Chờ đợi là chết đói
Loading...

Cuộc Chiến Trạch Nam


- Chuyên mục: Truyện tình yêu
- Lượt xem: 1197
- Tình trạng: Hoàn thành
Bình thường Muội Dao giống bà mẹ già, đối với người khác phái cùng váy áo hình như không có hứng thú, từng có lúc các cô ba người tán dóc với nhau về cái nhìn trong thế giới tình cảm.
Nhỏ ngốc Hân Di kia con đường tình cảm có vẻ khá trôi chảy, quá trình quen nhau cùng chia tay đều tương đối hòa bình.
Chính cô cũng đã hưởng qua tư vị chúng tinh củng nguyệt [5>, nhưng sau đó nhà gặp biến cố lớn, sự hâm mộ trước đấy, sau một đêm tất cả trở nên lạnh lẽo. Muội Dao thì vẫn bị công việc chi phối, thời gian luôn chật kín. Nhưng mà cô ấy cũng thẳng thắn với các cô, trước đó bởi vì vừa đi học vừa đi làm, mỗi ngày vừa bận rộn lại mệt mỏi, bộ dáng lôi thôi lếch thếch cũng đã từng trở thành trò đùa trêu cợt của bọn nam sinh, vậy nên từ đó cô mất đi ảo tưởng với người khác phái, đối với khát vọng lưu luyến tình cảm cũng ngày càng thấp.
[5> sao trăng vây quanh? Chắc ý chị là được yêu đương theo đuổi =,,=
Cô cùng Hân Di cũng đã thử giới thiệu bạn trai cho Muội Dao, nhưng Muội Dao thật sự bề bộn nhiều việc, hứng thú cũng không nhiều, cuối cùng luôn không giải quyết được gì.
Mà hiện tại Muội Dao trước mắt, lại làm cho cô cảm thấy dấy lên hy vọng.
“Các cậu hẹn mấy giờ?”
“Còn chưa có hẹn, tớ nói tớ sẽ xem tình huống rồi báo cho anh ấy.” Nhưng mà anh bảo là 5 giờ sẽ gọi tới hỏi.
“Cậu muốn mặc gì đi hẹn?” Thoát khỏi đống quần áo, Văn Bội Vân xoa tay đến gần bạn tốt trước cửa.
“À……” Vấn đề này làm khó cô. “Chắc là…… tớ có quần đen, cùng áo sơmi?”
Loại này hẳn là đủ hình thức đi?
Văn Bội Vân hung tợn trừng cô. “Không cho phép!” Cái quỷ gì chứ? “Dám mặc thế, tớ liền bóp chết cậu!” Cũng không phải là đi làm, mặc quần đen với áo sơmi cái gì chứ!
Cô một phát bắt được Thư Muội Dao, bỏ lại công việc chưa xong, đem người tha lên phòng mình, hung hăng lấy ra một đống quần áo bắt cô mặc thử.
Cuộc vui mới bắt đầu, lần đầu tiên trong đời đi hẹn hò nha! Sao có thể tùy tiện vậy được!
“Nhanh thay đi! Tớ chờ giúp cậu trang điểm.”
“Không cần đâu?” Thư Muội Dao hào phóng cởi mặc quần áo ngay tại phòng bạn, nghe vậy ngừng động tác. “Ăn một bữa cơm thôi mà……” Có cần thiết phải long trọng như vậy sao?
Văn Bội Vân chính là phát ra hai tiếng “Ừ hứ”, vẻ mặt không cho thương lượng.
Bị bức bách, hơn nữa trong lòng cũng có chút chờ mong nho nhỏ, ỡm à ỡm ờ, Thư Muội Dao vẫn ngoan ngoãn tùy ý bạn tốt ra lệnh định đoạt.
Được rồi, trước khi ra khỏi cửa, cô thế nào cũng phải cải tạo Thư Muội Dao tốt một phen. Văn Bội Vân thầm nghĩ.
