"Bà xã!" Lương Tuấn Đào thân mật gọi cô, dùng nhu tình mật ngữ dụ dỗ: "Ngoan ngoãn, đừng có ăn dấm chua nữa. Sắp xếp xong xuôi cho cô ấy anh liền tới đón em. Trước tiên cử ở nhà Lưu Dương đi, nhưng em cũng phải đề phòng tên đại sắc lang kia, đừng để nó chiếm tiện nghi! Dĩ nhiên, anh sẽ tự mình răn dạy nó mấy câu để nó không dám xằng bậy!"
"Phì!" Lâm Tuyết hơi hơi nhướng môi, nhỏ giọng quở trách: "Anh bớt nói hươu nói vượn đi. Bây giờ người ta đang cùng Mã Đồng Đồng yêu đương cuồng nhiệt kia kìa."
"Cắt, anh thấy tiểu tử này không thuần túy như vậy, mắt nó nhìn em cứ mang theo lửa nóng, không thường xuyên sửa chữa, anh sợ nó bị dục hỏa thiêu đốt lại dẫn đến hành vi cẩm thú giữa em trai họ với chị dâu!" Lương Tuấn Đào nửa thật nửa giả cùng cô tán gẫu, biến bầu không khí cứng ngắc lạnh lẽo trở nên sinh động, hắn sợ Lâm Tuyết lại suy nghĩ lung tung.
Nữ nhân này khó lay chuyển đến cỡ nào, hắn hiểu rất rõ! Ngộ nhỡ đi vào ngõ cụt thì mười con trâu cũng kéo không được!
"Mau câm miệng lại!" Lâm Tuyết vội ngắt lời hắn: "Không phải anh còn bận chăm sóc mối tình đầu à? Sao còn tốn thời gian ở đây bậy bạ? Mau đi đi, trong lòng tôi biết cả rồi."
*
Lúc Lâm Tuyết ra cửa, tâm tư lo lắng đã vững vàng trở lại như kì tích. Không thể phủ nhận, những lời giải thích và an ủi của Lương Tuấn Đào có tác dụng rất quan trọng với cô. Đều nói rằng, nữ
nhân yêu bằng tai, giả sử biết được người đàn ông ấy yêu mình, thỉnh thoảng cô ấy lại muốn chứng thực một chút. Cho nên nữ nhân thích hỏi không ngừng nam nhân kia có yêu mình không? Khi có được đáp án khẳng định thì sẽ vui vẻ, nếu không có câu trả lời sẽ lại hoài nghi hắn.
Ngừng! Trời ạ, cô đang miên man suy nghĩ gì thế này? Cái gì mà yêu chứ? Giữa cô và Lương Tuấn Đào có thể gọi là tình yêu sao?
Sai sai sai! Phải là quan hệ khế ước hôn nhân mới đúng! Tối hôm qua ngủ không ngon, hôm nay đầu óc lại có khả năng chọc cười xuất sắc, còn quái đản nghĩ cái gì mà yêu hay không yêu, thật không hợp lẽ thường!
Nhẹ nhàng lau lau mồ hôi trên thái dương, Lâm Tuyết nói với Mã Đồng Đồng đang lái xe bên cạnh: "Đồng Đồng, chúng ta đi dạo cửa hàng đi."
Đã xin phép Thủ trưởng đại nhân nghỉ hai ngày, Lâm Tuyết quyết định sẽ thả lỏng mình một chút. Trong túi là thẻ vàng mà người nào đó đã đưa cho, đều nói rằng phụ nữ xài tiền của chồng mình là vui vẻ nhất, hôm nay cô muốn kiểm chứng xem loại cảm giác này nó như thế nào.
Quyển 1 - Chương 1 - Lần đầu gặp mặt
Chương 2 - Cho tôi một khẩu súng
Chương 3 - Manh sát
Chương 4 - Nhập ngũ
Chương 5 - Huấn luyện
Chương 6 - Cô ta không xứng
Chương 7 - Không từ thủ đoạn
Chương 8 - Tôi sẽ thay cậu cầu tình
Chương 9 - Cô ta đáng bị đánh
Chương 10 - Hỗn chiến
Chương 11 - Đánh hắn
Chương 12 - Nghịch lân (Trái ý)
Chương 13 - Hăng hái làm việc
Chương 14 - Vị hôn phu tiền tiền nhiệm
Chương 15 - Sao không để ý đến tôi?
