"Chó chết! Giết!" Một khi biết được mục tiêu mai phục, các chiến sĩ dã chiến được tôn xưng thiện xạ lập tức nổ súng.
Đối phương hẳn nhiên đã có chuẩn bị, thậm chí liên tục ném lựu đạn về phía xe tải quân dụng, hỏa lực hung mãnh.
Chiến đấu kịch liệt chưa lâu, Lương Tuấn Đào nhận ra một việc, mày kiếm đen đặc nhướng lên nói với Lưu Bắc Thành: "Cậu có phát hiện gì không? Quân địch dường như cố kị gì đó, hỏa lực mãnh liệt không công kích đến chiếc xe chúng ta đang ngồi."
"Nên chúng ta chỉ cần nghĩ cách đưa xe chạy qua, vậy có thể đào thoát thành công!" Người trả lời không phải Lưu Bắc Thành mà là Lâm Tuyết vẫn trầm mặc.
Lúc này Lương Tuấn Đào mới nhớ tới trên xe còn một nữ nhân, hắn liếc cô một cái, hừ lạnh khinh thường: "Nhưng tôi sao có thể bỏ lại anh em, một mình chạy trốn? Đúng là suy nghĩ của đàn bà!"
Lâm Tuyết gắt gao cắn môi như đã hạ quyết tâm, tay cô hướng trước mặt Lương Tuấn Đào duỗi ra nói: "Cho tôi một khẩu súng, tôi xuống xe đánh lạc hướng hỏa lực của bọn họ, các người nhân cơ hội này mau đưa xe bị sa xuống hố lên, khẩn trương tu bổ lại đường! Nhớ kĩ, trước khi đi không được bỏ tôi ở lại!"
Lương Tuấn Đào nhìn chằm chằm cô khoảng hai giây, giống như nhìn một kẻ điên.
"Tôi không có nhiều thời gian giải thích với anh!" Lâm Tuyết dứt khoát tự mình động thủ chạm vào khẩu súng bên hông hắn: "Khẩu súng này đưa tôi!"
"Quỷ nhỏ, cô sờ vào đấy làm gì?" Lương Tuấn Đào phản công chế trụ cổ tay cô, cả giận nói: "Nhớ kĩ, không được tùy tiện sờ loạn thắt lưng đàn ông!"
Quyển 1 - Chương 1 - Lần đầu gặp mặt
Chương 2 - Cho tôi một khẩu súng
Chương 3 - Manh sát
Chương 4 - Nhập ngũ
Chương 5 - Huấn luyện
Chương 6 - Cô ta không xứng
Chương 7 - Không từ thủ đoạn
Chương 8 - Tôi sẽ thay cậu cầu tình
Chương 9 - Cô ta đáng bị đánh
Chương 10 - Hỗn chiến
Chương 11 - Đánh hắn
Chương 12 - Nghịch lân (Trái ý)
Chương 13 - Hăng hái làm việc
Chương 14 - Vị hôn phu tiền tiền nhiệm
Chương 15 - Sao không để ý đến tôi?
Đối phương hẳn nhiên đã có chuẩn bị, thậm chí liên tục ném lựu đạn về phía xe tải quân dụng, hỏa lực hung mãnh.
Chiến đấu kịch liệt chưa lâu, Lương Tuấn Đào nhận ra một việc, mày kiếm đen đặc nhướng lên nói với Lưu Bắc Thành: "Cậu có phát hiện gì không? Quân địch dường như cố kị gì đó, hỏa lực mãnh liệt không công kích đến chiếc xe chúng ta đang ngồi."
"Nên chúng ta chỉ cần nghĩ cách đưa xe chạy qua, vậy có thể đào thoát thành công!" Người trả lời không phải Lưu Bắc Thành mà là Lâm Tuyết vẫn trầm mặc.
Lúc này Lương Tuấn Đào mới nhớ tới trên xe còn một nữ nhân, hắn liếc cô một cái, hừ lạnh khinh thường: "Nhưng tôi sao có thể bỏ lại anh em, một mình chạy trốn? Đúng là suy nghĩ của đàn bà!"
Lâm Tuyết gắt gao cắn môi như đã hạ quyết tâm, tay cô hướng trước mặt Lương Tuấn Đào duỗi ra nói: "Cho tôi một khẩu súng, tôi xuống xe đánh lạc hướng hỏa lực của bọn họ, các người nhân cơ hội này mau đưa xe bị sa xuống hố lên, khẩn trương tu bổ lại đường! Nhớ kĩ, trước khi đi không được bỏ tôi ở lại!"
Lương Tuấn Đào nhìn chằm chằm cô khoảng hai giây, giống như nhìn một kẻ điên.
"Tôi không có nhiều thời gian giải thích với anh!" Lâm Tuyết dứt khoát tự mình động thủ chạm vào khẩu súng bên hông hắn: "Khẩu súng này đưa tôi!"
"Quỷ nhỏ, cô sờ vào đấy làm gì?" Lương Tuấn Đào phản công chế trụ cổ tay cô, cả giận nói: "Nhớ kĩ, không được tùy tiện sờ loạn thắt lưng đàn ông!"
Đọc tiếp: Chương 3 - Manh sát
Quay lại: Quyển 1 - Chương 1 - Lần đầu gặp mặt
Danh sách chươngQuyển 1 - Chương 1 - Lần đầu gặp mặt
Chương 2 - Cho tôi một khẩu súng
Chương 3 - Manh sát
Chương 4 - Nhập ngũ
Chương 5 - Huấn luyện
Chương 6 - Cô ta không xứng
Chương 7 - Không từ thủ đoạn
Chương 8 - Tôi sẽ thay cậu cầu tình
Chương 9 - Cô ta đáng bị đánh
Chương 10 - Hỗn chiến
Chương 11 - Đánh hắn
Chương 12 - Nghịch lân (Trái ý)
Chương 13 - Hăng hái làm việc
Chương 14 - Vị hôn phu tiền tiền nhiệm
Chương 15 - Sao không để ý đến tôi?

