Teya Salat
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Chương 24 - Trước hôn lễ


- Chuyên mục: Tiểu thuyết
- Lượt xem: 14
Lương Trọng Toàn nói với Lâm Tuyết: "Con đưa mẹ về nhà nghỉ ngơi đi! Ba và Tuấn Đào ở trong này là được rồi!"

Lâm Á Linh ở nhà phụ trách chăm sóc Lương Thiên Dật nên không đến. Nếu bảo cô ta tới, phỏng chừng cũng sẽ la hét chịu không nổi.

Ngẫm nghĩ trong chốc lát, Lâm Tuyết nói với Lương Trọng Toàn: "Để cảnh vệ binh đưa mẹ về nhà vậy, con muốn ở trong này đợi ông nội tỉnh lại."

Lưu Mỹ Quân nhất thời không biết để mặt mũi ở đâu, nàng dâu chưa qua cửa cũng chưa bỏ cuộc giữa đường, bà ta là con dâu lại la hét mệt nhọc trước, thật sự không thể nào nói nổi. Lưu Mỹ Quân phẫn nộ thấp giọng nói: "Giả vờ hiếu thuận gì chứ?"

Lâm Tuyết không nói gì nhưng hai cha con kia lại lần lượt nổi nóng với Lưu Mỹ Quân.

"Mỹ Quân, bà nói cái gì thế?" Lương Trọng Toàn khiển trách trước.

Lương Tuấn Đào càng dứt khoát hơn: "Mẹ, mẹ đây là già mà không để ý đến hành động của bản thân! Dù Lâm Tuyết giả bộ hiếu thuận, ít nhất cô ấy vẫn còn biết giả vờ, mẹ chưa bằng cô ấy đâu!"

Lưu Mỹ Quân nổi giận, chuyện này làm địa vị bà ta ở trước mặt ông xã và con trai giảm xuống, bà ta càng chà đạp Lâm Tuyết hơn."Được a! Chỉ bằng khuôn mặt này, cô ta chẳng những mê hoặc con trai tôi đến thần hồn điên đảo, ngay cả lão cũng che chở hướng về cô ta, ở cái nhà này tôi còn cái địa vị gì đây? Hai người giữ lại cô ta đi, tôi mang Thiên Dật về nhà mẹ đẻ ở!"

Thấy Lưu Mỹ Quân nói chuyện càng lúc càng quá mức, lại không muốn cãi nhau với bà ta vào thời điểm này, Lương Trọng Toàn tức giận xoay người mau chóng rời đi.

Lương Tuấn Đào thì hầm hầm mà xua đuổi mẹ hắn: "Mẹ đi mau a! Hiện tại đi mau đi! Xem xem cậu con có đuổi về không!"

"Mày. . . Đồ nghịch tử, muốn chọc tao tức chết đây mà!" Mắt Lưu Mỹ Quân rơi lệ, tức giận đến mức dậm chân.

Lương Bội Văn đi tới, lạnh giọng trách mắng: "Chuyện đáng ầm ĩ thế à? Lão gia còn nằm bên trong sinh tử chưa biết thế nào? Các người còn có gì đáng tranh cãi hả?"

Ầm ĩ thì chỉ có Lưu Mỹ Quân và Lương Tuấn Đào, còn lời nói của Lương Bội Văn lúc này không thể nghi ngờ là đang hướng về phía Lưu Mỹ Quân. Dù sao Lưu Mỹ Quân cũng là trưởng bối, vừa rồi la hét ầm ĩ quả thực thiếu phong phạm bà chủ gia đình.

Lưu Mỹ Quân luôn luôn kính sợ người chị chồng này, bấy giờ thấy bà lên tiếng, cũng đành nhịn xuống không tiếp tục nói thêm gì.

Vất vả đến hừng đông, hai gia đình, kể cả vài vị chiến sĩ giao tình thắm thiết thân cận và mấy vị bạn bè ở lại suốt đêm chờ đợi cùng tới nhà ăn dùng bữa sáng.

Sau bữa sáng, Lưu Mỹ Quân không dám cậy mạnh nữa, bà ta bảo người đưa mình về nhà ngủ bù. Lương Tuấn Đào chỉ thị cho bệnh viện chuẩn bị mấy gian phòng an dưỡng sang trọng, hắn bảo Lâm Tuyết đi ngủ một lúc nhưng làm thế nào cô cũng không chịu rời đi.

