Đây là Lương nhị thiếu gia trong truyền thuyết, hai mươi bảy tuổi đã vinh dự nhận chức Đoàn trưởng lục quân bộ dã chiến Phi Ưng đoàn – Thượng tá quân khu Lưu Tuấn Đào!
"Đừng có không biết phân biệt lớn nhỏ như vậy!" Đối với đứa con bảo bối từ nhỏ đã kiệt ngạo bất tuân(2) này Lương Trọng Toàn không có biện pháp nào cả. Ông chỉ có thể uất giận trừng hắn một cái nói: "Trai lớn dựng vợ, gái lớn gả chổng, huống chi ta khẳng định cô gái này không kém chút nào!"
"Huh?" Từ sâu trong cổ họng Lương Tuấn Đào phát ra một tiếng cười sẩn khinh thường, hắn dùng giọng điệu bất cần đời nói với cha mình: "Cha đã cảm thấy cô ta được, vậy cứ lưu lại tự mình dùng đi!"
"Hỗn láo, mày đừng có nói hươu nói vượn!" Lương Trọng Toàn tức giận đến độ thổi râu trừng mắt, cứng rắn trong chốc lát lại không biết làm sao. Ông đành kéo Lâm Tuyết tới trước mặt con mình, cố gắng áp chế tức giận, giọng điệu dịu lại nói với cô: "Con với Tuấn Đào tự giới thiệu một chút đi."
Vị quân nhân trước mặt Lâm Tuyết thái độ lạnh như băng , đối với cô ngập tràn địch ý, thật sự không phù hợp với "tiêu chuẩn hợp tác" của cô, trong lòng sớm đã bị hắn knock-out nhưng ngoài mặt Lâm Tuyết vẫn cố gắng ở trước mặt Lương Bộ trưởng nói một tràng:
"Xin chào, tôi là Lâm Tuyết, lần đầu gặp mặt đã khiến anh không thoải mái, thành thật xin lỗi." Lâm Tuyết bình thản cười nhạt với hắn một cái, đồng thời lễ phép định đưa bàn tay ra.
Lương Tuấn Đào nhét hai tay trong túi quần, cái cằm cương nghị giơ lên, kiệt ngạo liếc xéo cô gằn từng tiếng: "Cô, tới từ đâu thì mau trở về đó, nhà tôi không chào đón cô!"
Lâm Tuyết ngẩn người. Đối phương lại nói năng lỗ mãng như vậy, hơn nữa còn làm trò trước mặt Lương Trọng Toàn và nhiều binh lính như vậy, thật sự khiến cô không xuống đài được. Vô số ánh mắt nhìn chằm chằm vào Lâm Tuyết, đợi xem cô phản ứng thế nào.
Ủy khuất? Khổ sở? Khó xử? Hay khóc lóc giống phần lớn các cô gái khác?
Đồng mâu trong trẻo lạnh lùng không chút biến hóa, trên khuôn mặt nhỏ nhắn thanh lệ tái nhợt dâng lên sự kiên định khác thường, cô đã quyết định thì sẽ không dễ dàng thay đổi, kế hoạch đặt ra sẽ không vì một câu nói của Lương nhị thiếu gia mà bị phá hỏng.
Bắt chước giọng điệu của Lương Tuấn Đào, Lâm Tuyết cũng gằn từng chữ nói với hắn: " Tôi, nếu đã tới đây sẽ không tính chuyện rời đi, nhưng xin Nhị thiếu gia yên tâm, người tôi muốn kết hôn cùng là anh trai anh chứ không phải anh!"
Lời vừa nói ra rúng động toàn bộ quan binh (kể cả Lương Trọng Toàn). Tất cả đều dùng ánh mắt kinh ngạc một lần nữa đánh giá cô gái thanh lệ nhu nhược trước mắt.
Lâm Tuyết luôn điềm tĩnh như con mèo nhỏ ngoan dịu, nhưng nếu đối phương khinh thường cô, cô sẽ không chút khách khí mà giơ vuốt lên.
