Chờ đợi là chết đói
Loading...

Chương 37 - Anh cũng có thể


- Chuyên mục: Tiểu thuyết
- Lượt xem: 19
"Chúng ta không phải bạn chí cốt sao? Biết cô hận Lâm gia, tôi đã giúp cô tính toán, đưa cả đám người bọn họ xuống địa ngục. Nhớ cho kĩ, lần sau cô còn mặc loại đồ tang này ở cùng Lương Tuấn Đào, tôi sẽ khiến cô phải về nhà đưa linh cữu cho Hứa Tĩnh Dao!" Cắn răng nói xong, Mạc Sở Hàn mới buông tay mảnh khảnh của Lâm Tuyết ra, cổ tay bạch ngọc nhất thời lưu dấu tay hồng, trông thấy mà ghê người.

"Khốn kiếp!" Lâm Tuyết đột nhiên bộc phát, đôi mắt dữ tợn nhìn chằm chằm vào Mạc Sở Hàn như muốn nứt ra, sau đó cô hung hăng vung tay muốn cho hắn một cái tát, "Là anh giết mẹ nuôi!"

Mạc Sở Hàn lần nữa bắt lấy tay cô, cổ tay nhỏ bé mềm mại không xương, nhỏ đến mức khe khẽ dùng sức cũng có thể bẻ gãy. Hắn nhìn chăm chú khuôn mặt thanh lệ đầy uất ức kia, cười không ra tiếng. "Đúng thế, là tôi giết, cô có thể làm gì tôi?" Mạc Sở Hàn cũng lười giải thích, hắn chỉ muốn dọa Lâm Tuyết, không ngờ chỉnh quá mức lại ầm ĩ gây ra tai nạn chết người.

"Tôi muốn anh đền mạng cho bà!" Lâm Tuyết nâng đầu gối, hung hăng hướng vào chỗ yếu hại của hắn.

Đáng tiếc, Mạc Sở Hàn đã một lần bị thiệt thòi, hắn kiên quyết không để tái diễn lần nữa. Chân thon dài cứng cáp chế trụ trên đùi ngọc, hai người dây dưa tạo thành tư thế ái muội, sau đó hắn hung hăng cắn lấy cánh môi đang run rẩy của Lâm Tuyết.

**

Khi Lương Tuấn Đào nghe thấy động tĩnh quay ngược trở lại, vừa lúc trông thấy một màn bạo kích đi quá giới hạn cho phép kia. Con mắt trừng lớn chậm rãi nheo lại, anh như con báo phẫn nộ nhanh chóng bổ nhào tới.

Mạc Sở Hàn đã sớm biết được động tĩnh của Lương Tuấn Đào, chờ anh nhào tới , hắn liền kịp lúc đẩy Lâm Tuyết vào ngực anh.

Nắm đấm giơ lên ngừng lại cách khuôn mặt Lâm Tuyết vài cm, Lương Tuấn Đào nhìn môi cô bị cắn phá, bên trên còn dính huyết châu, hai mắt anh nhất thời như bị nhiễm máu đậm đặc.

"Thư Khả mang thai, tôi nói cho Lâm Tuyết biết tin tức tốt lành này, cô ta liền kích động khủng khiếp thẳng nhắm thẳng ngực tôi mà nhào vào. Tôi thấy cô ta đáng thương như vậy nên mới hôn cô ta gọi là ban thưởng, nhưng ... Ha ha, không khống chế được lực đã cắn nát miệng rồi!" Mạc Sở Hàn ti tiện cười ha ha, suýt nữa cười ra nước mắt. Răng và môi vẫn còn tràn ngập dư hương của cô khiến hắn nhớ đến sự ngọt ngào và hương thơm từng có. Đáng tiếc, tất cả đều đã qua, vĩnh viễn không thể trở lại được.

"Khốn kiếp!" Lâm Tuyết hận không thể liều mạng với hắn nhưng sự phẫn nộ của cô dừng lại ở Lương Tuấn Đào, trong mắt anh ánh lên sự chướng mắt không nói thành lời.

Không phải cô luôn thanh lãnh kiêu ngạo sao? Vừa nghe nói nữ nhân của Mạc Sở Hàn mang thai đã phẫn nộ thất thố như vậy, con mẹ nó chứ ... Lương Tuấn Đào kéo cô trở lại, lôi thẳng vào ngực mình, không để ý Lâm Tuyết giãy dụa phản kháng, anh cúi đầu xuống mạnh mẽ cắn cô.

"Tê!" Lâm Tuyết đau đến hít thở không thông bởi anh cắn vào đúng chỗ Mạc Sở Hàn vừa làm bị thương, vết thương mới trên vết thương cũ, huyết châu chảy ra từ chỗ răng cắn nhưng bị Lương Tuấn Đào hút lấy sạch sẽ, đau đớn khiến cả người Lâm Tuyết run rẩy.

Sau khi để lại dấu ấn của mình lại liên tục mút lấy môi cô, mút lấy huyết châu và nước mắt, lúc này Lương Tuấn Đào mới chặn ngang ôm eo Lâm Tuyết. Nữ tử đương nhiên liều mạng phản kháng, ra sức đấm vào ngực hắn, lớn tiếng quát lên: "Thả tôi ra, tôi muốn giết hắn!"

"Vì đứa trẻ ấy à ! Em thương tâm đến vậy sao?" Lương Tuấn Đào cười tà nịnh, giọng nói âm mị: "Anh cũng có thể khiến em mang thai."
Prev 1 2

Đọc tiếp: Chương 38 - Sao lại giày vò thành thế này
Quay lại: Chương 36 - Đột biến
Danh sách chương
Quyển 1 - Chương 1 - Lần đầu gặp mặt
Chương 2 - Cho tôi một khẩu súng
Chương 3 - Manh sát
Chương 4 - Nhập ngũ
Chương 5 - Huấn luyện
Chương 6 - Cô ta không xứng
Chương 7 - Không từ thủ đoạn
Chương 8 - Tôi sẽ thay cậu cầu tình
Chương 9 - Cô ta đáng bị đánh
Chương 10 - Hỗn chiến
Chương 11 - Đánh hắn
Chương 12 - Nghịch lân (Trái ý)
Chương 13 - Hăng hái làm việc
Chương 14 - Vị hôn phu tiền tiền nhiệm
Chương 15 - Sao không để ý đến tôi?
1 2 3 ... 6 Next
›› Khế ước quân hôn
Xtscript load: 0.000007s. Total load: 0.000406
Disneyland 1972 Love the old s