Mạc Tu Lăng nhìn một hồi lâu, thấy một người khoảng chừng bốn mươi tuổi đi đến đám trẻ kia. Một đứa bé trai lập tức chạy ra: "Mẹ!"
Bà ta bế đứa trẻ lên vuốt ve, mỉm cười nhìn một bé gái. Một tay bế con trai, một tay dắt con gái rời đi. Bọn họ ăn mặc đơn giản, thậm chí trên quần áo bà mẹ còn có mấy mảnh vá, nhưng hai đứa trẻ thì tuyệt nhiên quần áo rất lành lặn.
Mạc Tu Lăng nhìn nụ cười trên khuôn mặt người phụ nữ kia thì tim anh đột nhiên nhói đau. Anh hỏi Diệp Tư Đình: "Cô thấy bọn họ hạnh phúc không?"
Giang Nhân Đình vô cùng kinh ngạc nhìn thoáng qua anh: "Có lẽ vậy!" Không có đầy đủ vật chất, nhưng tinh thần vô cùng thỏa mãn.
"Nếu như bọn họ là người thân của cô, cô sẽ làm gì?"
Giang Nhân Đình cười: "Mạc tổng lại đùa em rồi? Em là cô nhi, từ nhỏ đã không có tình thân. Nếu như tôi có thể có người thân, tôi nhất định sẽ nhận họ, sau đó sống vui vẻ cùng nhau."
"Cô không ghét bỏ bọn họ sao?" Mạc Tu Lăng đăm chiêu.
"Sẽ không, người nào có thể ghét bỏ người thân của mình chứ! Nếu đã là người thân thì nên ở cùng một chỗ, nên nhận nhau, để hai bên đều hiểu rõ, đối phương là người rất quan trọng với mình."
Mạc Tu Lăng gật đầu, lúc này mới đứng dậy: "Chúng ta đi thôi!"
Trên đường trở về Mạc Tu Lăng không nói thêm câu nào, cũng không hỏi thêm gì về cảnh tượng vừa rồi. Giang Nhân Đình cảm thấy kỳ lạ nhưng cũng chỉ nghĩ là có lẽ anh thấy cuộc sống người khác khổ sở như vậy cho nên đột nhiên nghĩ tới, hay là anh có ý khác?
Cô nhìn không thấu anh, thậm chí còn cảm thấy anh ngày càng xa cách với cô.
Cô ta sợ hãi, đáy lòng bỗng lạnh buốt.
Mạc Tu Lăng đưa Diệp Tư Đình về nhà thì lập tức cũng trở về nhà. Vẻ mặt anh thay đổi liên tục, động tác cũng rất nhanh. Anh vừa đẩy cửa vào đã ngửi thấy mùi thơm từ trong bếp truyền ra. Anh đi vào trong. Giang Nhân Ly còn đang làm cơm, trán cô có một ít mồ hôi, tay cô liên tục đảo khoai tây trong nồi. Cô dường như rất thích món này.
Thấy anh đang nhìn, cô liền cười: "Ra ngoài ngồi một chút đi. Cơm sắp ăn được rồi."
Nhưng anh đi đến sau lưng cô, ôm cô vào trong lòng. Cô tránh không được: "Đừng loạn." Cô một tay tắt bếp, một tay cho thức ăn ra đia.
Anh làm như không nghe thấy lời cô nói. Xoay người cô lại, cấp tốc hôn cô.
Cô có chút ngạc nhiên: "Anh sao vậy?"
Anh mặc kệ cô, vẫn tiếp tục hôn cổ cô. Tay anh bắt đầu không an phận, kéo khóa váy của cô xuống. Cô run lên, không hiểu được cảm xúc mãnh liệt lúc này của anh.
Từ cái lần cãi nhau hai tháng trước, anh chỉ có chạm qua cô, không hề thân mật. Cho dù nhiều lúc cô nhận thấy rõ ràng là anh đã động tình, nhưng tại thời điểm mấu chốt anh vẫn dừng lại, điều này khiến cô thấy khó hiểu. (cả nhà xem lại chap 60 phần 1 để biết thêm chi tiết, hehe)
Đôi mắt cô đã mờ đi như có sương mù, anh dường như đã không nhịn được nữa. Anh luồn tay vào trong váy của cô, cởi bỏ nội y trên người cô. Không biết từ lúc nào anh đã cởi bỏ quần. Tay cô chống đỡ yếu ớt trên tủ bát. Anh hôn cô đến động tình, đưa tay vào hạ thân cô vân vê, mãi cho đến khi xác định cô có thể tiếp nhận anh mới tiến nhập vào. Thắt lưng cô đột ngột va chạm mạnh vào tường, cô đau đến kinh hô lên một tiếng.
Anh không chú ý, vẫn tiếp tục động tác của mình. Cô vừa đau lại còn bị kích động, nghe thấy anh thì thầm bên tai: "Chúng ta sẽ có con."
Anh kích động, đây là lần đầu tiên từ sau khi kết hôn bọn họ đến tự nhiên như vậy. Anh ngay cả quần áo còn chưa cởi hết đã lập tức tiến vào cơ thể cô. Từ bếp, qua phòng khách, đến phòng ngủ, đều rất nồng nàn. Một đêm mãnh liệt...