Nếu phải lựa chọn một người trong hai anh em Lương gia, cô tình nguyện chọn Lương Thiên Dật ôn nhuận vô hại kia! Đương nhiên, đây chỉ là suy nghĩ của cá nhân Lâm Tuyết, nếu Lương Trọng Toàn đồng tình với suy nghĩ ấy thì đã không cố ý đưa cô tới gặp Lương Tuấn Đào.
"Ôi!" Đôi mắt nheo lại của Lương Tuấn Đào chậm rãi mở ra, như cười như không quan sát cô thật kĩ, gật đầu khen ngợi: "Răng nanh sắc bén, lá gan cũng không nhỏ!"
"Đa tạ nhị thiếu gia khen ngợi!" Lâm Tuyết không chút khách khí cám ơn lời khen của hắn, sau đó hơi giương môi nói: "Nếu vậy, Nhị thiếu gia cũng không cần lo lắng sợ hãi nữa. Đã tới cửa thì liền vào đi thôi, đừng để trễ thời gian dùng bữa ."
Lời này nói ra ....khiến Lương Tuấn Đào có vẻ không được phóng khoáng! Binh lính xung quanh muốn cười cũng không dám cười, trên mặt biểu tình cứng ngắc hết sức kì quái.
Lương Trọng Toàn trừng mắt liếc con trai một cái khiển trách: "Anh còn chẳng bằng một nữ tử phóng khoáng! Mau về nhà thôi!"
"Không về. Quân vụ đang có việc khẩn cấp!" Ánh mắt hắn đảo qua Lâm Tuyết, hừ lạnh một tiếng nói với cha mình: "Cha mau trở về nghĩ cách đẩy mạnh việc tiêu thụ cô ta cho anh cả đi, con không hầu được!"
Nói xong Lương Tuấn Đài xoay người tiêu sái, nhấc chân chuẩn bị rời đi.
Đúng là không có cách với đứa con này, Lương Trọng Toàn đành ra lệnh cho sĩ quan phụ tá Lưu Bắc Thành: "Lưu đội trưởng, đưa cô gái này về quân khu, sắp xếp làm Văn thư bên cạnh Thượng tá, thực tập một tháng!"
Lời này không chỉ làm Lương Tuấn Đào vừa xoay người bước đi phải dừng lại còn khiến Lâm Tuyết vừa thở phào nhẹ nhõm ngạc nhiên. Cái gì? Để cô vào quân khu làm Văn thư cho Thượng tá ư? Quả nhiên suy nghĩ của lãnh đạo khác với dân thường, cô không cách nào theo kịp được Lương Bộ trưởng.
"Hôm nay là ngày cá tháng tư sao?" ( đây cũng là lời Lâm Tuyết muốn hỏi) Lương Tuấn Đào trầm mặc, quyết đoán cự tuyệt: "Con không cần cô gái yểu điệu này làm Văn thư! Cô ta cũng không đảm đương được!"
"Được hay không phải làm mới biết!" Lương Trong Toàn đầy uy nghiêm chăm chú nhìn Lâm Tuyết hỏi: "Làm người nhà quân nhân tất yêu phải rèn luyện, con có tin mình sống được cuộc sống của quân nhân cùng Tuấn Đào một tháng hay không?"
"...." Mắt cô trợn lớn, xác định lời của ông không phải là nói đùa.
"Đi mau, ta tin rằng con gái Hứa Tịnh Sơ sẽ không khiến bà ấy mất mặt!"
Quyển 1 - Chương 1 - Lần đầu gặp mặt
Chương 2 - Cho tôi một khẩu súng
Chương 3 - Manh sát
Chương 4 - Nhập ngũ
Chương 5 - Huấn luyện
Chương 6 - Cô ta không xứng
Chương 7 - Không từ thủ đoạn
Chương 8 - Tôi sẽ thay cậu cầu tình
Chương 9 - Cô ta đáng bị đánh
Chương 10 - Hỗn chiến
Chương 11 - Đánh hắn
Chương 12 - Nghịch lân (Trái ý)
Chương 13 - Hăng hái làm việc
Chương 14 - Vị hôn phu tiền tiền nhiệm
Chương 15 - Sao không để ý đến tôi?
