Pair of Vintage Old School Fru
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Chương 25 - Quân hôn khinh thành (4)


- Chuyên mục: Tiểu thuyết
- Lượt xem: 8
Khi làm tóc cho cô, Alan hơi tiếc hận mà nói: "Cô phát ra khí chất rất ưu tú, nếu là tóc dài hiệu quả sẽ càng tốt hơn! Mạc thiếu từng nói với tôi, anh ta nhất định phải thấy tóc cô dài ra lần nữa, khi hai người tiến vào lễ đường sẽ để cô thành tân nương xinh đẹp vấn tóc cao, không ngờ các người lại chia tay, hơn nữa nhanh như vậy cô đã phải lập gia đình! Ôi, thế sự khó lường a!"

Đâu ngờ Alan sẽ nhắc tới Mạc Sở Hàn vào lúc này, Lâm Tuyết có chút không tự nhiên, cô lạnh lùng đáp: "Tôi và anh ta đã sớm chia tay, đời này cũng không có khả năng, không có cơ hội tiến vào lễ đường!"

Nhìn sắc mặt lạnh như băng của cô, Alan biết sự oán giận của cô chưa hết, cũng không nhắc đến Mạc Sở Hàn nữa.

*

Trang điểm mất hơn một tiếng, đúng là chuyện khiến người ta buồn chán. Nhưng tay nghề Alan quả thật không tồi, nhìn cô dâu duyên dáng xinh đẹp trong gương, bản thân Lâm Tuyết cũng ngơ ngẩn.

"Oa! Quá đẹp!" Đỗ Hâm Lôi khâm phục vỗ tay, cười nói: "Thế này được rồi chứ? Chắc chắn có thể khiến chú rể say mê đến mức bước đi không nổi!"

Bảy giờ, Lương Tuấn Đào tay cầm hoa hồng đỏ ( nói tới đây thì người họ Lương nào đó rất hổ thẹn, hoa cưới trên tay là bó hoa đầu tiên hắn tặng Lâm Tuyết) chậm rãi dẫn theo đội ngũ đón dâu đã tới, hắn bị kích động, vui tươi rạo rực hớn hở mà đến đây!

Đỗ Hâm Lôi chỉ huy các nữ binh chắn kín cửa phòng, muốn Lương Tuấn Đào gọi bọn họ ba tiếng "chị" mới có thể mở cửa.

Cơ hội tốt như vậy trăm năm khó gặp ngàn lần không thể bỏ qua, hết hạn là mất hiệu quả, phải chỉnh Lương Tuấn Đào cho tốt.

Lương Tuấn Đào từ cửa lớn mở rộng nhìn qua khe vào bên trong, thấy Đỗ Hâm Lôi dẫn theo đội quân tóc dài màu đỏ giữ cửa đến là chặt chẽ, hắn liền giơ bó hoa trong tay lên, nói: "Các chị gái mau mở cửa, đừng làm lỡ việc anh cưới em gái về nhà!"

Người này, Lâm Tuyết có vẻ nhỏ nhất, các nữ binh đều vui vẻ cười run rẩy hết cả người, có điều được nghe Lương Tuấn Đào gọi một tiếng "chị" như ý nguyện cũng cảm thấy mỹ mãn rồi, liền mở cửa cho hắn vào.

Lương Tuấn Đào không dừng lại, dẫn theo phù rể, còn mang theo một đoàn chiến hữu cùng thuộc hạ cũ đáng tin cậy, đông như vậy không giống như là đến đón dâu, ngược lại như là đến cướp cô dâu.

Tay cầm hoa hồng đỏ đi tới trước mặt Lâm Tuyết, hắn quì một chân, dâng hoa tươi, nói: "Bà xã à, cùng anh đi thôi!"

Tất cả mọi người cười rộ lên, Đỗ Hâm Lôi ôm Lâm Tuyết, như thế nào cũng không để cô đứng dậy, cười duyên nói: "Dựa vào một bó hoa cộng thêm một câu lời ngon tiếng ngọt đã muốn cưới cô dâu của chúng tôi ư?" Cô gọi các nữ binh: "Các chị em, mọi người có đồng ý hay không!"

