ngất đi. Giang Nhân Mạn vội vàng chạy tới, vừa đẩy Bạch Thanh Hà sang một bên vừa bảo chồng mình gọi điện đến bệnh viện.
Mạc Tu Lăng vẫn ôm lấy Giang Nhân Ly, nước mắt cô vẫn chảy ra, cô nắm chặt cánh tay anh: "Là em khiến cha ngất đi, đúng không?"
Anh an ủi cô: "Là em quá kích động. Nhưng sẽ không sao đâu, ngoan! Anh vẫn ở bên em." Anh ôm cô vào lòng.
Đến bệnh viện, Giang Thánh Minh được đưa vào phòng cấp cứu.
Bạch Thanh Hà căm phẫn nhìn Giang Nhân Ly: "Cô biết ông ấy có bệnh mà còn khiến ông ấy tức giận. Cô rắp tâm!"
Giang Nhân Mạn đẩy Bạch Thanh Hà ra: "Đủ rồi! Năm xưa bà đối xử với em gái tôi thế nào? Bà một tay chém người một bên cười trộm, bây giờ còn mặt mũi trách cứ nó à?"
Giang Nhân Đình đi đến: "Hai chị em các người cũng thật là đoàn kết. Bao năm qua cũng đối xử với mẹ tôi thế nào?"
Giang Nhân Mạn cười nhạt: "Tôi đối xử với hai mẹ con cô như vậy đã là khách khí lắm rồi."
Giang Nhân Ly không nói gì, chỉ ngồi im. Mạc Tu Lăng ngồi bên cạnh chăm chú nắm tay cô, anh nhìn đám người đang cãi nhau: "Các người muốn cãi nhau thì đi xa một chút, đừng làm ảnh hưởng đến cô ấy."
Không biết qua bao lâu Giang Thánh Minh cuối cùng cũng được đẩy ra, mọi người như ong vỡ tổ vây lấy. Giang Nhân Ly đẩy Mạc Tu Lăng ra: "Anh mau đi xem, mau đi!"
Mạc Tu Lăng vỗ về cô: "Không sao rồi. Cha không sao, em yên tâm đi."
Cô lắc đầu: "Là em sai, em không nên mất kiểm soát như vậy."
"Anh hiểu!" Anh nghiêng đầu vào đầu cô: "Anh hiểu."
Cả đời này cô theo đuổi một thứ duy nhất, muốn làm một việc duy nhất, cô muốn người mà cô yêu chỉ có duy nhất mình cô. Hóa ra đó không phải là vì tính cách cô, mà là vì cô chứng kiến cuộc đời của mẹ cô. Vấn đề không phải là vì người phụ nữ ngu ngốc hay không, đẹp hay không, mà vấn đề là người mà cô yêu có coi cô là duy nhất hay không?
♥•°*"˜˜"*°•♥
Bọn họ vẫn chờ.
Nhưng sau Giang Thánh Minh khi tỉnh lại, luật sư của ông đã đến. Hóa ra Giang Thánh Minh đã dặn luật sư đến tìm mình nếu như ông phải vào viện.
Luật sư Bạch đi ra, nhìn mọi người rồi nói: "Ông Giang nói muốn cô Giang Nhân Ly vào đó một mình."
Giang Nhân Ly kinh hãi, Mạc Tu Lăng gật đầu với cô.
Cô đi vào trong phòng bệnh, Giang Thánh Minh đợi cô đến bên cạnh mới nói: "Đây là di chúc cha vừa làm. Con xem đi!"
Giang Nhân Ly xem, sau đó mỉm cười.
"Con hiểu không?" Giang Thánh Minh hỏi cô.
Cô gật đầu: "Con hiểu."
Trong di chúc, Giang Thánh Minh để lại toàn bộ tài sản cho Giang Nhân Mạn, chỉ ngoại trừ căn biệt thự nhà họ Giang hiện tại là cho mẹ con Bạch Thanh Hà. Còn Giang Nhân Ly, cái gì cũng không có.
Giang Thánh Minh cười: "Con thật đúng là con gái của bà ấy. Đây cũng là mong muốn của bà ấy!"
Giang Nhân Ly gật đầu.
Uông Tố Thu đem tất cả giao cho Giang Nhân Ly, bởi vì bà biết, Giang Nhân Mạn nhất định sẽ quay về Giang gia lấy lại tất cả. Cho nên Giang Nhân Ly sẽ là người thừa kế tất cả của bà. Hai người con gái, tính cách không giống nhau. Bà dành cho hai người bọn họ hai con đường khác nhau.
Giọng Giang Thánh Minh yếu ớt vang lên: "Bà ấy rất hận cha!"
Giang Nhân Ly ngồi xuống, đối diện với Giang Thánh Minh: "Hận, cũng chỉ là vì yêu."
