Cự ly cách mặt đất chưa đầy trăm mét, được giảm bớt sức nặng một người, dù nhảy của Lâm Tuyết khôi phục lại tốc độ rơi bình thường , cô đã an toàn! Nhưng với Lương Tuấn Đào mà nói... Hắn quả thực là tự tìm đường chết!
*
"Không tốt rồi! Lương Sư trưởng sắp rơi xuống từ độ cao chưa đủ trăm mét!"
Tin dữ truyền đến, toàn bộ sân huấn luyện bùng nổ. Chuyện đột ngột phát sinh, tất cả mọi người đều choáng váng không kịp có bất cứ phản ứng gì, chỉ có thể ngơ ngác nhìn bóng dáng mạnh mẽ kia đang rơi xuống với tốc độ kinh người!
Lưu Mỹ Quân ngửa mặt nhìn lên, đau đến xé lòng khóc gọi một tiếng: "Tuấn Đào!"
Lương Trọng Toàn mở to hai mắt, ông còn chưa kịp nhắm lại, đã thấy từ trên đỉnh đầu nở rộ một đóa hoa dù trắng noãn. Đó là bông hoa sinh mệnh, bông hoa hy vọng, trên đời chỉ sợ không còn đóa hoa nào vào giờ phút này có thể nở rộ xinh đẹp chói mắt sánh ngang được với nó.
"Hồng!" Hầu như tất cả mọi người cùng lúc phát ra tiếng tán thưởng trầm thấp, bung dù trên tầng trời thấp với độ cao chưa đầy năm mươi mét, Lương Tuấn Đào một lần nữa trở thành thần thoại quân đội !
Khi Lâm Tuyết chạm đất, Lương Tuấn Đào đã đáp xuống an toàn trước cô một bước.
Hai chân một lần nữa được đứng trên mặt đất... Sai rồi, phải là bọt biển mới đúng, Lâm Tuyết gần như không có cách nào đứng vững được, suýt tí nữa bị té ngã.
"Cẩn thận!" Lương Tuấn Đào đến cả bao dù cũng chưa kịp tháo ra đã nhanh chóng chạy lại đỡ lấy cô. Dây thừng và dù lớn đều quấn quanh người bọn họ, dáng vẻ cả hai có chút chật vật, sau khi nhìn nhau, lại nhìn nhau cười, hắn hỏi."Không sợ nữa sao?"
Lâm Tuyết mỉm cười yếu ớt, từ đáy lòng cô tràn đầy lòng cảm kích và bội phục Lương Tuấn Đào: "Cám ơn anh"
"Đừng nói mấy lời khách khí đó với lão công." Hắn lại kéo cô vào trong ngực, chăm chú ngắm nhìn đôi mắt trong suốt của Lâm Tuyết, hắn nghiêm túc hỏi han: "Em có biết một giây trước khi mở dù trong lòng anh đang suy nghĩ gì không?"
Vừa mới trải qua một hồi thử thách sinh tử , nếu bảo không hề sợ hãi là nói dối. Lâm Tuyết trầm ngâm trong chốc lát, mới thành thật trả lời: "Tôi không biết!"
Cái kẻ bại hoại này không phải định cùng cô chơi trò tình yêu kích động chứ? Sẽ nói cái gì mà nếu kiếp sau hữu duyên sẽ lại làm vợ chồng, nếu vậy Lâm Tuyết thật không biết nên đáp lại hắn thế nào cho tốt. Tốt xấu gì người ta cũng đã cứu cô một cái mạng nhỏ, thậm chí còn kém tí nữa còn mất đi cái mạng của hắn , ân tình này nhất định không thể nợ !
"Ngốc!" Lương Tuấn Đào tà tứ giương môi, vươn ngón tay thon dài điểm nhẹ lên chóp mũi xinh xắn , sau đó, hắn cúi xuống bên tai Lâm Tuyết bắt đầu lên tiếng, dùng âm thanh mị hoặc chỉ có hai người mới nghe thấy: "Anh nghĩ nếu anh có thể sống sót, đêm nay nhất định phải động phòng với em!"
Quyển 1 - Chương 1 - Lần đầu gặp mặt
Chương 2 - Cho tôi một khẩu súng
Chương 3 - Manh sát
Chương 4 - Nhập ngũ
Chương 5 - Huấn luyện
Chương 6 - Cô ta không xứng
Chương 7 - Không từ thủ đoạn
Chương 8 - Tôi sẽ thay cậu cầu tình
Chương 9 - Cô ta đáng bị đánh
Chương 10 - Hỗn chiến
Chương 11 - Đánh hắn
Chương 12 - Nghịch lân (Trái ý)
Chương 13 - Hăng hái làm việc
Chương 14 - Vị hôn phu tiền tiền nhiệm
Chương 15 - Sao không để ý đến tôi?