"Phì!" Lâm Tuyết hơi hơi nhướng môi, nhỏ giọng quở trách: "Anh bớt nói hươu nói vượn đi. Bây giờ người ta đang cùng Mã Đồng Đồng yêu đương cuồng nhiệt kia kìa."
"Cắt, anh thấy tiểu tử này không thuần túy như vậy, mắt nó nhìn em cứ mang theo lửa nóng, không thường xuyên sửa chữa, anh sợ nó bị dục hỏa thiêu đốt lại dẫn đến hành vi cẩm thú giữa em trai họ với chị dâu!" Lương Tuấn Đào nửa thật nửa giả cùng cô tán gẫu, biến bầu không khí cứng ngắc lạnh lẽo trở nên sinh động, hắn sợ Lâm Tuyết lại suy nghĩ lung tung.
Nữ nhân này khó lay chuyển đến cỡ nào, hắn hiểu rất rõ! Ngộ nhỡ đi vào ngõ cụt thì mười con trâu cũng kéo không được!
"Mau câm miệng lại!" Lâm Tuyết vội ngắt lời hắn: "Không phải anh còn bận chăm sóc mối tình đầu à? Sao còn tốn thời gian ở đây bậy bạ? Mau đi đi, trong lòng tôi biết cả rồi."
*
Lúc Lâm Tuyết ra cửa, tâm tư lo lắng đã vững vàng trở lại như kì tích. Không thể phủ nhận, những lời giải thích và an ủi của Lương Tuấn Đào có tác dụng rất quan trọng với cô. Đều nói rằng, nữ
nhân yêu bằng tai, giả sử biết được người đàn ông ấy yêu mình, thỉnh thoảng cô ấy lại muốn chứng thực một chút. Cho nên nữ nhân thích hỏi không ngừng nam nhân kia có yêu mình không? Khi có được đáp án khẳng định thì sẽ vui vẻ, nếu không có câu trả lời sẽ lại hoài nghi hắn.
Ngừng! Trời ạ, cô đang miên man suy nghĩ gì thế này? Cái gì mà yêu chứ? Giữa cô và Lương Tuấn Đào có thể gọi là tình yêu sao?
Sai sai sai! Phải là quan hệ khế ước hôn nhân mới đúng! Tối hôm qua ngủ không ngon, hôm nay đầu óc lại có khả năng chọc cười xuất sắc, còn quái đản nghĩ cái gì mà yêu hay không yêu, thật không hợp lẽ thường!
Nhẹ nhàng lau lau mồ hôi trên thái dương, Lâm Tuyết nói với Mã Đồng Đồng đang lái xe bên cạnh: "Đồng Đồng, chúng ta đi dạo cửa hàng đi."
Đã xin phép Thủ trưởng đại nhân nghỉ hai ngày, Lâm Tuyết quyết định sẽ thả lỏng mình một chút. Trong túi là thẻ vàng mà người nào đó đã đưa cho, đều nói rằng phụ nữ xài tiền của chồng mình là vui vẻ nhất, hôm nay cô muốn kiểm chứng xem loại cảm giác này nó như thế nào.
Đọc tiếp: Chương 53 - Cách thế ôn tồn
Quay lại: Chương 51 - Tình yêu khuynh thành
Danh sách chươngQuyển 1 - Chương 1 - Lần đầu gặp mặt
Chương 2 - Cho tôi một khẩu súng
Chương 3 - Manh sát
Chương 4 - Nhập ngũ
Chương 5 - Huấn luyện
Chương 6 - Cô ta không xứng
Chương 7 - Không từ thủ đoạn
Chương 8 - Tôi sẽ thay cậu cầu tình
Chương 9 - Cô ta đáng bị đánh
Chương 10 - Hỗn chiến
Chương 11 - Đánh hắn
Chương 12 - Nghịch lân (Trái ý)
Chương 13 - Hăng hái làm việc
Chương 14 - Vị hôn phu tiền tiền nhiệm
Chương 15 - Sao không để ý đến tôi?

