Cô vô cùng kinh ngạc: "Sao có thể?"
Điều này thật khó mà tin được, hơn nữa Hoàng Tư Liên và Mạc Chí Hạo đối với Mạc Tu Lăng như thế nào ai cùng biết.
"Mẹ anh lúc sinh chị gái khó sinh, thiếu chút nữa đứa trẻ không giữ được. Sinh xong, thân thể mẹ rất yếu. Bác sĩ kết luận mẹ không thể có con được nữa. Nhưng mẹ không cam lòng, chạy chữa rất lâu. Có một điểm mà cả ba mẹ đều giống nhau, đó là họ muốn có một đứa con trai. Có điều vì vậy mà ba rất khắt khe với mẹ, mẹ rất khổ tâm. Vài năm sau, hai người rốt cuộc nghĩ tới chuyện mang thai thuê. Nhưng để tránh phiền phức sau này, nên ba mẹ chọn một người con gái mười bảy tuổi, đó chính là mẹ ruột của anh."
Giang Nhân Ly cảm thấy tay anh cứng ngắc, cô nắm lấy tay anh: "Sau đó?"
"Khi còn bé chị không thích anh, anh cũng đã thử cố gắng làm cho chị thích. Có một lần cãi nhau chị vô tình nói anh là con đẻ thuê. Đương nhiên đó không phải nguyên nhân chị ghét anh. Điều chị oán hận nhất là chị rất muôn được làm việc trên thương trường nhưng ba mẹ vĩnh viễn chỉ chấp nhận truyền cho con trai chứ không cho con gái. Đó cũng là lý do nhiều năm nay chị ấy ôm hận trong lòng. Thực ra anh không có tư cách gì lên tiếng. Trên thế giới này vốn dĩ không có đúng sai, anh được sinh ra cũng không phải do anh muốn. Anh cảm kích ba mẹ đã để anh được sinh ra, cũng cảm kích ba mẹ yêu thương anh. Chị bất bình vì chị không có được những thứ chị muốn, nhưng thực ra mà nói, ngoại từ duy nhất điều này, ba mẹ đã cho chị những thứ tốt nhất, so với bạn bè đồng trang lứa, chị đã sống tốt hơn rất nhiều."
Giang Nhân Ly gật đầu, cũng đoán được nhiều năm qua anh hẳn đã thuê thám tử tư đi điều tra: "Anh gặp được họ chưa?"
"Gặp rồi."
"Em nói là mẹ ruột anh..."
"Anh biết, hôm qua anh đã đi gặp. Có lẽ, anh còn có một đứa em trai và một đứa em gái nữa."
Khó trách anh hôm qua về lại kỳ lạ như vậy.
Nụ cười của anh cũng không có tiếu ý, chỉ lựa theo mà cười thôi.
=================
Chương này đã giải đáp vấn đề ở chương 42, 58, 60 và 64: (các bạn click vào tên chương dưới đây để xem lại nếu mún)
Chương 42 là câu nói dở dang của Mạc Tu Lăng: "Đó là bởi họ không có điều gì giấu diếm nhau, luôn tin tưởng nhau cho tới giờ, cho dù là ba anh có đi tìm..."
Chương 64 có một câu: "Kỳ thực ngũ quan Mạc Tu Lăng giống Mạc Chí Hạo, nhưng lại không giống Hoàng Tư Liên một chút nào, có điều Hoàng Tư Liên thật sự rất yêu thương anh."
Chương 58-p2 và 60-p1: anh ngủ không chịu ôm chị Ly là vì anh sợ... không kiềm chế được làm phẫu thuật phải kiêng 1 tháng
=====================================
Giang Nhân Ly nhất thời không biết cảm giác của mình lúc này là gì. Anh kể hết những chuyện này cho cô, chính là muốn nói với cô giữa bọn họ cần nhất thành khẩn. Anh từng nói qua, cha mẹ anh có thể yêu nhau đến lúc này đó chính là nhờ thẳng thắn. Cho dù là tìm người sinh con bọn họ cũng bàn bạc với nhau, tuyệt đối không hành động một mình. Thẳng thắn thành khẩn, cô và anh liệu thực sự có thể?
Cô hiện tại là hy vọng bụng cô bớt khó chịu đi một chút.
"Chúng ta cùng đi xem bọn họ được không?"
"Được."
♥ ♥
Lần thứ hai bước trên con đường này, tâm tình của anh đã bớt căng thẳng hơn rất nhiều. Tuy rằng anh cũng không rõ rốt cuộc là cảm giác gì, nhưng trong lòng anh đã yên bình không ít.
Vẫn là một đám trẻ con nô đùa. Người phụ nữ kia đứng một bên cùng một người đàn ông nhìn bọn trẻ chơi. Đứa bé gái hơn mười tuổi ngồi một bên vui vẻ cười.
