?
– Không mình nói thật. Cuộc sống mình đang rất bấp bênh. Đeo mang làm gì cho khổ hở bạn. Mình muốn Thư được tự do.
– Làm gì mà cậu bi quan quá vậy Phát. Hãy vui lên mà sống.
Phát nhìn bạn rồi lẳng lặng bước vào phòng đóng cửa lại, anh không muốn nói thêm gì, có nói Vĩnh cũng chẳng hiểu gì cả. Vĩnh hồn nhiên, con nhà giàu, anh ít nghĩ đến người khác. Phát nhớ lại hành động của Vĩnh, anh không phục và anh cũng chẳng muốn nói gì thêm làm cho Vĩnh thắc mắc. Phát lẳng lặng trong phòng nhìn ra ngoài tận phía xa dãy núi màu xanh lơ in trên nền trời sừng sững hùng vĩ như một chiếc mâm xôi. Anh thở dài … Đầu óc anh lại suy nghĩ miên man … Với trăm ngàn câu hỏi mà không lời giải đáp …
Bà Lâm nhìn cây chổi quét mấy là khô rơi trước sân. Nhìn bầu trời u ám, một cơn gió to ùa qua lá lại rơi đầy sân. Bà đứng dậy chép miệng thở dài:
– Lại uổng công nữa rồi.
Nói thì nói bà lại ngồi xuống gom nhặt từng chiếc lá khô. Ở bìa rừng mát mẻvì cây cối xanh tươi che khuất, nhưng lá khô cứ rơi đầy, rơi đầy cả lối đi. Bà Lâm đã có tuổi, chỉ có công việc quét tước dọn dẹp vào vui tuổi già đỡ bồn chồn đôi tay, đôi chân. Vả lại bà nhớ đến đứa cháu gái đi làm ở thành phố thỉnh thoảng nó mới về. Nhà lá đơn sơ, bàn ghế cũ kỹ, bước ra bước vào chỉ có mấy bước dọn qua là xong. Cả ngày bà ngồi ngóng mẹ của Mai Loan về. Cô ấy đi làm mướn tháng này qua tháng khác.
– Bà ngoại làm gì đó?
– Ôi! Mèn đét ơi … Mau cháu về đó hả? Lại đây cho bà coi.
– Bà khỏe không? Cháu có quà cho bà nè.
– Cái gì vậy? Cha mày, tiền bạc không có được mấy đồng bạc để dành nghe con, đừng có mua tầm bậy tầm bạ hết ráo rồi khổ.
Mai Loan cười toe giấu nét buồn thoáng qua:
– Bà khéo lo, con mua có một chút xíu cho bà một hộp thuốc bổ, cho người già bao nhiêu mà lo. Vả lại bà nuôi mẹ con bây giờ con cháu phải có chút gì …
Kẻo mai một bà ngoại già, lúc đó tiền cũng không biết nuôi ai.
Bà Lâm dân dấn nước mắt:
– Tội nghiệp cháu bà quá.
Mai Loan lại cười, kéo tay bà vào nhà.
– Bà nghỉ đi, quét dọn mà làm gì, lá khô cứ đổ xuống hoài mà bà.
Mai Loan cầm lấy cây chổi, một tay kéo bà vào nhà. Một cơn gió ào tới, từng chiếc lá khô xạc xào rơi đáp xuống sân. Sân gạch bỗng lại đầy lá. Bà Lâm lắc lắc đầu:
– Được rồi để chút xíu bà gom lại. Con về chơi bao giờ đi.
– Dạ mai mốt con phải trở về chỗ làm.
– Thôi vào nhà, bà làm cơm cho mà ăn, mẹ con về đưa con đi chơi.
– Ở đâu vậy bà?
– Về nhà nội con?
– Thôi con không về đâu? Con ở nhà với bà … Mai Loan hạ giọng, hôm nào rồi đi cũng được.
– Chứ con nói mai đi rồi mà.
Mai Loan nhỏ nhẹ:
– Dạ! Con chưa đi ạ. Con sẽ ở nhà khoảng nửa tháng rồi …
Mai Loan cúi đầu. Bà Lâm thấy thế hỏi dồn:
– Tại sao con không đi làm. Hay là con bị ai quấy rầy. Có chuyện gì vậy Loan.
Mai Loan buồn bã cúi đầu:
– Xí nghiệp con làm ăn thua lỗ. Chúng con không còn chỗ làm nữa.
– Hả! Lại mất việc. Thôi mà đừng buồn. Ở nhà rồi cố gắng tìm việc khác mà làm nghe chưa.
– Dạ! Con đâu có buồn chỉ tội cho bà và mẹ …. Thời buổi làm ăn khó khăn, mình lại không gặp chỗ may nên …