Mái tóc đen dài xõa hai bên gò mà, trên vai, lông mi được chải cong vừa dài vừa dày, nổi bật lên đôi mắt hạnh thâm thúy sáng trong, đôi môi khéo léo điểm màu anh đào, má hồng đánh phớt, đôi đùi ngọc thon dài chưa từng phơi nắng, dưới chiếc váy xám lộ ra……
Đúng 6 giờ Chung Ấn Nghiêu tới nhà trọ đón người, thiếu chút nữa không nhận ra đối tượng mà anh hẹn.
“…… Em……” Miệng anh mở lớn, lại không nói được nửa câu. “Muội Dao?”
Anh nhìn cô chằm chằm, nhìn cả buổi, sự ngạc nhiên trên mặt vẫn như trước chưa lui.
Thư Muội Dao bị anh nhìn đến không tự nhiên, thật vất vả dựng lên lòng tin, ngượng ngịu đứng lên.
“Rất kỳ quái sao?”
“Không…… Rất, rất đẹp……” Anh khó khăn lắm cuối cùng cũng nói ra được, “Anh suýt nữa không nhận ra em……” Hại ngực anh thắt chặt, thiếu chút nữa không thể hô hấp.
Nghe vậy, Thư Muội Dao mỉm cười ngượng ngùng, lặng lẽ nhẹ nhàng thở ra.
Bội Vân vậy mà rất tàn bạo, vì khuôn mặt ngày ngày phơi nắng cùng thân thể cô không cùng màu da, nên bị bôi một tầng phấn dày lên mặt, khiến cô hắt xì liên tục, may mà kết quả tương đối làm người ta vừa lòng, ngay cả cô cũng không dám tin mình có thể thành như vậy.
Đầu tóc cùng trang phục kiểu này làm cô không quen, vẫn là Bội Vân vừa đấm vừa xoa mới ngăn cô không xóa đống trang điểm đi, cũng đi ra cửa.
“Đồ trang điểm của con gái thật thần kì.” Vì muốn thoát khỏi e lệ, cô nói đùa.
“Ừm…… Nhưng mà……” Chung Ấn Nghiêu nói quanh co. “Anh thích bộ dáng vốn có của em……”
Nghe vậy cô xoắn ngón tay lại, nhất thời cảm thấy toàn bộ sự lo lắng đã uổng phí rồi.
“Em vốn dĩ cũng rất đẹp…… Đẹp như bây giờ vậy…… Anh lo lắng những tên khác sẽ nhìn em…… Ờ…… Anh cũng…… Cũng sợ bản thân cũng không có cách nào suy nghĩ.” Đầu óc hiện tại của anh vẫn còn dấu hiệu bãi công.
Công lực bỏ bùa mê của người đàn ông này thật không phải vừa, cảm xúc vừa mới rớt xuống một giây, trong chớp mắt, lại hại tim cô đập nhanh hơn, không biết nên nói gì.
Hai cái người trưởng thành thẹn thùng nhăn nhó cứ như thế đứng trước cửa nhà trọ, tay chân luống cuống, tim đập như trống nổi, xấu hổ vô cùng.
“Nói linh tinh.” Thư Muội Dao thực cố gắng thực cố gắng, mới có thể lần nữa mở lời đánh vỡ trầm mặc.
“Đúng, đừng để ý anh nói lung tung!” May mắn lần này Chung Ấn Nghiêu coi như phản ứng nhanh chóng, vội vàng ‘đả xà tùy côn thượng’[6>, nếu không trong cái không khí mập mờ ái muội này hai người đã mau chóng bị đánh bại.
“Vậy… Chúng ta đi thôi, xe của anh đỗ ở đầu ngõ.” Anh vươn tay ra với cô.
[6> chọn gậy đánh rắn, giống vs “tùy cơ ứng biến”
Thư Muội Dao chỉ do dự một chút, liền đưa tay giao cho anh.
Chung Ấn Nghiêu lái xe chở cô đến một nhà hàng kiểu Nhật, anh trước đó đã đặt một phòng riêng ở đây.
Prev 1 ... 23 24 25 26 27 ... 52 Next
›› Âm thanh của hạnh phúc
›› Cục Cưng Của Tổng Giám Đốc
›› Cuộc Chiến Trạch Nam
Xtscript load: 0.000006s. Total load: 0.000432
Pair of Vintage Old School Fru