"Ôi, tiểu hồ ly, còn dám lý sự!" Xưa nay Lâm Á Linh chính là kẻ tính tình tàn nhẫn chua ngoa, đến Lương gia nhiều ngày chịu áp lực mà không thể khóc lóc om sòm, thật sự cần phát tiết một chút. Cô ta chắc rằng Vân Đóa yếu đuối nhát gan, liền vân vê quả hồng mềm này, đem sự hung hăng phát tiết trên người Vân Đóa.
Khi Lâm Á Linh giơ bàn tay định đánh Vân Đóa lần nữa, một giọng nói trong trẻo trách móc vang lên: "Dừng tay!"
Cánh tay đang giơ cao vội ngưng lại, bây giờ Lâm Á Linh chính là người bắt nạt kẻ yếu, hơn nữa còn bị người của Lương gia áp chế không còn nhuệ khí, cô ta vừa nghe thấy giọng nói nghiêm khắc thì lá gan liền run rẩy. Quay đầu lại đã thấy chiếc quân dụng Land Rover của Lương Tuấn Đào đỗ ở trước cửa, Lâm Tuyết mở cửa bước xuống, hóa ra hai người cùng về nhà dùng cơm trưa.
Lâm Á Linh phẫn nộ giương cằm, cô ta tỏ vẻ khinh thường với Lâm Tuyết nhưng cũng không dám tiếp tục đánh Vân Đóa.
Lâm Tuyết đi tới, kéo Vân Đóa qua, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn nhìn, thấy khuôn mặt xinh đẹp sưng đỏ, có thể thấy Lâm Á Linh dùng sức đánh đến mức nào. Đáy mắt trong veo trầm tĩnh lạnh lùng nhìn về phía Lâm Á Linh, giọng nói giận dữ chất vấn cô ta: "Sao cô lại đánh con bé?"
Lâm Á Linh xoa thắt lưng, đôi mắt đẹp lộ ra hung hãn: "Ai bảo cô ta mơ tưởng đến người đàn ông của tôi! Sau này cô ta tới một lần, lão nương liền đánh một lần!"
"Cô dám đánh ai hả?" Lương Tuấn Đào cũng xuống xe, bước nhanh tới hỏi Lâm Á Linh.
Nhìn thấy hắn, vẻ dữ dằn trên mặt Lâm Á Linh tức thì biến mất, ngược lại thay bằng khuôn mặt tươi cười nịnh nọt: "Nhị thiếu gia đã về rồi à!"
Lương Tuấn Đào nhướng mày, không để ý tới sự thăm hỏi ân cần kia, hắn tiếp tục bàn về vấn đề vừa rồi: "Cô dám đánh ai?"
"Á. " Con ngươi Lâm Á Linh đảo tròn, cô ta nhanh chóng cười làm lành, nói: "Tôi nào dám đánh ai. Chẳng qua là con gái đấu võ mồm thôi, Nhị thiếu gia hẳn sẽ không quản việc này chứ!"
"Cô đấu võ mồm với ai tôi mặc kệ, nhưng chuyện vợ tôi thấy không vừa mắt thì tôi phải quản!" Lương Tuấn Đào hếch cằm, liếc nhìn cô ta, hỏi: "Nói, cô đánh Vân Đóa mấy cái rồi?"
"Tôi, tôi không đánh cô ta!" Lâm Á Linh luôn miệng phủ nhận, trong lòng sợ muốn chết. Đâu ngờ tình cờ làm càn lại vừa vặn gặp phải Lâm Tuyết và Lương Tuấn Đào trở về , xem ra là năm hạn bất lợi, mọi việc đều không thuận.
Lâm Tuyết chỉ vào khuôn mặt nhỏ nhắn sưng đỏ của Vân Đóa, lạnh lùng nói: "Chẳng lẽ cô ấy tự đánh mình ư? Đã làm còn không dám nhận, nhân phẩm của cô quả nhiên quá thấp!"
Lâm Á Linh thấy nhân chứng vật chứng rõ ràng, không có cách nào chống chế, liền phẫn nộ hừ một tiếng, coi như thừa nhận việc mình đánh Vân Đóa.