Đương nhiên bọn họ ăn ý đáp lại: "Không đồng ý!"

Lâm Tuyết cúi đầu, mặt phấn mỉm cười, xấu hổ ngồi im, cứ mặc người bên cạnh ầm ĩ đến trời đi.

"Không đồng ý à?" Lương lưu manh nhíu mày, cười như không cười mà liếc đội quân tóc dài ồn ào kia: "Cho tôi lý do trước!"

Nhâm Thiến cười nói: "Muốn muốn mang cô dâu đi thì đưa ra lý do đầy đủ trước!"

Thủ trưởng mím môi trầm ngâm, sau đó hắn dùng ngón cái chỉ chỉ đám binh lính phía sau, hỏi: "Tôi mang đầy đủ nhân mã đến, nếu không cho tôi cưới cô dâu, tôi sẽ trực tiếp động thủ cướp người, không đoạt được, vậy dùng máy bay xe tăng đại pháo đi, không hạ được cứ điểm này thề không bỏ qua, lý do này đủ chưa?"

"Được rồi!" Nhâm Thiến liên tục đổ mồ hôi, dám đấu cùng thủ trưởng ư? Đúng là không biết lượng sức!

Xét thấy địch ta hai bên sức mạnh võ trang cách xa quá lớn, Đỗ Hâm Lôi đành nhịn đau bỏ những thứ yêu thích, bất đắc dĩ nói với Lâm Tuyết: "Ai, vì sự an toàn của các chị em cô, xem ra cô đành phải đi cùng anh ta rồi!"

*

Hai mươi ba mươi chiếc quân dụng Hummer cùng một màu sắc xếp thành hàng dài từ cửa, trên xe đều là binh vương tinh nhuệ súng thật đạn thật chiếm giữ, có thể nói buổi hôn lễ này thật sự long trọng đến mức người người phải liếc mắt.

Xe cảnh sát thông đường, xe quân đội áp tải, xe rồng thật dài tạo thành sự rầm rộ trước nay chưa từng có. Pháo mừng kêu to, cánh hoa và dây lụa tung bay đầy trời dựng nên một thế giới đồng thoại trong hiện thực.

Hôn lễ của Lâm Tuyết và Lương Tuấn Đào rúng động cả kinh thành, đôi bích nhân như họa sóng đôi xuất hiện trong tầm mắt mọi người, trong nháy mắt vô số người ao ước, trong khoảnh khoắc đó tâm hồn của bao nhiêu thiếu nữ danh viện cũng tan vỡ.

Lương Tuấn Đào bồng Lâm Tuyết dọc theo đường đi, giẫm lên hoa tươi rắc trên thảm hồng, hắn bồng thẳng cô vào xe hoa, không đành lòng để cô bước một bước.

Ngồi vào xe, từ nay về sau đây là người phụ nữ mà Lương Tuấn Đào hắn cả đời ái mộ yêu thương, vì cô, hắn có thể làm mọi chuyện dù đúng hay sai! Để có được nụ cười của người đẹp, hắn nguyện dốc hết khả năng.

Từ nay về sau, hắn nâng niu cô trên tay, đặt cô ở trong lòng, chiều chuộng không giới hạn!
Prev 1 ... 6 7 8

Đọc tiếp: Chương 26 - Ăn vận đẹp nhất
Quay lại: Chương 24 - Trước hôn lễ
Danh sách chương
Quyển 1 - Chương 1 - Lần đầu gặp mặt
Chương 2 - Cho tôi một khẩu súng
Chương 3 - Manh sát
Chương 4 - Nhập ngũ
Chương 5 - Huấn luyện
Chương 6 - Cô ta không xứng
Chương 7 - Không từ thủ đoạn
Chương 8 - Tôi sẽ thay cậu cầu tình
Chương 9 - Cô ta đáng bị đánh
Chương 10 - Hỗn chiến
Chương 11 - Đánh hắn
Chương 12 - Nghịch lân (Trái ý)
Chương 13 - Hăng hái làm việc
Chương 14 - Vị hôn phu tiền tiền nhiệm
Chương 15 - Sao không để ý đến tôi?
1 2 3 ... 6 Next
›› Khế ước quân hôn
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000404