Hận sâu đậm, yêu càng sâu đậm
Chương 75 - Thắng ư? Không có
Sau khi xuất viện, Giang Thánh Minh không quay về biệt thự họ Giang. Ông thương lượng với Uông Túc Lỗi, hy vọng có thể được đưa Uông Tố Thu về bên cạnh để ông có thể tự mình chăm sóc bà. Uông Túc Lỗi tuy rằng đồng ý nhưng cũng phải sau khi nghe tác động của hai chị em Giang Nhân Ly và Giang Nhân Mạn.
Giang Thánh Minh đưa Uông Tố Thu tới một biệt thự nhỏ. Tuy rằng nhỏ nhưng điều kiện rất tốt.
Giang Nhân Ly cảm thấy mình còn chưa hiểu hết Giang Thánh Minh. Căn biệt thự này đã được bán nhiều năm trước nhưng không một ai biết là Giang Thánh Minh mua. Tâm tư của ông, có lẽ cô còn chưa biết rõ.
Có lẽ bọn họ đều đã hiểu sai về Giang Thánh Minh. Tình cảm của ông đối với Uông Tố Thu không phải là phức tạp, mà chỉ là đến tột cùng là ai có lỗi? Nếu như Uông Tố Thu không quá mạnh mẽ, nếu như bà có thể buông xuôi, có lẽ, đã không trở thành như hôm nay.
Giang Thánh Minh cũng hiểu được, Uông Tố Thu nhất định sẽ không chịu bước chân vào biệt thự Giang gia, vì Bạch Thanh Hà đã ở đó. Cho nên ông đã mua căn nhà này, ở một nơi yên tĩnh để có thể chăm sóc tình yêu trong lòng ông.
Mỗi ngày ông đều nắn bóp chân tay cho bà, nói chuyện với bà, đẩy bà ra ngoài phơi nắng.
Giang Nhân Mạn và Giang Nhân Ly thỉnh thoảng sẽ đến đây thăm bọn họ.
Giang Nhân Ly cảm thấy như vậy cũng tốt tuy rằng trong lòng cô vẫn buồn.
Mạc Tu Lăng đưa cô đến thăm Giang Thánh Minh và Uông Tố Thu, anh nói: "Anh biết em đang nghĩ gì!"
"Hứ? Anh nói xem?"
"Em đang muốn mẹ mãi mãi đừng tỉnh lại, cho dù điều đó là hy vọng mong manh. Nhưng chính vì suy nghĩ như vậy nên em đang tự trách mình.
Cô gật đầu.
Như hiện tại thật tốt. Giang Thánh Minh vĩnh viễn sẽ ở bên cạnh Uông Tố Thu. Bà sẽ không phải cô đơn nữa. Nếu như bà tỉnh lại, bà sẽ không muốn nhìn thấy Giang Thánh Minh. Tính cách quyết định số phận, điều này quả không sai.
Mạc Tu Lăng vẫn ôm lấy Giang Nhân Ly, nước mắt cô vẫn chảy ra, cô nắm chặt cánh tay anh: "Là em khiến cha ngất đi, đúng không?"
Anh an ủi cô: "Là em quá kích động. Nhưng sẽ không sao đâu, ngoan! Anh vẫn ở bên em." Anh ôm cô vào lòng.
Đến bệnh viện, Giang Thánh Minh được đưa vào phòng cấp cứu.
Bạch Thanh Hà căm phẫn nhìn Giang Nhân Ly: "Cô biết ông ấy có bệnh mà còn khiến ông ấy tức giận. Cô rắp tâm!"
Giang Nhân Mạn đẩy Bạch Thanh Hà ra: "Đủ rồi! Năm xưa bà đối xử với em gái tôi thế nào? Bà một tay chém người một bên cười trộm, bây giờ còn mặt mũi trách cứ nó à?"
Giang Nhân Đình đi đến: "Hai chị em các người cũng thật là đoàn kết. Bao năm qua cũng đối xử với mẹ tôi thế nào?"
Giang Nhân Mạn cười nhạt: "Tôi đối xử với hai mẹ con cô như vậy đã là khách khí lắm rồi."
Giang Nhân Ly không nói gì, chỉ ngồi im. Mạc Tu Lăng ngồi bên cạnh chăm chú nắm tay cô, anh nhìn đám người đang cãi nhau: "Các người muốn cãi nhau thì đi xa một chút, đừng làm ảnh hưởng đến cô ấy."
Không biết qua bao lâu Giang Thánh Minh cuối cùng cũng được đẩy ra, mọi người như ong vỡ tổ vây lấy. Giang Nhân Ly đẩy Mạc Tu Lăng ra: "Anh mau đi xem, mau đi!"
Mạc Tu Lăng vỗ về cô: "Không sao rồi. Cha không sao, em yên tâm đi."
Cô lắc đầu: "Là em sai, em không nên mất kiểm soát như vậy."
"Anh hiểu!" Anh nghiêng đầu vào đầu cô: "Anh hiểu."
Cả đời này cô theo đuổi một thứ duy nhất, muốn làm một việc duy nhất, cô muốn người mà cô yêu chỉ có duy nhất mình cô. Hóa ra đó không phải là vì tính cách cô, mà là vì cô chứng kiến cuộc đời của mẹ cô. Vấn đề không phải là vì người phụ nữ ngu ngốc hay không, đẹp hay không, mà vấn đề là người mà cô yêu có coi cô là duy nhất hay không?
