"Ai nha, cho dù là bộ đội đặc chủng, thành tích như vậy cũng không tồi! Cô thật lợi hại." Đỗ Hâm Lôi hướng Lâm Tuyết giơ ngón tay cái lên.
Luyện bắn bia cả một buổi chiều, thành tích của Lâm Tuyết ưu dị khiến nhóm nữ binh chú ý. Hơn nữa, cô là người Lương bộ trưởng tự mình phái đến, Lương Thượng tá còn cố ý sắp xếp cô đến huấn luyện ở khu nữ binh, vì vậy tất cả mọi người đối với cô đều dùng thái độ tôn kính như với lãnh đạo
Lâm Tuyết luôn giữ thái độ đúng mực khiến mọi người đều có cảm tình với cô. Các nữ binh vây quanh cô như sao vây quanh mặt trăng nói chuyện ríu rít không ngừng, Lâm Tuyết nhớ mặt rất nhiều chiến hữu mới, tuy không thể lập tức nhớ được hết tên nhưng cô cảm thấy bọn họ rất thân thiện.
Huấn luyện nữ binh không nghiêm khắc vất vả như huấn luyện nam binh, cô vẫn miễn cưỡng chống đỡ được.
Chạng vạng, khi tới căn – tin ăn cơm, lần đầu tiên Lâm Tuyết phá lệ cảm thấy đói bụng. Cô ăn hai bát cải trắng lớn còn thêm một cái bánh mì con, điều này giúp cơ thể mỏi mệt của cô bổ sung đủ năng lượng cần thiết.
Tới nhà tắm quân dụng cho nữ binh tắm rửa, giặt giũ quân trang mới cấp dính đầy mồ hôi bùn đất. Trở lại kí túc xá, trang phục đã tốt, trời cũng kịp tối.
Lâm Tuyết kiệt sức nằm trên giường, ngay cả khí lực nói chuyện phiếm cũng không có.
Nhắm mắt lại nhanh chóng mở ra. Tay cô sờ vào điện thoại di động trong túi. Tắt máy cả ngày, không biết Hứa Tĩnh Dao có gọi điện cho cô không. Khi Hứa Tĩnh Giao giao cô cho Lương gia còn luôn dặn cô, đợi bà vững vàng rồi sẽ nhanh chóng gọi điện báo bình an.
Mở máy ra liền thấy mấy cuộc gọi nhỡ cùng một tin nhắn chưa đọc, tất cả đều từ một số, số này không phải số Hứa Tĩnh Giao, nhưng ... cô nhận ra.
Thanh mâu hiện lên tia phức tạp, do dự một lúc, cô mở tin nhắn chưa đọc ra. Tin nhắn thật sự ngắn, từng chữ nhìn thấy mà giật mình. "Nếu Thư Khả không liều mạng cầu tình giúp cô, hôm nay tôi đã cho cô và tay Thượng tá kia nổ tan xác"
Các đốt ngón tay mảnh khảnh bị nắm đến trắng bệch, thật lâu sau, cô suy sụp buông ra, mệt mỏi ngã xuống giường. Ngắm nhìn ánh đèn, cô rơi vào trạng thái trầm tư nửa tỉnh nửa mê.
***
"Hôm nay là ngày vui, tôi và Thư Khả đính hôn. Lâm Tuyết, nữ nhân vô dụng này, cô hãy dùng thân thể ti tiện của mình giúp vui cho chúng tôi đi."
Tại đại tiệc đính hôn, Mạc Sở Hàn bày mưu đặt kế, mang ra mấy giỏ trúc đựng cà chua và trứng chim để đối phó cô.
"Ném cô ta!" Không biết giọng ai hô lên trước, tiệc đính hôn náo nhiệt hiện giờ trở thành một phòng bếp lớn, mọi người nháy mắt mất đi khống chế.
