Chờ đợi là chết đói
Loading...

Chương 15 - Khi thân mật với bà xã, đừng ai đến làm tôi mất hứng


- Chuyên mục: Tiểu thuyết
- Lượt xem: 169
". . ." Lâm Á Linh không biết mình sai ở đâu, cô ta chỉ thuận miệng hỏi han người phụ nữ đầu quấn băng trắng toát có vẻ rất quỉ dị kia là ai, sao đối phương lại kích động như vậy? Còn luôn mồm la hét sợ hãi, Lâm Á Linh đây xinh đẹp như hoa, có chỗ nào khiến người khác sợ hãi nhỉ?

"Thiếu gia đang hỏi cô kìa! Mau nói đi!" Thôi Liệt nhắc nhở.

"Ồ. " Lúc này Lâm Á Linh mới nhớ tới mục đích tới đây của mình, cô ta vội bước nhanh lên một bước, cười làm lành, nói: "Lần này tôi tới để trực tiếp báo cáo tình hình của Lâm Tuyết với Mạc thiếu!"

Lời vừa nói ra, cô ta cảm thấy bầu không khí vui vẻ bỗng thay đổi. Chẳng những khuôn mặt tuấn tú của Mạc Sở Hàn trông như hầm băng, thêm vào đó, người phụ nữ có khuôn mặt bị băng kín vừa la hét sợ hãi giờ lại sợ run cứng ngắc.

Một lúc lâu sau, Thư Khả khóc lóc chất vấn Mạc Sở Hàn: "Anh còn sai người theo dõi Lâm Tuyết sao? Anh vẫn nhớ tới cô ta! Hu hu. . ." Cô ta ra sức đấm vào ngực Mạc Sở Hàn, uất ức đến mức khóc không thành tiếng: "Sao anh có thể đối xử với em như vậy? Có phải anh ghét em biến dạng, lại muốn cùng Lâm Tuyết nối lại tình xưa không?"

"Không đúng, không có!" Mạc Sở Hàn suýt nữa nhấc tay tuyên thệ, hắn cố gắng trấn an Thư Khả, luôn miệng giải thích: "Đó là việc trước khi anh ốm! Từ lúc tỉnh dậy sau cơn mê cho đến giờ, anh không chủ động hỏi thăm tình hình của Lâm Tuyết, em không tin thì có thể hỏi Lâm Á Linh!"

Thư Khả quay đầu lại, nước mắt lưng tròng hỏi Lâm Á Linh: "Sở Hàn nói có thật không? Cô nói đi, lần cuối cùng anh ấy bảo cô thăm dò tình hình Lâm Tuyết là khi nào hả?"

Lâm Á Linh không trả lời mà chỉ vào mặt Thư Khả, chần chờ hỏi: "Cô, cô là Thư Khả đúng không? Nghe giọng thì giống với Thư Khả nha! Sao cô lại biến thành cái dạng này? Mặt mũi thế nào rồi?"

Cả người Thư Khả run lên, cô ta lại nhào vào ngực Mạc Sở Hàn khóc lớn: "Hu hu. . . Sở Hàn, em sợ!"

Mạc Sở Hàn giận đến run người, hắn vội ôm Thư Khả trấn an, vừa quay đầu vừa chỉ vào Lâm Á Linh không hiểu chuyện gì đang xảy ra, quát lớn: "Cút đi!"

"Mạc thiếu. . ." Lâm Á Linh chưa lấy được tiền thì đâu chịu đi, cô ta dày mặt năn nỉ: "Tôi đã làm cơ sở ngầm cho anh lâu như vậy, anh có thể cho tôi chút tiền thưởng không?"

"Trò đùa!" Mạc Sở Hàn cười lạnh: "Không phải cô giúp Lương đại thiếu làm ấm giường sao? Tiền của hắn còn chưa đủ để cô xài à?"

Lâm Á Linh khổ không thốt nên lời, cô ta muốn nói mình ở Lương gia thì đần độn no ấm, xưa nay móc không ra tiền, bởi Lương Thiên Dật cả ngày làm ổ trong nhà, hắn hoàn toàn không cần tiền. Tiền của hắn đều đưa Lưu Mỹ Quân giữ, nếu muốn lấy được tiền từ trong tay Lưu Mỹ Quân thì chẳng khác nào mơ mộng hão huyền! "Tôi. . . Tôi thật sự không có tiền!"

"Việc cô không có tiền thì liên quan gì tới tôi? Cho cô biết, từ hôm nay trở đi, chuyện của Lâm Tuyết không cần báo cáo với tôi, tôi không có hứng thú! Hiện giờ tôi muốn bận rộn chăm sóc Thư Khả, cô ấy gặp mấy người họ Lâm liền sợ hãi, cô mau cút đi!" Mạc Sở Hàn quát tháo ra lệnh cho thuộc hạ bên cạnh: "Các người còn giật mình cái gì? Mau ném người đàn bà kia ra ngoài!"

