Tiệc rượu náo nhiệt ồn ã nhất thời trở nên yên tĩnh vô cùng, tất cả mọi người đều đang chờ đợi phản ứng của Lương Tuấn Đào.
Truyền kì về hôn sự giữa Nhị thiếu Lương gia và Tam tiểu thư Lâm gia đã sớm lưu truyền khắp thành phố, đủ loại phiên bản. Mọi người cũng không có ai là ngoại lệ, bọn họ đều cho rằng thủ đoạn bắt cóc đàn ông của vị Tam tiểu thư Lâm gia này không đồng nhất. Sau hai lần bị vứt bỏ, mặc dù bị mang tiếng bừa bãi nhưng cô ta vẫn chạm được tới ngai vàng Thiếu phu nhân Lương gia, khiến người đời nghẹn họng trân trối nhiều lần phải thốt lên cảm thán: thế giới này quả thật điên rồ! Chỉ cần chịu cố gắng, không ảo tưởng nào không thực hiện được!
Lần trước, trước mặt truyền thông, Lương Tuấn Đào đã thể hiện thái độ của mình, hắn nói hắn đã cùng Lâm Tuyết lĩnh giấy hôn thú, lần này bị hỏi đến chuyện hôn lễ, hắn có giữ thái độ kiên quyết như lần trước không?
Lương Tuấn Đào tuấn tú mỉm cười như tắm gió xuân. Ở trước mặt mọi người, hắn ôm Lâm Tuyết vào lòng, niềm nở hôn lên gương mặt thanh lệ kia, sau đó ngẩng đầu cao giọng tuyên bố : "Tôi và Lâm Tuyết là chiến sĩ giải phóng quân vinh dự của nhân dân Trung Hoa, chúng tôi đều cảm thấy vô cùng tự hào và hãnh diện. Mùng 1 tháng 8 năm nay là ngày thành lập Quân đội (2) sẽ là ngày tôi cùng Lâm Tuyết cử hành hôn lễ, cùng cả nước đón mừng ngày này, chúng tôi sẽ nắm tay nhau, suốt đời trăm năm hạnh phúc!"
"Xôn xao!" Làn sóng vỗ tay vang lên thật lâu không dứt, bọn họ vỗ tay vì thái độ thẳng thắn và trong sáng của Lương Tuấn Đào. Đối với Lâm Tuyết, quả thực hắn đã đạt đến một trình độ nào đó, mỗi khi dư luận nghi ngờ về quan hệ của bọn họ, hắn đều có thể đứng ra cho cô một câu trả lời thỏa đáng, cũng không để Lâm Tuyết phải một mình đối mặt với các loại áp lực, với những suy đoán của xã hội.
"Bà xã à, ngày mùng 1 tháng 8 sẽ cử hành hôn lễ, em cảm thấy thế nào?", đại khái là Lương Tuấn Đào chợt nhớ ra chuyện hôn sự mình vừa tự ý quyết định vẫn chưa hỏi qua ý kiến của lão bà đại nhân, do vậy hắn liền cúi xuống bên tai Lâm Tuyết nhỏ giọng hỏi
Đây không phải là mã hậu pháo (2) à? Đã tuyên bố ngày cưới, giờ lại giả mù sa mưa quay sang hỏi ý kiến cô. Lâm Tuyết cười nhạt nói: "Anh đã tự quyết định rồi còn hỏi tôi làm gì. Xem tôi là đứa ngốc sao?"
Cô nhăn nhăn cái mũi nhỏ, ra vẻ như đang hờn giận nguýt hắn, bộ dáng kia thật quá mức đáng yêu khiến Lương Tuấn Đào hận không thể lập tức ăn ngay Lâm Tuyết.
Bụng dưới vọt lên một cỗ nhiệt lưu, lửa nóng nhanh chóng lan khắp toàn thân, nóng đến mức cơ thể hắn ứa ra nhiệt khí! Không được, phải nhanh chóng hạ hỏa gấp!
Đôi mắt thâm thúy bốc lên ngọn lửa nguy hiểm, Lương Tuấn Đào nhướng môi cười tà, đột nhiên một tay hắn đặt trên eo nhỏ của Lâm Tuyết, tay còn lại câu dẫn đùi ngọc thon dài, chặn ngang thắt lưng ôm lấy Lâm Tuyết, hắn mị thanh nói nhỏ: "Vợ à, chúng ta về nhà động phòng thôi!"
