Chờ đợi là chết đói
Loading...

Mùa an lành đã về


- Chuyên mục: Truyện ngắn
- Lượt xem: 116
- Tình trạng: Hoàn thành
Rồi Kiệt đề nghị cử tôi đi Mỹ hai tháng để học thêm chuyên ngành Marketing. Tôi chới với, chênh vênh. Đó là đất nước mà Văn Khánh đang làm việc. Liệu có khi nào gặp lại anh không? Gặp rồi thì sẽ như thế nào? Sẽ lướt qua nhau như người dưng hay quaytrở về bên nhau nếu anh vẫn một mình? Sẽ khóc hay cười đây? Dù là gì thì tôi cũng phải dũng cảm đối mặt với sự thật. Nếu tôi nói tôi không đi thì tôi đang trốn chạy. Đã đến lúc cần phải chấm dứt rõ ràng những cái kết lơ lửng.

Những ngày cuối cùng ở New York, người dân nơi đây tất bật chuẩn bị đón lễ Giáng Sinh đang về. Tôi hy vọng mình có thể về kịp trước ngày Giáng Sinh. Buổi chiều cuối khi việc học đã hoàn thành, tôi lang thang trên phố. Ghé vào một cửa hàng lưu niệm, chỉ là tôi muốn mua một món quà tặng cho Kiệt, người đã giúp đỡ tôi rất nhiều, cho tôi sự nghiệp vững vàng như ngày hôm nay. Nhưng tôi lựa hoài mà chẳng tìm được thứ nào ưng ý, đành mua một đôi giày được sản xuất theo công nghệ hiện đại, hy vọng là anh ấy sẽ thích.

Từ shop giày dép bước ra, tôi tình cờ gặp Văn Khánh. Anh từ trên tàu điện ngầm bước xuống. Định tới hỏi thăm vài câu, bàn chân tôi khựng lại khi bên cạnh anh còn có một người nữa. Cô gái có mái tóc vàng hoe, sống mũi cao, ăn mặc khá sành điệu. Tôi không thể nào so bì được với cô gái kia.

Vậy là mọi thứ đã kết thúc thật rồi.

Vậy là tôi và Văn Khánh đã không còn yêu nhau nữa.

Trước khi đến đây, tôi nghĩ tôi sẽ chờ Văn Khánh, chờ cho anh có sự nghiệp ổn định rồi về Việt Nam cưới tôi. Bây giờ thì tôi đã hiểu, ý nghĩ ấy thật hoang đường.

Kiệt tới sân bay đón tôi. Anh đỡ va li giúp tôi, cùng tôi bước tới chiếc taxi đã đậu sẵn bên ngoài phi trường.

***

Giáng Sinh là mùa mà tất cả mọi người đều hạnh phúc. Và tôi cũng vậy. Mất đi tình yêu, cuộc đời chưa hẳn đã tàn lụi. Bên cạnh tình yêu còn có tình bạn, tình thân. Quá khứ, ta có quyền nghĩ về nó nhưng tuyệt đối không được để nó song hành cùng với hiện tại. Những điều tốt đẹp còn đang đợi tôi ở phía trước. Tôi chẳng có lý do gì để nỗi buồn cứ đeo bám mình hoài.

Có những mối tình khắc cốt ghi tâm, nhưng cũng có những mối tình cần phải quên đi để mà bước tiếp.

“Giáng Sinh vui vẻ” – là tin nhắn của Kiệt.

Tôi đang hạnh phúc.
Prev 1 2 3 4
›› Ba ! Liệu có muộn cho lười xin lỗi
›› Để nhớ 1 thời ta đã qua
›› Khung trời vàng không lá
›› Anh sẽ yêu em mãi chứ
›› Cầu Vồng và Mưa
Xtscript load: 0.000007s. Total load: 0.001304
80s toys - Atari. I still have