*

Vân Đóa đứng ở cửa lớn nhà họ Lương do dự đến nửa ngày, cổ vũ không nổi dũng khí vào cửa. Cô sợ hãi nhìn cảnh vệ binh giữ cửa, sợ bị đuổi ra lần nữa.

Lần trước là Thẩm Doanh Doanh tình cờ qua đây đưa cô vào, xem ra hôm nay vận khí không tốt như vậy. Thấy đã gần trưa, bản thân cũng ngấp nghé nửa ngày rồi, mấy người lính gác đều nhìn mình bằng ánh mắt cảnh giác, nếu tiếp tục đương nhiên sẽ bị vặn hỏi, cô quyết định cứ về nhà vậy!

Vừa xoay người, suýt nữa thì Vân Đóa đụng phải một người, mùi nước hoa đậm đặc xộc thẳng vào xoang mũi, kích thích khiến cô hắt hơi vài cái. Chưa đợi Vân Đóa mở mắt để nhìn rõ trước mắt là ai, chợt nghe thấy một giọng nói phấn khích kiêu ngạo với âm lượng lớn: "Đồ điếm nhỏ, cô lén lút ở trong này làm gì hả?"

Vân Đóa chỉ cảm thấy da đầu tê rần, mái tóc quăn màu nâu xinh đẹp bị túm lên. "Trời ơi!" Cô đau đến mức đôi mi thanh tú nhăn lại, hai tay theo bản năng giơ lên bảo vệ đầu mình, giờ mới thấy rõ hóa ra người kéo tóc cô là Lâm Á Linh.

"Buông ra!" Vân Đóa vừa cố gắng cứu giúp mái tóc của mình, vừa phẫn nộ chất vấn Lâm Á Linh: "Vì sao chị túm tóc tôi? Tôi đâu có làm chuyện xấu!"

Tâm trí Vân Đóa vẫn là của một đứa trẻ, trong cảm nhận của cô, chỉ đứa bé nào làm chuyện xấu mới bị trách mắng, trừng phạt.

"Đồ điếm nhỏ phóng đãng!" Lâm Á Linh ở chỗ Mạc Sở Hàn gặp trắc trở, chứa đầy tức giận, đúng lúc trở về bắt gặp Vân Đóa đang đảo quanh cửa Lương gia, vừa nhìn đã biết cô bé tới tìm Lương Thiên Dật, rõ ràng cô ta muốn ức hiếp Vân Đóa yếu đuối, mượn cô bé để trút cơn tức giận. Tát Vân Đóa hai cái bạt tai xong, Lâm Á Linh tiếp tục chống nạnh hùng hùng hổ hổ: "Cô cho rằng tôi không biết cô chạy tới muốn cướp người đàn ông của tôi sao? Nói cho cô biết, nếu dám có ý với anh ấy, tôi sẽ chỉnh chết cô!"

Vân Đóa bị tát, hai má đau rát, tóc bị Lâm Á Linh giật vài túm, da đầu cũng đau nhức. Cô nhịn đau, dũng cảm không khóc, hờn dỗi mà trừng Lâm Á Linh kiêu ngạo, cố gắng dựa vào lý lẽ của mình: "Tôi không muốn cướp người yêu của chị! Thiên Dật là người yêu tôi, chị đâu quen anh ấy trước tôi, tôi và anh ấy tốt hơn!"

Lâm Á Linh mới là kẻ cướp người yêu của người khác chứ không phải cô! Cô yêu Thiên Dật, vẫn luôn luôn yêu!

Prev 1 ... 4 5 6 7 8 Next

Đọc tiếp: Chương 16 - Ông chủ sau hậu trường
Quay lại: Chương 14 - Nhớ cho kỹ ai mới là người đàn ông của em
Danh sách chương
Quyển 1 - Chương 1 - Lần đầu gặp mặt
Chương 2 - Cho tôi một khẩu súng
Chương 3 - Manh sát
Chương 4 - Nhập ngũ
Chương 5 - Huấn luyện
Chương 6 - Cô ta không xứng
Chương 7 - Không từ thủ đoạn
Chương 8 - Tôi sẽ thay cậu cầu tình
Chương 9 - Cô ta đáng bị đánh
Chương 10 - Hỗn chiến
Chương 11 - Đánh hắn
Chương 12 - Nghịch lân (Trái ý)
Chương 13 - Hăng hái làm việc
Chương 14 - Vị hôn phu tiền tiền nhiệm
Chương 15 - Sao không để ý đến tôi?
1 2 3 ... 6 Next
›› Khế ước quân hôn
Xtscript load: 0.000007s. Total load: 0.000434
XtGem Forum catalog