Không đếm được có bao nhiêu bàn tay đã cầm cà chua và trứng điên cuồng ném vào Lâm Tuyết. Cô đứng đó giống cái bia sống, chỉ có thể lấy hai tay che mặt trước cuồng phong mưa rào tập kích. Vô số cà chua và trứng chim nở hoa, hồng hoàng bạch phúc phủ đầy trên người cô.
Trong khi đó, vị hôn phu của cô Mạc Sở Hàn, vừa ôm người yêu mới vừa cười vui xem màn kịch khôi hài tự tay mình đạo diễn.
Thư Khả, là bạn thân Lâm Tuyết, từ nhỏ cùng nhau lớn lên, bây giờ đã thay thế vị trí cô, chiếm đoạt người đàn ông lẽ ra thuộc về cô, cô ta ôm ấp, rúc sâu vào lòng nam tử bên cạnh, "lương thiện" thay cô cầu tình: "Sở Hàn, như vậy thật tàn nhẫn, dù sao trong quá khứ , anh với cô ấy cũng có tình cảm với nhau, một vừa hai phải thôi!"
"Tình cảm quá khứ?" Mạc Sở Hàn cười lạnh khinh thường: "Anh cùng cô ta cho tới bây giờ cũng không có tí tình cảm nào! Cô ta không xứng!"
Quyển 1 - Chương 1 - Lần đầu gặp mặt
Chương 2 - Cho tôi một khẩu súng
Chương 3 - Manh sát
Chương 4 - Nhập ngũ
Chương 5 - Huấn luyện
Chương 6 - Cô ta không xứng
Chương 7 - Không từ thủ đoạn
Chương 8 - Tôi sẽ thay cậu cầu tình
Chương 9 - Cô ta đáng bị đánh
Chương 10 - Hỗn chiến
Chương 11 - Đánh hắn
Chương 12 - Nghịch lân (Trái ý)
Chương 13 - Hăng hái làm việc
Chương 14 - Vị hôn phu tiền tiền nhiệm
Chương 15 - Sao không để ý đến tôi?
Luyện bắn bia cả một buổi chiều, thành tích của Lâm Tuyết ưu dị khiến nhóm nữ binh chú ý. Hơn nữa, cô là người Lương bộ trưởng tự mình phái đến, Lương Thượng tá còn cố ý sắp xếp cô đến huấn luyện ở khu nữ binh, vì vậy tất cả mọi người đối với cô đều dùng thái độ tôn kính như với lãnh đạo
Lâm Tuyết luôn giữ thái độ đúng mực khiến mọi người đều có cảm tình với cô. Các nữ binh vây quanh cô như sao vây quanh mặt trăng nói chuyện ríu rít không ngừng, Lâm Tuyết nhớ mặt rất nhiều chiến hữu mới, tuy không thể lập tức nhớ được hết tên nhưng cô cảm thấy bọn họ rất thân thiện.
Huấn luyện nữ binh không nghiêm khắc vất vả như huấn luyện nam binh, cô vẫn miễn cưỡng chống đỡ được.
Chạng vạng, khi tới căn – tin ăn cơm, lần đầu tiên Lâm Tuyết phá lệ cảm thấy đói bụng. Cô ăn hai bát cải trắng lớn còn thêm một cái bánh mì con, điều này giúp cơ thể mỏi mệt của cô bổ sung đủ năng lượng cần thiết.
Tới nhà tắm quân dụng cho nữ binh tắm rửa, giặt giũ quân trang mới cấp dính đầy mồ hôi bùn đất. Trở lại kí túc xá, trang phục đã tốt, trời cũng kịp tối.
Lâm Tuyết kiệt sức nằm trên giường, ngay cả khí lực nói chuyện phiếm cũng không có.
Nhắm mắt lại nhanh chóng mở ra. Tay cô sờ vào điện thoại di động trong túi. Tắt máy cả ngày, không biết Hứa Tĩnh Dao có gọi điện cho cô không. Khi Hứa Tĩnh Giao giao cô cho Lương gia còn luôn dặn cô, đợi bà vững vàng rồi sẽ nhanh chóng gọi điện báo bình an.