"Đừng có không biết phân biệt lớn nhỏ như vậy!" Đối với đứa con bảo bối từ nhỏ đã kiệt ngạo bất tuân(2) này Lương Trọng Toàn không có biện pháp nào cả. Ông chỉ có thể uất giận trừng hắn một cái nói: "Trai lớn dựng vợ, gái lớn gả chổng, huống chi ta khẳng định cô gái này không kém chút nào!"
"Huh?" Từ sâu trong cổ họng Lương Tuấn Đào phát ra một tiếng cười sẩn khinh thường, hắn dùng giọng điệu bất cần đời nói với cha mình: "Cha đã cảm thấy cô ta được, vậy cứ lưu lại tự mình dùng đi!"
"Hỗn láo, mày đừng có nói hươu nói vượn!" Lương Trọng Toàn tức giận đến độ thổi râu trừng mắt, cứng rắn trong chốc lát lại không biết làm sao. Ông đành kéo Lâm Tuyết tới trước mặt con mình, cố gắng áp chế tức giận, giọng điệu dịu lại nói với cô: "Con với Tuấn Đào tự giới thiệu một chút đi."
Vị quân nhân trước mặt Lâm Tuyết thái độ lạnh như băng , đối với cô ngập tràn địch ý, thật sự không phù hợp với "tiêu chuẩn hợp tác" của cô, trong lòng sớm đã bị hắn knock-out nhưng ngoài mặt Lâm Tuyết vẫn cố gắng ở trước mặt Lương Bộ trưởng nói một tràng:
"Xin chào, tôi là Lâm Tuyết, lần đầu gặp mặt đã khiến anh không thoải mái, thành thật xin lỗi." Lâm Tuyết bình thản cười nhạt với hắn một cái, đồng thời lễ phép định đưa bàn tay ra.
Lương Tuấn Đào nhét hai tay trong túi quần, cái cằm cương nghị giơ lên, kiệt ngạo liếc xéo cô gằn từng tiếng: "Cô, tới từ đâu thì mau trở về đó, nhà tôi không chào đón cô!"
Lâm Tuyết ngẩn người. Đối phương lại nói năng lỗ mãng như vậy, hơn nữa còn làm trò trước mặt Lương Trọng Toàn và nhiều binh lính như vậy, thật sự khiến cô không xuống đài được. Vô số ánh mắt nhìn chằm chằm vào Lâm Tuyết, đợi xem cô phản ứng thế nào.
Ủy khuất? Khổ sở? Khó xử? Hay khóc lóc giống phần lớn các cô gái khác?
Đồng mâu trong trẻo lạnh lùng không chút biến hóa, trên khuôn mặt nhỏ nhắn thanh lệ tái nhợt dâng lên sự kiên định khác thường, cô đã quyết định thì sẽ không dễ dàng thay đổi, kế hoạch đặt ra sẽ không vì một câu nói của Lương nhị thiếu gia mà bị phá hỏng.
Bắt chước giọng điệu của Lương Tuấn Đào, Lâm Tuyết cũng gằn từng chữ nói với hắn: " Tôi, nếu đã tới đây sẽ không tính chuyện rời đi, nhưng xin Nhị thiếu gia yên tâm, người tôi muốn kết hôn cùng là anh trai anh chứ không phải anh!"
Lời vừa nói ra rúng động toàn bộ quan binh (kể cả Lương Trọng Toàn). Tất cả đều dùng ánh mắt kinh ngạc một lần nữa đánh giá cô gái thanh lệ nhu nhược trước mắt.
Lâm Tuyết luôn điềm tĩnh như con mèo nhỏ ngoan dịu, nhưng nếu đối phương khinh thường cô, cô sẽ không chút khách khí mà giơ vuốt lên.
Nếu phải lựa chọn một người trong hai anh em Lương gia, cô tình nguyện chọn Lương Thiên Dật ôn nhuận vô hại kia! Đương nhiên, đây chỉ là suy nghĩ của cá nhân Lâm Tuyết, nếu Lương Trọng Toàn đồng tình với suy nghĩ ấy thì đã không cố ý đưa cô tới gặp Lương Tuấn Đào.