Lâm Tuyết xấu hổ, khuôn mặt đỏ bừng, cái tên quân nhân lưu manh này lại quen thói tinh trùng lên não rồi! Đôi bàn tay trắng như phấn nắm chặt trước ngực hắn, cô thấp giọng trách mắng: "Đợi chút, anh nói ngày mùng 1 tháng 8 kết hôn, đến hôm kết hôn tôi mới đồng ý động phòng."
"Hôn lễ chỉ là nghi thức, chúng ta cũng đã lĩnh giấy đăng kí kết hôn rồi." Dục hỏa thiêu đốt, khuôn mặt nam nhân cười đùa nịnh nọt , đồng thời chân hắn bước như bay, Lương Tuấn Đào giống như con dã thú bụng đói kêu vang vội vã tóm lấy con cừu nhỏ mập mạp, hắn chỉ muốn mau chóng tìm được nơi yên tĩnh ngốn ngấu thưởng thức!
Lâm Tuyết biết không có cách nào cự tuyệt được nữa cũng không còn lý do gì để từ chối. Hai tay cô ôm quanh thắt lưng tráng kiện của Lương Tuấn Đào, vùi đầu vào lồng ngực rộng lớn, hết thảy đều theo hắn đi !
Cước bộ Lương Tuấn Đào thật gấp, mọi người trong tiệc rượu náo nhiệt lập tức vì hắn tránh sang bên mở ra một con đường. Tất cả đều nhìn ra Lương nhị thiếu đang vội vã muốn cùng bà xã mình thân thiết, không ai dám ngăn trở sự hứng khởi của hắn.
Đúng là, hết lần này đến lần khác cứ vào thời điểm quyết định lại xảy ra chuyện ngăn trở Lương Tuấn Đào!
"Thủ trưởng, có việc khẩn cấp !" Người tới là Lưu Bắc Thành, khuôn mặt tuấn tú nghiêm trọng, thần sắc có chút hối hả.
Lương Tuấn Đào nhướng mày rất không hài lòng, nheo mắt khiển trách: "Cái gì khẩn cấp? Kinh thành bị địch đánh phá hay là Sư đoàn 706 bị bắt gọn? Không thấy tôi đang cuống cuồng cùng chị dâu cậu đi tâm sự à, uổng công theo tôi lâu như vậy, một chút năng lực cũng không có!"
Lưu Bắc Thành muốn nói lại thôi, cuối cùng anh ta vẫn đánh bạo tiến đến khe khẽ nói nhỏ bên tai Lương Tuấn Đào một hồi.
Lâm Tuyết không nghe được chuyện Lưu Bắc Thành đang nói, cảnh tượng như vậy khiến cô xấu hổ, cô liền giãy dụa từ trong ngực Lương Tuấn Đào thoát ra.
Hắn cũng không ngăn cản Lâm Tuyết, mọi sự chú ý hiển nhiên đã bị lời nói của Lưu Bắc Thành cuốn hút, trên mặt thập phần khiếp sợ."Cậu có nhầm không?"
"Không thể lầm được, tôi đã tận mắt nhìn thấy!" Lưu Bắc Thành khẳng định đáp lại: "Hiện giờ cô ấy nằm trong Bệnh viện quân khu Bộ đội Đặc chủng, thương thế rất nghiêm trọng!"
Quyển 1 - Chương 1 - Lần đầu gặp mặt
Chương 2 - Cho tôi một khẩu súng
Chương 3 - Manh sát
Chương 4 - Nhập ngũ
Chương 5 - Huấn luyện
Chương 6 - Cô ta không xứng
Chương 7 - Không từ thủ đoạn
Chương 8 - Tôi sẽ thay cậu cầu tình
Chương 9 - Cô ta đáng bị đánh
Chương 10 - Hỗn chiến
Chương 11 - Đánh hắn
Chương 12 - Nghịch lân (Trái ý)
Chương 13 - Hăng hái làm việc
Chương 14 - Vị hôn phu tiền tiền nhiệm
Chương 15 - Sao không để ý đến tôi?