"Cô, tự tát mình hai cái đi, phải bảo đảm cũng giống cô ấy để lại vết đỏ! Nếu không nghe lời, tôi cam đoan sẽ khiến cô cút xéokhỏi đây trước đêm nay!" Lương Tuấn Đào đút tay vào túi quân phục, lạnh lùng liếc xéo Lâm Á Linh.
Lâm Á Linh biết hắn nói được thì làm được, nếu hắn so đo cùng cô ta, cô ta tuyệt đối không chiếm được gì tốt! Dù Lương Thiên Dật muốn giữ cô ta lại, Lương Tuấn Đào cũng có vạn cách làm cô ta ngoan ngoãn rời khỏi Lương gia.
Toàn bộ sự hung hãn của Lâm Á Linh đều biến mất, lát sau cô ta trở nên giống như một con gà trống thất bại, đành vươn tay làm mấy việc cùng lúc, hung hăng tát vào mặt mình hai cái như Lương Tuấn Đào yêu cầu, hai bên má đều phải lưu lại dấu đỏ mới được.
Lương Tuấn Đào bất động, chỉ lạnh lùng hỏi: "Có đau không?"
Lâm Á Linh đau khổ, nói: "Đương nhiên đau rồi!"
"Sau này khi muốn đánh người, hãy nghĩ tới cái tát cô tự đánh vào mặt mình, nhớ chưa hả?"
"Nhớ, nhớ rồi!" Lâm Á Linh nén giận, cúi đầu, không dám dở trò dũng cảm đấu lại hung hãn, bởi vì cô ta tự biết mình đấu không lại vị lão gia trước mắt này.
Lâm Tuyết không nhìn cô ta mà kéo bàn tay nhỏ bé của Vân Đóa, nói: "Chúng ta lên xe thôi!"
Sân nhà họ Lương rất rộng, đi bộ cũng phải một khoảng xa. Đang là giữa trưa mùa hè tháng 7, ban ngày rất độc, Lâm Tuyết liền đưa Vân Đóa đã phơi nắng dưới ánh mặt trời nửa ngày vào xe.
Lương Tuấn Đào cũng lên xe, Tiểu Cao nhấn ga, xe quân dụng Land Rover từ từ được lái vào sân.
Lâm Á Linh thấy xe vào rồi mới dám ngẩng đầu lên, nghiến răng nghiến lợi, thấp giọng mắng: "Có gì đặc biệt hơn người chứ? Sớm muộn gì mày cũng bị Nhị thiếu gia chơi chán, đến lúc đó có lẽ mày còn không bằng tao đâu!"
*
Trương quản gia bước vào phòng vẽ tranh, ông nói với Lương Thiên Dật đang vẽ tranh: "Tiểu thư Vân Đóa bị Lâm Á Linh đánh không nhẹ, mặt đỏ rần rồi!"
Bàn tay to, thon dài đang vẽ tranh ngừng tại đó, thật lâu sau, Lương Thiên Dật mới quay đầu lại, nhăn mày hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì?" Sao cô vẫn cứ yếu đuối dễ bắt nạt như vậy! Bị đánh cũng không biết đánh lại ư?
Thấy anh ta có vẻ quan tâm, Trương quản gia mới nói tiếp: "Tiểu thư Vân Đóa đứng ở trước cửa lớn trong chốc lát, vừa vặn bị Lâm Á Linh bắt gặp, cô ta nói cô bé nhớ thương người yêu mình, bắt đầu động tay, Vân Đóa cũng không đánh trả, cô bé đã bị đánh không nhẹ! Nhưng may mà Nhị thiếu gia và Nhị thiếu phu nhân vừa vặn trở về, quát Lâm Á Linh ngưng lại! Hiện giờ bọn họ đã cùng về rồi!"
Quyển 1 - Chương 1 - Lần đầu gặp mặt
Chương 2 - Cho tôi một khẩu súng
Chương 3 - Manh sát
Chương 4 - Nhập ngũ
Chương 5 - Huấn luyện
Chương 6 - Cô ta không xứng
Chương 7 - Không từ thủ đoạn
Chương 8 - Tôi sẽ thay cậu cầu tình
Chương 9 - Cô ta đáng bị đánh
Chương 10 - Hỗn chiến
Chương 11 - Đánh hắn
Chương 12 - Nghịch lân (Trái ý)
Chương 13 - Hăng hái làm việc
Chương 14 - Vị hôn phu tiền tiền nhiệm
Chương 15 - Sao không để ý đến tôi?