"Ôi!" Đôi mắt nheo lại của Lương Tuấn Đào chậm rãi mở ra, như cười như không quan sát cô thật kĩ, gật đầu khen ngợi: "Răng nanh sắc bén, lá gan cũng không nhỏ!"
"Đa tạ nhị thiếu gia khen ngợi!" Lâm Tuyết không chút khách khí cám ơn lời khen của hắn, sau đó hơi giương môi nói: "Nếu vậy, Nhị thiếu gia cũng không cần lo lắng sợ hãi nữa. Đã tới cửa thì liền vào đi thôi, đừng để trễ thời gian dùng bữa ."
Lời này nói ra ....khiến Lương Tuấn Đào có vẻ không được phóng khoáng! Binh lính xung quanh muốn cười cũng không dám cười, trên mặt biểu tình cứng ngắc hết sức kì quái.
Lương Trọng Toàn trừng mắt liếc con trai một cái khiển trách: "Anh còn chẳng bằng một nữ tử phóng khoáng! Mau về nhà thôi!"
"Không về. Quân vụ đang có việc khẩn cấp!" Ánh mắt hắn đảo qua Lâm Tuyết, hừ lạnh một tiếng nói với cha mình: "Cha mau trở về nghĩ cách đẩy mạnh việc tiêu thụ cô ta cho anh cả đi, con không hầu được!"
Nói xong Lương Tuấn Đài xoay người tiêu sái, nhấc chân chuẩn bị rời đi.
Đúng là không có cách với đứa con này, Lương Trọng Toàn đành ra lệnh cho sĩ quan phụ tá Lưu Bắc Thành: "Lưu đội trưởng, đưa cô gái này về quân khu, sắp xếp làm Văn thư bên cạnh Thượng tá, thực tập một tháng!"
Lời này không chỉ làm Lương Tuấn Đào vừa xoay người bước đi phải dừng lại còn khiến Lâm Tuyết vừa thở phào nhẹ nhõm ngạc nhiên. Cái gì? Để cô vào quân khu làm Văn thư cho Thượng tá ư? Quả nhiên suy nghĩ của lãnh đạo khác với dân thường, cô không cách nào theo kịp được Lương Bộ trưởng.
"Hôm nay là ngày cá tháng tư sao?" ( đây cũng là lời Lâm Tuyết muốn hỏi) Lương Tuấn Đào trầm mặc, quyết đoán cự tuyệt: "Con không cần cô gái yểu điệu này làm Văn thư! Cô ta cũng không đảm đương được!"
"Được hay không phải làm mới biết!" Lương Trong Toàn đầy uy nghiêm chăm chú nhìn Lâm Tuyết hỏi: "Làm người nhà quân nhân tất yêu phải rèn luyện, con có tin mình sống được cuộc sống của quân nhân cùng Tuấn Đào một tháng hay không?"
"...." Mắt cô trợn lớn, xác định lời của ông không phải là nói đùa.
"Đi mau, ta tin rằng con gái Hứa Tịnh Sơ sẽ không khiến bà ấy mất mặt!"
Đọc tiếp: Chương 2 - Cho tôi một khẩu súng
Danh sách chươngQuyển 1 - Chương 1 - Lần đầu gặp mặt
Chương 2 - Cho tôi một khẩu súng
Chương 3 - Manh sát
Chương 4 - Nhập ngũ
Chương 5 - Huấn luyện
Chương 6 - Cô ta không xứng
Chương 7 - Không từ thủ đoạn
Chương 8 - Tôi sẽ thay cậu cầu tình
Chương 9 - Cô ta đáng bị đánh
Chương 10 - Hỗn chiến
Chương 11 - Đánh hắn
Chương 12 - Nghịch lân (Trái ý)
Chương 13 - Hăng hái làm việc
Chương 14 - Vị hôn phu tiền tiền nhiệm
Chương 15 - Sao không để ý đến tôi?