"Vừa rồi hỏi qua bác sĩ, phỏng chừng từ 9h tới 12h ông nội có thể tỉnh lại trong chốc lát, thời gian rất ngắn, chúng ta nhất định phải chờ ở đây. Thời điểm ông nội tỉnh dậy có chuyện sẽ nói với chúng ta, ở đây thì có thể vào ngay cho kịp lúc!" Lâm Tuyết nhỏ giọng nói bên tai Lương Tuấn Đào.

Do cơ tim tắc nghẽn đột ngột, ông cụ hoàn toàn chưa chuẩn bị tâm lý, đột nhiên ngã xuống như vậy đương nhiên còn rất nhiều tâm nguyện chưa xong. Bác sĩ biểu lộ chỉ lo tính mạng ông cụ một sớm một chiều, thời khắc hồi tỉnh tạm thời rất ngắn, cho nên nhất định phải ở đây.

"Ừ!" Lương Tuấn Đào xoa cằm khen: "Vẫn là em suy xét chu đáo hơn!"

Kiên trì như vậy đến 9h30 sáng, cuối cùng có một y ta trẻ vội vội vàng vàng chạy đến, báo: "Mau lên, lão thủ trưởng tỉnh rồi, ông ấy muốn gặp mọi người!"

*

Lương Đống đã tháo ống thở ôxy, nghe tiếng bước chân đi vào, ông cụ lập tức mở to mắt, có thể thấy đầu óc ông cụ đã tỉnh táo.

"Ba!" Lương Bội Văn nhào lên, nghẹn ngào thăm hỏi cha mình.

Những người khác lục tục đến gần, Lương Đống nhìn quét qua một vòng, hỏi: "Trọng Toàn đâu rồi?"

Lương Tuấn Đào vội bước lên phía trước nói: "Ba con tạm thời ra ngoài một chuyến, có chuyện gì ông nói với con cũng được!"

Lương Đống hơi nhắm mắt, giống như đang lấy hơi sức, qua vài giây đồng hồ, ông cụ mở mắt lần nữa, nói với con gái đang cúi đầu khóc: "Đừng khóc, quân nhân đổ máu không rơi lệ!"

Lương Bội Văn vội lau khô nước mắt, bà sợ mình khiến phụ thân thất vọng. Bà và em trai Lương Trọng Toàn cả đời đều ghi nhớ lời dạy bảo của cha mình, lập chí làm một quân nhân chân chính.

"Trọng Toàn không ở đây, Bội Văn cũng được!" Lương Đống thở phì phò trong chốc lát, ánh mắt chuyển hướng sang Lương Tuấn Đào - đứa cháu mà ông yêu quý: "Tuấn Đào, lại đây!"

Lương Tuấn Đào vội đến gần, thân thể cao lớn cúi xuống trước giường, hắn nắm bàn tay khô gầy, nức nở nói: "Ông nội!"

"Không được khóc!" Ánh mắt ông cụ vẫn không nộ mà uy, ông nói: "Bảo Lâm Tuyết lại đây!"

Lâm Tuyết vội vã đi tới, cô đứng bên cạnh Lương Tuấn Đào, tới gần ông cụ rồi cất tiếng hỏi: "Ông nội có gì dặn dò con?"

"Hai người các cháu!" Lương Đống kéo tay bọ họ, nói: "Bây giờ lập tức về nhà!"

Prev 1 ... 5 6 7 8 Next

Đọc tiếp: Chương 25 - Quân hôn khinh thành (4)
Quay lại: Chương 23 - Hóa ra chỉ là một vở kịch
Danh sách chương
Quyển 1 - Chương 1 - Lần đầu gặp mặt
Chương 2 - Cho tôi một khẩu súng
Chương 3 - Manh sát
Chương 4 - Nhập ngũ
Chương 5 - Huấn luyện
Chương 6 - Cô ta không xứng
Chương 7 - Không từ thủ đoạn
Chương 8 - Tôi sẽ thay cậu cầu tình
Chương 9 - Cô ta đáng bị đánh
Chương 10 - Hỗn chiến
Chương 11 - Đánh hắn
Chương 12 - Nghịch lân (Trái ý)
Chương 13 - Hăng hái làm việc
Chương 14 - Vị hôn phu tiền tiền nhiệm
Chương 15 - Sao không để ý đến tôi?
1 2 3 ... 6 Next
›› Khế ước quân hôn
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000393