*
"Không tốt rồi! Lương Sư trưởng sắp rơi xuống từ độ cao chưa đủ trăm mét!"
Tin dữ truyền đến, toàn bộ sân huấn luyện bùng nổ. Chuyện đột ngột phát sinh, tất cả mọi người đều choáng váng không kịp có bất cứ phản ứng gì, chỉ có thể ngơ ngác nhìn bóng dáng mạnh mẽ kia đang rơi xuống với tốc độ kinh người!
Lưu Mỹ Quân ngửa mặt nhìn lên, đau đến xé lòng khóc gọi một tiếng: "Tuấn Đào!"
Lương Trọng Toàn mở to hai mắt, ông còn chưa kịp nhắm lại, đã thấy từ trên đỉnh đầu nở rộ một đóa hoa dù trắng noãn. Đó là bông hoa sinh mệnh, bông hoa hy vọng, trên đời chỉ sợ không còn đóa hoa nào vào giờ phút này có thể nở rộ xinh đẹp chói mắt sánh ngang được với nó.
"Hồng!" Hầu như tất cả mọi người cùng lúc phát ra tiếng tán thưởng trầm thấp, bung dù trên tầng trời thấp với độ cao chưa đầy năm mươi mét, Lương Tuấn Đào một lần nữa trở thành thần thoại quân đội !
Khi Lâm Tuyết chạm đất, Lương Tuấn Đào đã đáp xuống an toàn trước cô một bước.
Hai chân một lần nữa được đứng trên mặt đất... Sai rồi, phải là bọt biển mới đúng, Lâm Tuyết gần như không có cách nào đứng vững được, suýt tí nữa bị té ngã.
"Cẩn thận!" Lương Tuấn Đào đến cả bao dù cũng chưa kịp tháo ra đã nhanh chóng chạy lại đỡ lấy cô. Dây thừng và dù lớn đều quấn quanh người bọn họ, dáng vẻ cả hai có chút chật vật, sau khi nhìn nhau, lại nhìn nhau cười, hắn hỏi."Không sợ nữa sao?"
Lâm Tuyết mỉm cười yếu ớt, từ đáy lòng cô tràn đầy lòng cảm kích và bội phục Lương Tuấn Đào: "Cám ơn anh"
"Đừng nói mấy lời khách khí đó với lão công." Hắn lại kéo cô vào trong ngực, chăm chú ngắm nhìn đôi mắt trong suốt của Lâm Tuyết, hắn nghiêm túc hỏi han: "Em có biết một giây trước khi mở dù trong lòng anh đang suy nghĩ gì không?"
Vừa mới trải qua một hồi thử thách sinh tử , nếu bảo không hề sợ hãi là nói dối. Lâm Tuyết trầm ngâm trong chốc lát, mới thành thật trả lời: "Tôi không biết!"
Cái kẻ bại hoại này không phải định cùng cô chơi trò tình yêu kích động chứ? Sẽ nói cái gì mà nếu kiếp sau hữu duyên sẽ lại làm vợ chồng, nếu vậy Lâm Tuyết thật không biết nên đáp lại hắn thế nào cho tốt. Tốt xấu gì người ta cũng đã cứu cô một cái mạng nhỏ, thậm chí còn kém tí nữa còn mất đi cái mạng của hắn , ân tình này nhất định không thể nợ !
"Ngốc!" Lương Tuấn Đào tà tứ giương môi, vươn ngón tay thon dài điểm nhẹ lên chóp mũi xinh xắn , sau đó, hắn cúi xuống bên tai Lâm Tuyết bắt đầu lên tiếng, dùng âm thanh mị hoặc chỉ có hai người mới nghe thấy: "Anh nghĩ nếu anh có thể sống sót, đêm nay nhất định phải động phòng với em!"
Đọc tiếp: Chương 47 - Mâu thuẫn
Quay lại: Chương 45 - Anh giúp em
Danh sách chươngQuyển 1 - Chương 1 - Lần đầu gặp mặt
Chương 2 - Cho tôi một khẩu súng
Chương 3 - Manh sát
Chương 4 - Nhập ngũ
Chương 5 - Huấn luyện
Chương 6 - Cô ta không xứng
Chương 7 - Không từ thủ đoạn
Chương 8 - Tôi sẽ thay cậu cầu tình
Chương 9 - Cô ta đáng bị đánh
Chương 10 - Hỗn chiến
Chương 11 - Đánh hắn
Chương 12 - Nghịch lân (Trái ý)
Chương 13 - Hăng hái làm việc
Chương 14 - Vị hôn phu tiền tiền nhiệm
Chương 15 - Sao không để ý đến tôi?