Chương 68 - Con chúng ta
Lúc Giang Nhân Ly tỉnh lại, Mạc Tu Lăng vẫn chưa rời giường. Có điều anh đã sớm tỉnh dậy. Hai tay để gối đầu. Ánh mắt anh trấn tĩnh, nhưng rõ ràng còn sót lại ít nhiều tâm tình.
Cô nhìn anh, dường như anh có phiền muộn. Cô không nghĩ nhiều lắm chỉ cảm thấy hôm qua làm cơm thật là phí công, sớm biết đã làm biếng như mọi khi rồi.
Mạc Tu Lăng nhìn cô một lúc, rốt cuộc mỉm cười, giơ tay ra véo má cô: "Em nói xem, con chúng ta giống ai thì tốt?"
Cô nhìn anh, suy nghĩ nửa ngày mới đáp: "Anh đi bệnh viện đúng không?"
Cô nhớ đến gần đây anh rất thất thường, nghe nói phẫu thuật này cần một tháng không được động phòng, chuyện này đã có thể hiểu.
Mặt anh thoáng đỏ, ảo não. Cô ấy không thể nói chuyện uyển chuyển một chút được ư?
Anh phiền muộn khẽ ừ một tiếng.
Cô thấy anh thiếu tự nhiên, rất buồn cười.
"Vì sao lại muốn có con?" Cô nghiêm mặt nhìn anh.
Anh gạt mấy sợi tóc trên mặt cô, nắm vào trong tay, chính anh cũng cười: "Anh muốn có một đứa con."."
Câu trả lời kiểu gì thế này.
Anh kéo cô vào người mình, ôm lấy cô. Cô có thể cảm nhận được hơi thở của anh. Giây phút ấy, cô bỗng cảm động, không hiểu vì sao mà cảm động.
"Anh muốn có môt đứa con thuộc về chúng ta, muốn có một người thân."
Lòng cô thắt lại, cô cảm nhận được anh sắp sửa nói ra điều gì.
Anh im lặng một lát: "Em không tò mò vì sao quan hệ giữa ba mẹ anh và chị gái anh lại không tốt à?"
"Có gì hay mà tò mò?"
Anh nâng mặt cô lên: "Vậy sao hôm đó còn nghe trộm?"
Hoá ra anh biết. Cô cũng thẳng thừng: "Em là quang minh chính đại nha!"
Anh lắc đầu: "Kỳ thực, anh và chị ấy không phải chị em ruột, hay là nên nói không phải cùng cha mẹ."
Bà ta bế đứa trẻ lên vuốt ve, mỉm cười nhìn một bé gái. Một tay bế con trai, một tay dắt con gái rời đi. Bọn họ ăn mặc đơn giản, thậm chí trên quần áo bà mẹ còn có mấy mảnh vá, nhưng hai đứa trẻ thì tuyệt nhiên quần áo rất lành lặn.
Mạc Tu Lăng nhìn nụ cười trên khuôn mặt người phụ nữ kia thì tim anh đột nhiên nhói đau. Anh hỏi Diệp Tư Đình: "Cô thấy bọn họ hạnh phúc không?"
Giang Nhân Đình vô cùng kinh ngạc nhìn thoáng qua anh: "Có lẽ vậy!" Không có đầy đủ vật chất, nhưng tinh thần vô cùng thỏa mãn.
"Nếu như bọn họ là người thân của cô, cô sẽ làm gì?"
Giang Nhân Đình cười: "Mạc tổng lại đùa em rồi? Em là cô nhi, từ nhỏ đã không có tình thân. Nếu như tôi có thể có người thân, tôi nhất định sẽ nhận họ, sau đó sống vui vẻ cùng nhau."
"Cô không ghét bỏ bọn họ sao?" Mạc Tu Lăng đăm chiêu.
"Sẽ không, người nào có thể ghét bỏ người thân của mình chứ! Nếu đã là người thân thì nên ở cùng một chỗ, nên nhận nhau, để hai bên đều hiểu rõ, đối phương là người rất quan trọng với mình."
Mạc Tu Lăng gật đầu, lúc này mới đứng dậy: "Chúng ta đi thôi!"
Trên đường trở về Mạc Tu Lăng không nói thêm câu nào, cũng không hỏi thêm gì về cảnh tượng vừa rồi. Giang Nhân Đình cảm thấy kỳ lạ nhưng cũng chỉ nghĩ là có lẽ anh thấy cuộc sống người khác khổ sở như vậy cho nên đột nhiên nghĩ tới, hay là anh có ý khác?
Cô nhìn không thấu anh, thậm chí còn cảm thấy anh ngày càng xa cách với cô.
Cô ta sợ hãi, đáy lòng bỗng lạnh buốt.