Người đàn ông kia rất đen, dáng vẻ vô cùng khổ cực. Nhưng ánh mắt ông ta nhìn vợ mình vô cùng dịu dàng và yêu thương. Bọn họ tuy rằng ăn mặc mộc mạc nhưng khuôn mặt lộ rõ vẻ hạnh phúc.
Giang Nhân Ly kéo Mạc Tu Lăng đang định đi lên phia trước: "Chúng ta không nên đến đó."
"Hm?" Anh lập tức bình thường trở lại.
Bọn họ tuy rằng rất bần cùng, nhưng vô cùng hạnh phúc, những thứ đó tiền của đều không đổi lại được. Nếu anh muốn nhận mẹ, chỉ làm cho hạnh phúc ấy của bọn họ bị đánh vỡ mà thôi. Vợ chồng Mạc Chí Hạo cũng sẽ đau lòng. Hiểu là một chuyện, nhưng đối mặt được lại là chuyện khác. Vợ chồng Mạc Chí Hạo chắc chắn sẽ cảm thấy không thoải mái, lúc nào cũng sẽ lo lắng Mạc Tu Lăng sẽ nhận lại mẹ ruột.
Như vậy nhất định hủy diệt cuộc sống bình thương của hai gia đình..
Có đôi khi, lùi một bước để giữ nguyên sự toàn vẹn không có gì là không tốt.
Giang Nhân Ly cười: "Hiện tại, anh không cần bọn họ, mà bọn họ cũng không cần anh đều có thể sống yên ổn."
Mạc Tu Lăng nhìn đôi vợ chồng già, đột nhiên cảm thấy mất mát. Anh lui ra phía sau. Lúc anh chưa tìm ra được bọn họ, lúc nào anh cũng cảm thấy bất an, nhưng hiện tại rốt cuộc đã tìm được rồi, nội tâm anh tuy rằng rất kích động, nhưng rồi cũng bình ổn lại.
Người phụ nữ kia ngoại trừ việc sinh ra anh, cũng không làm bất cứ chuyện gì. Có lẽ nên nói, năm đó là anh bị bà ấy bán đi.
Nhưng phương diện này không có bất luận cái gì rối ren, không có bất luận cái gì là yêu hận tình cừu.
Anh cảm thấy mơ hồ, rốt cuộc anh dụng tâm đi tìm bọn họ có ý nghĩa gì?
Cô nhìn vẻ mặt anh, có chút lo lắng: "Anh?"
Điều này thật khó mà tin được, hơn nữa Hoàng Tư Liên và Mạc Chí Hạo đối với Mạc Tu Lăng như thế nào ai cùng biết.
"Mẹ anh lúc sinh chị gái khó sinh, thiếu chút nữa đứa trẻ không giữ được. Sinh xong, thân thể mẹ rất yếu. Bác sĩ kết luận mẹ không thể có con được nữa. Nhưng mẹ không cam lòng, chạy chữa rất lâu. Có một điểm mà cả ba mẹ đều giống nhau, đó là họ muốn có một đứa con trai. Có điều vì vậy mà ba rất khắt khe với mẹ, mẹ rất khổ tâm. Vài năm sau, hai người rốt cuộc nghĩ tới chuyện mang thai thuê. Nhưng để tránh phiền phức sau này, nên ba mẹ chọn một người con gái mười bảy tuổi, đó chính là mẹ ruột của anh."
Giang Nhân Ly cảm thấy tay anh cứng ngắc, cô nắm lấy tay anh: "Sau đó?"
"Khi còn bé chị không thích anh, anh cũng đã thử cố gắng làm cho chị thích. Có một lần cãi nhau chị vô tình nói anh là con đẻ thuê. Đương nhiên đó không phải nguyên nhân chị ghét anh. Điều chị oán hận nhất là chị rất muôn được làm việc trên thương trường nhưng ba mẹ vĩnh viễn chỉ chấp nhận truyền cho con trai chứ không cho con gái. Đó cũng là lý do nhiều năm nay chị ấy ôm hận trong lòng. Thực ra anh không có tư cách gì lên tiếng. Trên thế giới này vốn dĩ không có đúng sai, anh được sinh ra cũng không phải do anh muốn. Anh cảm kích ba mẹ đã để anh được sinh ra, cũng cảm kích ba mẹ yêu thương anh. Chị bất bình vì chị không có được những thứ chị muốn, nhưng thực ra mà nói, ngoại từ duy nhất điều này, ba mẹ đã cho chị những thứ tốt nhất, so với bạn bè đồng trang lứa, chị đã sống tốt hơn rất nhiều."
Giang Nhân Ly gật đầu, cũng đoán được nhiều năm qua anh hẳn đã thuê thám tử tư đi điều tra: "Anh gặp được họ chưa?"
"Gặp rồi."
"Em nói là mẹ ruột anh..."