♥•°*"˜˜"*°•♥
Bọn họ vẫn chờ.
Nhưng sau Giang Thánh Minh khi tỉnh lại, luật sư của ông đã đến. Hóa ra Giang Thánh Minh đã dặn luật sư đến tìm mình nếu như ông phải vào viện.
Luật sư Bạch đi ra, nhìn mọi người rồi nói: "Ông Giang nói muốn cô Giang Nhân Ly vào đó một mình."
Giang Nhân Ly kinh hãi, Mạc Tu Lăng gật đầu với cô.
Cô đi vào trong phòng bệnh, Giang Thánh Minh đợi cô đến bên cạnh mới nói: "Đây là di chúc cha vừa làm. Con xem đi!"
Giang Nhân Ly xem, sau đó mỉm cười.
"Con hiểu không?" Giang Thánh Minh hỏi cô.
Cô gật đầu: "Con hiểu."
Trong di chúc, Giang Thánh Minh để lại toàn bộ tài sản cho Giang Nhân Mạn, chỉ ngoại trừ căn biệt thự nhà họ Giang hiện tại là cho mẹ con Bạch Thanh Hà. Còn Giang Nhân Ly, cái gì cũng không có.
Giang Thánh Minh cười: "Con thật đúng là con gái của bà ấy. Đây cũng là mong muốn của bà ấy!"
Giang Nhân Ly gật đầu.
Uông Tố Thu đem tất cả giao cho Giang Nhân Ly, bởi vì bà biết, Giang Nhân Mạn nhất định sẽ quay về Giang gia lấy lại tất cả. Cho nên Giang Nhân Ly sẽ là người thừa kế tất cả của bà. Hai người con gái, tính cách không giống nhau. Bà dành cho hai người bọn họ hai con đường khác nhau.
Giọng Giang Thánh Minh yếu ớt vang lên: "Bà ấy rất hận cha!"
Giang Nhân Ly ngồi xuống, đối diện với Giang Thánh Minh: "Hận, cũng chỉ là vì yêu."
Hận sâu đậm, yêu càng sâu đậm
Chương 75 - Thắng ư? Không có
Sau khi xuất viện, Giang Thánh Minh không quay về biệt thự họ Giang. Ông thương lượng với Uông Túc Lỗi, hy vọng có thể được đưa Uông Tố Thu về bên cạnh để ông có thể tự mình chăm sóc bà. Uông Túc Lỗi tuy rằng đồng ý nhưng cũng phải sau khi nghe tác động của hai chị em Giang Nhân Ly và Giang Nhân Mạn.
Giang Thánh Minh đưa Uông Tố Thu tới một biệt thự nhỏ. Tuy rằng nhỏ nhưng điều kiện rất tốt.
Giang Nhân Ly cảm thấy mình còn chưa hiểu hết Giang Thánh Minh. Căn biệt thự này đã được bán nhiều năm trước nhưng không một ai biết là Giang Thánh Minh mua. Tâm tư của ông, có lẽ cô còn chưa biết rõ.
Có lẽ bọn họ đều đã hiểu sai về Giang Thánh Minh. Tình cảm của ông đối với Uông Tố Thu không phải là phức tạp, mà chỉ là đến tột cùng là ai có lỗi? Nếu như Uông Tố Thu không quá mạnh mẽ, nếu như bà có thể buông xuôi, có lẽ, đã không trở thành như hôm nay.
Giang Thánh Minh cũng hiểu được, Uông Tố Thu nhất định sẽ không chịu bước chân vào biệt thự Giang gia, vì Bạch Thanh Hà đã ở đó. Cho nên ông đã mua căn nhà này, ở một nơi yên tĩnh để có thể chăm sóc tình yêu trong lòng ông.
Mỗi ngày ông đều nắn bóp chân tay cho bà, nói chuyện với bà, đẩy bà ra ngoài phơi nắng.
Giang Nhân Mạn và Giang Nhân Ly thỉnh thoảng sẽ đến đây thăm bọn họ.
Giang Nhân Ly cảm thấy như vậy cũng tốt tuy rằng trong lòng cô vẫn buồn.
Mạc Tu Lăng đưa cô đến thăm Giang Thánh Minh và Uông Tố Thu, anh nói: "Anh biết em đang nghĩ gì!"
"Hứ? Anh nói xem?"
"Em đang muốn mẹ mãi mãi đừng tỉnh lại, cho dù điều đó là hy vọng mong manh. Nhưng chính vì suy nghĩ như vậy nên em đang tự trách mình.
Cô gật đầu.
Như hiện tại thật tốt. Giang Thánh Minh vĩnh viễn sẽ ở bên cạnh Uông Tố Thu. Bà sẽ không phải cô đơn nữa. Nếu như bà tỉnh lại, bà sẽ không muốn nhìn thấy Giang Thánh Minh. Tính cách quyết định số phận, điều này quả không sai.