Khi Lâm Á Linh giơ bàn tay định đánh Vân Đóa lần nữa, một giọng nói trong trẻo trách móc vang lên: "Dừng tay!"
Cánh tay đang giơ cao vội ngưng lại, bây giờ Lâm Á Linh chính là người bắt nạt kẻ yếu, hơn nữa còn bị người của Lương gia áp chế không còn nhuệ khí, cô ta vừa nghe thấy giọng nói nghiêm khắc thì lá gan liền run rẩy. Quay đầu lại đã thấy chiếc quân dụng Land Rover của Lương Tuấn Đào đỗ ở trước cửa, Lâm Tuyết mở cửa bước xuống, hóa ra hai người cùng về nhà dùng cơm trưa.
Lâm Á Linh phẫn nộ giương cằm, cô ta tỏ vẻ khinh thường với Lâm Tuyết nhưng cũng không dám tiếp tục đánh Vân Đóa.
Lâm Tuyết đi tới, kéo Vân Đóa qua, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn nhìn, thấy khuôn mặt xinh đẹp sưng đỏ, có thể thấy Lâm Á Linh dùng sức đánh đến mức nào. Đáy mắt trong veo trầm tĩnh lạnh lùng nhìn về phía Lâm Á Linh, giọng nói giận dữ chất vấn cô ta: "Sao cô lại đánh con bé?"
Lâm Á Linh xoa thắt lưng, đôi mắt đẹp lộ ra hung hãn: "Ai bảo cô ta mơ tưởng đến người đàn ông của tôi! Sau này cô ta tới một lần, lão nương liền đánh một lần!"
"Cô dám đánh ai hả?" Lương Tuấn Đào cũng xuống xe, bước nhanh tới hỏi Lâm Á Linh.
Nhìn thấy hắn, vẻ dữ dằn trên mặt Lâm Á Linh tức thì biến mất, ngược lại thay bằng khuôn mặt tươi cười nịnh nọt: "Nhị thiếu gia đã về rồi à!"
Lương Tuấn Đào nhướng mày, không để ý tới sự thăm hỏi ân cần kia, hắn tiếp tục bàn về vấn đề vừa rồi: "Cô dám đánh ai?"
"Á. " Con ngươi Lâm Á Linh đảo tròn, cô ta nhanh chóng cười làm lành, nói: "Tôi nào dám đánh ai. Chẳng qua là con gái đấu võ mồm thôi, Nhị thiếu gia hẳn sẽ không quản việc này chứ!"
"Cô đấu võ mồm với ai tôi mặc kệ, nhưng chuyện vợ tôi thấy không vừa mắt thì tôi phải quản!" Lương Tuấn Đào hếch cằm, liếc nhìn cô ta, hỏi: "Nói, cô đánh Vân Đóa mấy cái rồi?"
"Tôi, tôi không đánh cô ta!" Lâm Á Linh luôn miệng phủ nhận, trong lòng sợ muốn chết. Đâu ngờ tình cờ làm càn lại vừa vặn gặp phải Lâm Tuyết và Lương Tuấn Đào trở về , xem ra là năm hạn bất lợi, mọi việc đều không thuận.
Lâm Tuyết chỉ vào khuôn mặt nhỏ nhắn sưng đỏ của Vân Đóa, lạnh lùng nói: "Chẳng lẽ cô ấy tự đánh mình ư? Đã làm còn không dám nhận, nhân phẩm của cô quả nhiên quá thấp!"
Lâm Á Linh thấy nhân chứng vật chứng rõ ràng, không có cách nào chống chế, liền phẫn nộ hừ một tiếng, coi như thừa nhận việc mình đánh Vân Đóa.
"Cô, tự tát mình hai cái đi, phải bảo đảm cũng giống cô ấy để lại vết đỏ! Nếu không nghe lời, tôi cam đoan sẽ khiến cô cút xéokhỏi đây trước đêm nay!" Lương Tuấn Đào đút tay vào túi quân phục, lạnh lùng liếc xéo Lâm Á Linh.
