Polly po-cket
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Ừ, Anh Yêu Em


- Chuyên mục: Teen Story
- Lượt xem: 349
- Tình trạng: Hoàn thành
– Hai, tha cho em đi, em tưởng hai là trộm, tại hai về mà không nói em chứ bộ
– …. – vẫn đập cửa
– Hai!! em biết lỗi rồi mà, tha đi hai
-…-im bặt, không tiếng động
Nó nín thở cố nghe ngóng, im lặng, chỉ còn tiếng gió. Nó phòng thủ, không ra ngoài, 10' sau vẫn im lặng, nó cúi xuống nhìn qua khe cửa, không thấy ai, nó nghĩ chắc anh nó bỏ cuộc rồi, ra thôi. Vậy mà vừa ló đầu ra, anh nó chụp nó liền, thọc lét nó, làm nó cười đau bụng, nó cũng trả đòn nhưng không trúng anh nó cái nào, anh nó ngắt mũi nó, lắc qua lắc lại, nắm hai tai nó lắc không thương tiếc.
– Cho nhóc chừa, lần sau nhớ coi chừng anh
(Cho Fimpleas giới thiệu nhân vật mới:
Hoàng Hải Phong: 20t, anh trai nó, là một giám đốc giỏi, rất thương em gái, lớn rùi mà tính chẳng khác gì con nít, đánh nhau với nó là 1 sở thích của anh, cao 1m83)
– Ặc! hai buông ra, đau – nó la lối um sùm
– Chừa chưa ?
– Dạ chừa, á! đau quá!!!
Anh nó buông nó ra, cười khoái chí nhìn nó, nó bây giờ không khác gì người rừng, tóc xù lên, mặt mũi đỏ hết, quần áo sộc sệt. Anh nó bước đi, để lại nó với ánh mắt giết người đang chiếu vào cái con người kia,
– Quân tử trả thù 10 năm chưa muộn – nó nắm chặt tay, nghe tiếng rắc rắc
Bước vào phòng nó xả giận lên cái cửa, xém rớt lun rồi. Nó mở nhạc to hết cỡ của cái loa, rồi đứng hét giữa phòng, hơi điên nhưng đó là cách xả street của nó. Tắt nhạc, bình tĩnh, đi tắm, xuống nhà, nó làm một lèo như cái máy.
– Ê, nhóc, nấu ăn đi, đói rồi -anh nó gác chân ra lệnh
– Em không phải osin nhá, đói thì tự đi mua mà ăn
– Ồ thế à – anh nó nhướn mày nhìn nó
– Ờ thế đấy!
– Vậy nhóc có muốn chơi tiếp màn lúc nãy không, anh thấy chưa đủ thì phải – Phong nói đứng lên tiến về phía nó
– Stop! đủ rồi nha! cấm bạo hành trẻ em
– Nhóc mà là trẻ em á ?
– Ờ
– Vậy dùng theo kiểu trẻ em ha
Phong câu cổ nó, tét mông nó liên tục
– Ah! thả ra, đau, em lớn rồi
– Lớn rồi à ? Vậy thôi, lớn rồi thì đi nấu ăn đi
Chuẩn bị thủ thế, quân tử trả thù luôn khỏi đợi lâu
– Yaa! – nó đá anh nó một phát, ngồi lên người anh nó, nhéo tai nhéo mũi, bứt tóc, cốc đầu và đủ thứ linh tinh khác làm anh nó choáng cực độ. Nó đứng dậy mỉm cười chiến thắng, kéo anh nó ngồi dậy, buông một câu hết sức iu thương
– Huề nha hai
Anh nó lắc đầu chịu thua, xua nó xuống bếp nấu bữa tối. 20' sau, nó bưng lên hai dĩa mỳ ý, nhìn ngon mắt, nhưng không biết ăn vào sẽ thế nào. Lần cuối anh nó ăn bữa cơm nó nấu bị Tào Tháo đi theo suốt, không biết một năm qua nó có thay đổi gì không.
– Được chứ ?