Truyền kì về hôn sự giữa Nhị thiếu Lương gia và Tam tiểu thư Lâm gia đã sớm lưu truyền khắp thành phố, đủ loại phiên bản. Mọi người cũng không có ai là ngoại lệ, bọn họ đều cho rằng thủ đoạn bắt cóc đàn ông của vị Tam tiểu thư Lâm gia này không đồng nhất. Sau hai lần bị vứt bỏ, mặc dù bị mang tiếng bừa bãi nhưng cô ta vẫn chạm được tới ngai vàng Thiếu phu nhân Lương gia, khiến người đời nghẹn họng trân trối nhiều lần phải thốt lên cảm thán: thế giới này quả thật điên rồ! Chỉ cần chịu cố gắng, không ảo tưởng nào không thực hiện được!
Lần trước, trước mặt truyền thông, Lương Tuấn Đào đã thể hiện thái độ của mình, hắn nói hắn đã cùng Lâm Tuyết lĩnh giấy hôn thú, lần này bị hỏi đến chuyện hôn lễ, hắn có giữ thái độ kiên quyết như lần trước không?
Lương Tuấn Đào tuấn tú mỉm cười như tắm gió xuân. Ở trước mặt mọi người, hắn ôm Lâm Tuyết vào lòng, niềm nở hôn lên gương mặt thanh lệ kia, sau đó ngẩng đầu cao giọng tuyên bố : "Tôi và Lâm Tuyết là chiến sĩ giải phóng quân vinh dự của nhân dân Trung Hoa, chúng tôi đều cảm thấy vô cùng tự hào và hãnh diện. Mùng 1 tháng 8 năm nay là ngày thành lập Quân đội (2) sẽ là ngày tôi cùng Lâm Tuyết cử hành hôn lễ, cùng cả nước đón mừng ngày này, chúng tôi sẽ nắm tay nhau, suốt đời trăm năm hạnh phúc!"
"Xôn xao!" Làn sóng vỗ tay vang lên thật lâu không dứt, bọn họ vỗ tay vì thái độ thẳng thắn và trong sáng của Lương Tuấn Đào. Đối với Lâm Tuyết, quả thực hắn đã đạt đến một trình độ nào đó, mỗi khi dư luận nghi ngờ về quan hệ của bọn họ, hắn đều có thể đứng ra cho cô một câu trả lời thỏa đáng, cũng không để Lâm Tuyết phải một mình đối mặt với các loại áp lực, với những suy đoán của xã hội.
"Bà xã à, ngày mùng 1 tháng 8 sẽ cử hành hôn lễ, em cảm thấy thế nào?", đại khái là Lương Tuấn Đào chợt nhớ ra chuyện hôn sự mình vừa tự ý quyết định vẫn chưa hỏi qua ý kiến của lão bà đại nhân, do vậy hắn liền cúi xuống bên tai Lâm Tuyết nhỏ giọng hỏi
Đây không phải là mã hậu pháo (2) à? Đã tuyên bố ngày cưới, giờ lại giả mù sa mưa quay sang hỏi ý kiến cô. Lâm Tuyết cười nhạt nói: "Anh đã tự quyết định rồi còn hỏi tôi làm gì. Xem tôi là đứa ngốc sao?"
Cô nhăn nhăn cái mũi nhỏ, ra vẻ như đang hờn giận nguýt hắn, bộ dáng kia thật quá mức đáng yêu khiến Lương Tuấn Đào hận không thể lập tức ăn ngay Lâm Tuyết.
Bụng dưới vọt lên một cỗ nhiệt lưu, lửa nóng nhanh chóng lan khắp toàn thân, nóng đến mức cơ thể hắn ứa ra nhiệt khí! Không được, phải nhanh chóng hạ hỏa gấp!
Đôi mắt thâm thúy bốc lên ngọn lửa nguy hiểm, Lương Tuấn Đào nhướng môi cười tà, đột nhiên một tay hắn đặt trên eo nhỏ của Lâm Tuyết, tay còn lại câu dẫn đùi ngọc thon dài, chặn ngang thắt lưng ôm lấy Lâm Tuyết, hắn mị thanh nói nhỏ: "Vợ à, chúng ta về nhà động phòng thôi!"