"Anh biết, hôm qua anh đã đi gặp. Có lẽ, anh còn có một đứa em trai và một đứa em gái nữa."
Khó trách anh hôm qua về lại kỳ lạ như vậy.
Nụ cười của anh cũng không có tiếu ý, chỉ lựa theo mà cười thôi.
=================
Chương này đã giải đáp vấn đề ở chương 42, 58, 60 và 64: (các bạn click vào tên chương dưới đây để xem lại nếu mún)
Chương 42 là câu nói dở dang của Mạc Tu Lăng: "Đó là bởi họ không có điều gì giấu diếm nhau, luôn tin tưởng nhau cho tới giờ, cho dù là ba anh có đi tìm..."
Chương 64 có một câu: "Kỳ thực ngũ quan Mạc Tu Lăng giống Mạc Chí Hạo, nhưng lại không giống Hoàng Tư Liên một chút nào, có điều Hoàng Tư Liên thật sự rất yêu thương anh."
Chương 58-p2 và 60-p1: anh ngủ không chịu ôm chị Ly là vì anh sợ... không kiềm chế được làm phẫu thuật phải kiêng 1 tháng
=====================================
Giang Nhân Ly nhất thời không biết cảm giác của mình lúc này là gì. Anh kể hết những chuyện này cho cô, chính là muốn nói với cô giữa bọn họ cần nhất thành khẩn. Anh từng nói qua, cha mẹ anh có thể yêu nhau đến lúc này đó chính là nhờ thẳng thắn. Cho dù là tìm người sinh con bọn họ cũng bàn bạc với nhau, tuyệt đối không hành động một mình. Thẳng thắn thành khẩn, cô và anh liệu thực sự có thể?
Cô hiện tại là hy vọng bụng cô bớt khó chịu đi một chút.
"Chúng ta cùng đi xem bọn họ được không?"
"Được."
♥ ♥
Lần thứ hai bước trên con đường này, tâm tình của anh đã bớt căng thẳng hơn rất nhiều. Tuy rằng anh cũng không rõ rốt cuộc là cảm giác gì, nhưng trong lòng anh đã yên bình không ít.
Vẫn là một đám trẻ con nô đùa. Người phụ nữ kia đứng một bên cùng một người đàn ông nhìn bọn trẻ chơi. Đứa bé gái hơn mười tuổi ngồi một bên vui vẻ cười.
Người đàn ông kia rất đen, dáng vẻ vô cùng khổ cực. Nhưng ánh mắt ông ta nhìn vợ mình vô cùng dịu dàng và yêu thương. Bọn họ tuy rằng ăn mặc mộc mạc nhưng khuôn mặt lộ rõ vẻ hạnh phúc.
Giang Nhân Ly kéo Mạc Tu Lăng đang định đi lên phia trước: "Chúng ta không nên đến đó."
"Hm?" Anh lập tức bình thường trở lại.
Bọn họ tuy rằng rất bần cùng, nhưng vô cùng hạnh phúc, những thứ đó tiền của đều không đổi lại được. Nếu anh muốn nhận mẹ, chỉ làm cho hạnh phúc ấy của bọn họ bị đánh vỡ mà thôi. Vợ chồng Mạc Chí Hạo cũng sẽ đau lòng. Hiểu là một chuyện, nhưng đối mặt được lại là chuyện khác. Vợ chồng Mạc Chí Hạo chắc chắn sẽ cảm thấy không thoải mái, lúc nào cũng sẽ lo lắng Mạc Tu Lăng sẽ nhận lại mẹ ruột.
Như vậy nhất định hủy diệt cuộc sống bình thương của hai gia đình..
Có đôi khi, lùi một bước để giữ nguyên sự toàn vẹn không có gì là không tốt.
Giang Nhân Ly cười: "Hiện tại, anh không cần bọn họ, mà bọn họ cũng không cần anh đều có thể sống yên ổn."
Mạc Tu Lăng nhìn đôi vợ chồng già, đột nhiên cảm thấy mất mát. Anh lui ra phía sau. Lúc anh chưa tìm ra được bọn họ, lúc nào anh cũng cảm thấy bất an, nhưng hiện tại rốt cuộc đã tìm được rồi, nội tâm anh tuy rằng rất kích động, nhưng rồi cũng bình ổn lại.
Người phụ nữ kia ngoại trừ việc sinh ra anh, cũng không làm bất cứ chuyện gì. Có lẽ nên nói, năm đó là anh bị bà ấy bán đi.
Nhưng phương diện này không có bất luận cái gì rối ren, không có bất luận cái gì là yêu hận tình cừu.
Anh cảm thấy mơ hồ, rốt cuộc anh dụng tâm đi tìm bọn họ có ý nghĩa gì?
Cô nhìn vẻ mặt anh, có chút lo lắng: "Anh?"