– Ùm, ngon đấy nhóc, tay nghề nâng cao nhỉ
– Hì hì, em mà
– Sao nhóc không về sống cùng ba ?
– Hai, đang vui, đừng nhắc tới nữa – nó nhíu mày khi anh nó nhắc đến người là ''ba'' đó
– Khi khác anh sẽ nói rõ với nhóc về việc này
– Sao cũng được – nó thở dài
Dọn dẹp xong, nó lên phòng mở máy tính chơi Pac Man, vừa mở Facebook để chat với mấy người bạn, nó không để avatar hình mình, mà để hình một đôi mắt màu xanh, có giọt nước mắt nhẹ rơi. Nó chat với nhiều người, nhưng người nó chat mỗi ngày mà thường là vào giờ này chỉ có một, là Tìm Kiếm, ban đầu nó khá tò mò với nick này, bắt chuyện trước, người đó cũng trả lời nhanh. Tuy nhiên, nói chuyện giọng điệu khá thờ ơ, có câu cụt lủn, nhưng nó không thấy khó chịu chút nào. Nó hay gọi cậu là Find vì Tìm Kiếm cũng có nghĩa là Find, nick nó là Vui Vẻ vậy bị kêu là Fun.
– Hi Find
– Hi!
– Tối ấm nha
– Ùm, u too
-…
Đôi khi cuộc nói chuyện ngắn củn như vậy, nhưng nó đều muốn nói chuyện với cậu mỗi ngày, đơn giảm chỉ là như vậy
11h đêm. Nó tắt máy tính, nhảy lên giường, nghe nhạc một chút rồi ngủ
6h15, nó đã dậy, hôm nay nó siêng đột xuất, nó phải xuống nấu bữa sáng cho hai, anh nó không ai nhắc là bỏ bữa luôn, cứ vậy thì bệnh nặng không biết chừng. Ra khỏi nhà, nó vươn vai hít thở, trời đẹp thật. Thôi đi bộ sẵn ngắm ''cảnh'', đeo tai nghe, nó mở bài Hello, ngân nga hát theo, bước đi thoải mái, ghé vào một quán cafe nhỏ, nó gọi một ly cafe sữa, ngồi uống một cách thong thả, mọi người trong quán đều nhìn nó, họ tự hỏi nó là thiên thần à?? Nó rời khỏi đó trong ánh mắt tiếc nuối của mọi người.
Tới trường, nó không vào lớp mà ra chỗ cây cổ thụ, từ từ thưởng thức ly cafe, nó đập tay vào cây, nói khẽ
– Cây à! anh tao về rồi, có lẽ tao sẽ đỡ buồn hơn mày nhỉ ?
– Nếu tình trạng này cứ tiếp tục, tao sẽ chuyển trường cây à
– Tao không biết tao đã làm gì mà mọi người xa lánh tao như vậy, có mỗi mày là lắng nghe tao thôi
Nó cứ tiếp tục độc thoại, không biết có một người đã nghe tất cả, cậu muốn an ủi nó, muốn làm nó vui, chính cậu cũng chẳng hiểu tại sao lại vậy, cậu muốn thấy nó vui, thế thôi…Nhưng con người cậu đâu phải như vậy, tàn nhẫn và lạnh lùng là điều cậu học được để tạo ình một vỏ bọc hoàn mỹ, liệu có vì nó mà vỏ bọc ấy sẽ vỡ ?
Xoay người nhìn nó, nó thiếp đi từ lúc nào, cậu tụt xuống, ngồi kế bên nó, gương mặt thanh tú, sóng mũi cao, đôi môi hồng căng. Cậu không thể rời mắt khỏi nó, đôi tay không nghe lời cậu muốn chạm vào mặt nó, nhưng cậu kịp khựng lại. Cậu tự nhủ nhất định sẽ bảo vệ nó, theo cách riên của cậu
Prev 1 2 3 4 ... 23 Next
›› Em dấu cô đơn ở đâu
›› Thời gian để yêu
›› Chỉ cần tin và yêu
›› Hẹn gặp lại cậu
›› Kế hoạch cưa trai
Xtscript load: 0.000007s. Total load: 0.000400