Lâm Tuyết xấu hổ, khuôn mặt đỏ bừng, cái tên quân nhân lưu manh này lại quen thói tinh trùng lên não rồi! Đôi bàn tay trắng như phấn nắm chặt trước ngực hắn, cô thấp giọng trách mắng: "Đợi chút, anh nói ngày mùng 1 tháng 8 kết hôn, đến hôm kết hôn tôi mới đồng ý động phòng."
"Hôn lễ chỉ là nghi thức, chúng ta cũng đã lĩnh giấy đăng kí kết hôn rồi." Dục hỏa thiêu đốt, khuôn mặt nam nhân cười đùa nịnh nọt , đồng thời chân hắn bước như bay, Lương Tuấn Đào giống như con dã thú bụng đói kêu vang vội vã tóm lấy con cừu nhỏ mập mạp, hắn chỉ muốn mau chóng tìm được nơi yên tĩnh ngốn ngấu thưởng thức!
Lâm Tuyết biết không có cách nào cự tuyệt được nữa cũng không còn lý do gì để từ chối. Hai tay cô ôm quanh thắt lưng tráng kiện của Lương Tuấn Đào, vùi đầu vào lồng ngực rộng lớn, hết thảy đều theo hắn đi !
Cước bộ Lương Tuấn Đào thật gấp, mọi người trong tiệc rượu náo nhiệt lập tức vì hắn tránh sang bên mở ra một con đường. Tất cả đều nhìn ra Lương nhị thiếu đang vội vã muốn cùng bà xã mình thân thiết, không ai dám ngăn trở sự hứng khởi của hắn.
Đúng là, hết lần này đến lần khác cứ vào thời điểm quyết định lại xảy ra chuyện ngăn trở Lương Tuấn Đào!
"Thủ trưởng, có việc khẩn cấp !" Người tới là Lưu Bắc Thành, khuôn mặt tuấn tú nghiêm trọng, thần sắc có chút hối hả.
Lương Tuấn Đào nhướng mày rất không hài lòng, nheo mắt khiển trách: "Cái gì khẩn cấp? Kinh thành bị địch đánh phá hay là Sư đoàn 706 bị bắt gọn? Không thấy tôi đang cuống cuồng cùng chị dâu cậu đi tâm sự à, uổng công theo tôi lâu như vậy, một chút năng lực cũng không có!"
Lưu Bắc Thành muốn nói lại thôi, cuối cùng anh ta vẫn đánh bạo tiến đến khe khẽ nói nhỏ bên tai Lương Tuấn Đào một hồi.
Lâm Tuyết không nghe được chuyện Lưu Bắc Thành đang nói, cảnh tượng như vậy khiến cô xấu hổ, cô liền giãy dụa từ trong ngực Lương Tuấn Đào thoát ra.
Hắn cũng không ngăn cản Lâm Tuyết, mọi sự chú ý hiển nhiên đã bị lời nói của Lưu Bắc Thành cuốn hút, trên mặt thập phần khiếp sợ."Cậu có nhầm không?"
"Không thể lầm được, tôi đã tận mắt nhìn thấy!" Lưu Bắc Thành khẳng định đáp lại: "Hiện giờ cô ấy nằm trong Bệnh viện quân khu Bộ đội Đặc chủng, thương thế rất nghiêm trọng!"
Quay lại: Chương 48 - Danh phận
Danh sách chươngQuyển 1 - Chương 1 - Lần đầu gặp mặt
Chương 2 - Cho tôi một khẩu súng
Chương 3 - Manh sát
Chương 4 - Nhập ngũ
Chương 5 - Huấn luyện
Chương 6 - Cô ta không xứng
Chương 7 - Không từ thủ đoạn
Chương 8 - Tôi sẽ thay cậu cầu tình
Chương 9 - Cô ta đáng bị đánh
Chương 10 - Hỗn chiến
Chương 11 - Đánh hắn
Chương 12 - Nghịch lân (Trái ý)
Chương 13 - Hăng hái làm việc
Chương 14 - Vị hôn phu tiền tiền nhiệm
Chương 15 - Sao không để ý đến tôi?