Lâm Á Linh biết hắn nói được thì làm được, nếu hắn so đo cùng cô ta, cô ta tuyệt đối không chiếm được gì tốt! Dù Lương Thiên Dật muốn giữ cô ta lại, Lương Tuấn Đào cũng có vạn cách làm cô ta ngoan ngoãn rời khỏi Lương gia.
Toàn bộ sự hung hãn của Lâm Á Linh đều biến mất, lát sau cô ta trở nên giống như một con gà trống thất bại, đành vươn tay làm mấy việc cùng lúc, hung hăng tát vào mặt mình hai cái như Lương Tuấn Đào yêu cầu, hai bên má đều phải lưu lại dấu đỏ mới được.
Lương Tuấn Đào bất động, chỉ lạnh lùng hỏi: "Có đau không?"
Lâm Á Linh đau khổ, nói: "Đương nhiên đau rồi!"
"Sau này khi muốn đánh người, hãy nghĩ tới cái tát cô tự đánh vào mặt mình, nhớ chưa hả?"
"Nhớ, nhớ rồi!" Lâm Á Linh nén giận, cúi đầu, không dám dở trò dũng cảm đấu lại hung hãn, bởi vì cô ta tự biết mình đấu không lại vị lão gia trước mắt này.
Lâm Tuyết không nhìn cô ta mà kéo bàn tay nhỏ bé của Vân Đóa, nói: "Chúng ta lên xe thôi!"
Sân nhà họ Lương rất rộng, đi bộ cũng phải một khoảng xa. Đang là giữa trưa mùa hè tháng 7, ban ngày rất độc, Lâm Tuyết liền đưa Vân Đóa đã phơi nắng dưới ánh mặt trời nửa ngày vào xe.
Lương Tuấn Đào cũng lên xe, Tiểu Cao nhấn ga, xe quân dụng Land Rover từ từ được lái vào sân.
Lâm Á Linh thấy xe vào rồi mới dám ngẩng đầu lên, nghiến răng nghiến lợi, thấp giọng mắng: "Có gì đặc biệt hơn người chứ? Sớm muộn gì mày cũng bị Nhị thiếu gia chơi chán, đến lúc đó có lẽ mày còn không bằng tao đâu!"
*
Trương quản gia bước vào phòng vẽ tranh, ông nói với Lương Thiên Dật đang vẽ tranh: "Tiểu thư Vân Đóa bị Lâm Á Linh đánh không nhẹ, mặt đỏ rần rồi!"
Bàn tay to, thon dài đang vẽ tranh ngừng tại đó, thật lâu sau, Lương Thiên Dật mới quay đầu lại, nhăn mày hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì?" Sao cô vẫn cứ yếu đuối dễ bắt nạt như vậy! Bị đánh cũng không biết đánh lại ư?
Thấy anh ta có vẻ quan tâm, Trương quản gia mới nói tiếp: "Tiểu thư Vân Đóa đứng ở trước cửa lớn trong chốc lát, vừa vặn bị Lâm Á Linh bắt gặp, cô ta nói cô bé nhớ thương người yêu mình, bắt đầu động tay, Vân Đóa cũng không đánh trả, cô bé đã bị đánh không nhẹ! Nhưng may mà Nhị thiếu gia và Nhị thiếu phu nhân vừa vặn trở về, quát Lâm Á Linh ngưng lại! Hiện giờ bọn họ đã cùng về rồi!"
Đọc tiếp: Chương 13 - Nổi giận
Quay lại: Chương 11 - Bà xã định đoạt
Danh sách chươngQuyển 1 - Chương 1 - Lần đầu gặp mặt
Chương 2 - Cho tôi một khẩu súng
Chương 3 - Manh sát
Chương 4 - Nhập ngũ
Chương 5 - Huấn luyện
Chương 6 - Cô ta không xứng
Chương 7 - Không từ thủ đoạn
Chương 8 - Tôi sẽ thay cậu cầu tình
Chương 9 - Cô ta đáng bị đánh
Chương 10 - Hỗn chiến
Chương 11 - Đánh hắn
Chương 12 - Nghịch lân (Trái ý)
Chương 13 - Hăng hái làm việc
Chương 14 - Vị hôn phu tiền tiền nhiệm
Chương 15 - Sao không để ý đến tôi?