Mở máy ra liền thấy mấy cuộc gọi nhỡ cùng một tin nhắn chưa đọc, tất cả đều từ một số, số này không phải số Hứa Tĩnh Giao, nhưng ... cô nhận ra.
Thanh mâu hiện lên tia phức tạp, do dự một lúc, cô mở tin nhắn chưa đọc ra. Tin nhắn thật sự ngắn, từng chữ nhìn thấy mà giật mình. "Nếu Thư Khả không liều mạng cầu tình giúp cô, hôm nay tôi đã cho cô và tay Thượng tá kia nổ tan xác"
Các đốt ngón tay mảnh khảnh bị nắm đến trắng bệch, thật lâu sau, cô suy sụp buông ra, mệt mỏi ngã xuống giường. Ngắm nhìn ánh đèn, cô rơi vào trạng thái trầm tư nửa tỉnh nửa mê.
***
"Hôm nay là ngày vui, tôi và Thư Khả đính hôn. Lâm Tuyết, nữ nhân vô dụng này, cô hãy dùng thân thể ti tiện của mình giúp vui cho chúng tôi đi."
Tại đại tiệc đính hôn, Mạc Sở Hàn bày mưu đặt kế, mang ra mấy giỏ trúc đựng cà chua và trứng chim để đối phó cô.
"Ném cô ta!" Không biết giọng ai hô lên trước, tiệc đính hôn náo nhiệt hiện giờ trở thành một phòng bếp lớn, mọi người nháy mắt mất đi khống chế.
Không đếm được có bao nhiêu bàn tay đã cầm cà chua và trứng điên cuồng ném vào Lâm Tuyết. Cô đứng đó giống cái bia sống, chỉ có thể lấy hai tay che mặt trước cuồng phong mưa rào tập kích. Vô số cà chua và trứng chim nở hoa, hồng hoàng bạch phúc phủ đầy trên người cô.
Trong khi đó, vị hôn phu của cô Mạc Sở Hàn, vừa ôm người yêu mới vừa cười vui xem màn kịch khôi hài tự tay mình đạo diễn.
Thư Khả, là bạn thân Lâm Tuyết, từ nhỏ cùng nhau lớn lên, bây giờ đã thay thế vị trí cô, chiếm đoạt người đàn ông lẽ ra thuộc về cô, cô ta ôm ấp, rúc sâu vào lòng nam tử bên cạnh, "lương thiện" thay cô cầu tình: "Sở Hàn, như vậy thật tàn nhẫn, dù sao trong quá khứ , anh với cô ấy cũng có tình cảm với nhau, một vừa hai phải thôi!"
"Tình cảm quá khứ?" Mạc Sở Hàn cười lạnh khinh thường: "Anh cùng cô ta cho tới bây giờ cũng không có tí tình cảm nào! Cô ta không xứng!"
Đọc tiếp: Chương 7 - Không từ thủ đoạn
Quay lại: Chương 5 - Huấn luyện
Danh sách chươngQuyển 1 - Chương 1 - Lần đầu gặp mặt
Chương 2 - Cho tôi một khẩu súng
Chương 3 - Manh sát
Chương 4 - Nhập ngũ
Chương 5 - Huấn luyện
Chương 6 - Cô ta không xứng
Chương 7 - Không từ thủ đoạn
Chương 8 - Tôi sẽ thay cậu cầu tình
Chương 9 - Cô ta đáng bị đánh
Chương 10 - Hỗn chiến
Chương 11 - Đánh hắn
Chương 12 - Nghịch lân (Trái ý)
Chương 13 - Hăng hái làm việc
Chương 14 - Vị hôn phu tiền tiền nhiệm
Chương 15 - Sao không để ý đến tôi?