Mạc Tu Lăng đưa Diệp Tư Đình về nhà thì lập tức cũng trở về nhà. Vẻ mặt anh thay đổi liên tục, động tác cũng rất nhanh. Anh vừa đẩy cửa vào đã ngửi thấy mùi thơm từ trong bếp truyền ra. Anh đi vào trong. Giang Nhân Ly còn đang làm cơm, trán cô có một ít mồ hôi, tay cô liên tục đảo khoai tây trong nồi. Cô dường như rất thích món này.
Thấy anh đang nhìn, cô liền cười: "Ra ngoài ngồi một chút đi. Cơm sắp ăn được rồi."
Nhưng anh đi đến sau lưng cô, ôm cô vào trong lòng. Cô tránh không được: "Đừng loạn." Cô một tay tắt bếp, một tay cho thức ăn ra đia.
Anh làm như không nghe thấy lời cô nói. Xoay người cô lại, cấp tốc hôn cô.
Cô có chút ngạc nhiên: "Anh sao vậy?"
Anh mặc kệ cô, vẫn tiếp tục hôn cổ cô. Tay anh bắt đầu không an phận, kéo khóa váy của cô xuống. Cô run lên, không hiểu được cảm xúc mãnh liệt lúc này của anh.
Từ cái lần cãi nhau hai tháng trước, anh chỉ có chạm qua cô, không hề thân mật. Cho dù nhiều lúc cô nhận thấy rõ ràng là anh đã động tình, nhưng tại thời điểm mấu chốt anh vẫn dừng lại, điều này khiến cô thấy khó hiểu. (cả nhà xem lại chap 60 phần 1 để biết thêm chi tiết, hehe)
Đôi mắt cô đã mờ đi như có sương mù, anh dường như đã không nhịn được nữa. Anh luồn tay vào trong váy của cô, cởi bỏ nội y trên người cô. Không biết từ lúc nào anh đã cởi bỏ quần. Tay cô chống đỡ yếu ớt trên tủ bát. Anh hôn cô đến động tình, đưa tay vào hạ thân cô vân vê, mãi cho đến khi xác định cô có thể tiếp nhận anh mới tiến nhập vào. Thắt lưng cô đột ngột va chạm mạnh vào tường, cô đau đến kinh hô lên một tiếng.
Anh không chú ý, vẫn tiếp tục động tác của mình. Cô vừa đau lại còn bị kích động, nghe thấy anh thì thầm bên tai: "Chúng ta sẽ có con."
Anh kích động, đây là lần đầu tiên từ sau khi kết hôn bọn họ đến tự nhiên như vậy. Anh ngay cả quần áo còn chưa cởi hết đã lập tức tiến vào cơ thể cô. Từ bếp, qua phòng khách, đến phòng ngủ, đều rất nồng nàn. Một đêm mãnh liệt...
Chương 68 - Con chúng ta
Lúc Giang Nhân Ly tỉnh lại, Mạc Tu Lăng vẫn chưa rời giường. Có điều anh đã sớm tỉnh dậy. Hai tay để gối đầu. Ánh mắt anh trấn tĩnh, nhưng rõ ràng còn sót lại ít nhiều tâm tình.
Cô nhìn anh, dường như anh có phiền muộn. Cô không nghĩ nhiều lắm chỉ cảm thấy hôm qua làm cơm thật là phí công, sớm biết đã làm biếng như mọi khi rồi.
Mạc Tu Lăng nhìn cô một lúc, rốt cuộc mỉm cười, giơ tay ra véo má cô: "Em nói xem, con chúng ta giống ai thì tốt?"
Cô nhìn anh, suy nghĩ nửa ngày mới đáp: "Anh đi bệnh viện đúng không?"
Cô nhớ đến gần đây anh rất thất thường, nghe nói phẫu thuật này cần một tháng không được động phòng, chuyện này đã có thể hiểu.
Mặt anh thoáng đỏ, ảo não. Cô ấy không thể nói chuyện uyển chuyển một chút được ư?
Anh phiền muộn khẽ ừ một tiếng.
Cô thấy anh thiếu tự nhiên, rất buồn cười.
"Vì sao lại muốn có con?" Cô nghiêm mặt nhìn anh.
Anh gạt mấy sợi tóc trên mặt cô, nắm vào trong tay, chính anh cũng cười: "Anh muốn có một đứa con."."
Câu trả lời kiểu gì thế này.
Anh kéo cô vào người mình, ôm lấy cô. Cô có thể cảm nhận được hơi thở của anh. Giây phút ấy, cô bỗng cảm động, không hiểu vì sao mà cảm động.
"Anh muốn có môt đứa con thuộc về chúng ta, muốn có một người thân."
Lòng cô thắt lại, cô cảm nhận được anh sắp sửa nói ra điều gì.
Anh im lặng một lát: "Em không tò mò vì sao quan hệ giữa ba mẹ anh và chị gái anh lại không tốt à?"
"Có gì hay mà tò mò?"
Anh nâng mặt cô lên: "Vậy sao hôm đó còn nghe trộm?"
Hoá ra anh biết. Cô cũng thẳng thừng: "Em là quang minh chính đại nha!"
Anh lắc đầu: "Kỳ thực, anh và chị ấy không phải chị em ruột, hay là nên nói không phải cùng cha mẹ."

