"Thực ra, mọi chuyện đến ngày hôm nay, em cũng không cảm thấy mình là người thắng, cho dù Bạch Thanh Hà chỉ đạt được một căn nhà."
Mạc Tu Lăng gật đầu: "Vì tất cả mọi thứ đã phải mất nhiều năm nỗ lực trả giá. Cái khác không nói, nhưng mẹ thì mãi mãi không thể tỉnh lại."
Cô gật đầu: "Bởi vậy mới nói, không có ai thực sự thắng. Bao nhiêu năm như vậy, có được mà mất đi, cũng chẳng có gì khác biệt"
"Có! Ít nhất em cũng không còn cảm thấy khó chịu nữa."
Cô cười: "Em phát hiện, em thực sự cũng không hiểu rõ anh như vậy."
"Vậy thì từ từ tìm hiểu!"
Bọn họ cười, nắm tay nhau đi.
Giang Nhân Ly thừa nhận, quan điểm của cô có phần cực đoan. Có một lần vô tình cô đọc được một bài viết trên mạng, đại khái nói rằng có một kiểu phụ nữ, dù lấy bất cứ người đàn ông nào, cũng sẽ hạnh phúc.
Cô cảm thấy độ chân thực của bài viết đó không nhiều lắm nhưng vẫn rất cảm động.
Bài viết nói về hạnh phúc của một người phụ nữ.
Người phụ nữ này cũng chồng mình đi dự một bữa tiệc. Mọi người nhìn họ đều nói cô gái ấy thật may mắn vì được gả cho anh ta, một người vừa đẹp trai lại vừa giàu có. Nhưng tuyệt đối không ai nói người đàn ông kia hạnh phúc vì lấy được cô gái ấy.
Thực ra, cô gái ấy tuy không phải mỹ nhân, nhưng cô ấy tuyệt đối xinh đẹp và chín chắn. Hai người bọn họ quen biết khi còn học đại học, sau khi tốt nghiệp không lâu thì kết hôn. Lúc đầu bọn họ không có gì cả, còn phải ở trong một căn hộ thuê. Căn hộ rất nhỏ, nhưng bọn họ đều rất quý trọng, thế nhưng, cảm giác mới mẻ sau khi kết hôn rất nhanh kết thúc, rất nhiều chuyện vụn vặt phát sinh.
Người đàn ông phải ra ngoài làm việc, không còn nói với vợ mình những lời ngon ngọt như trước đây, cũng không có tặng quà cho cô như trước. Người phụ nữ mang thai, chồng cô ấy về đến nhà cũng không chăm sóc, mà chỉ ngủ. Anh ta quá mệt mỏi, anh ta muốn hơn người. Nhưng vợ anh ta thì nghĩ rất đơn giản. Cô chỉ mong chồng mình có thể ở bên mình. Sau đó mâu thuẫn xảy ra, cô cảm thấy cuộc sống của bọn họ đã thay đổi, cô muốn sống riêng.
Người nhà của cô ta gọi điện trách mắng cô rất nhiều. Cha mẹ cô cho cô đọc một câu chuyện, người phụ nữ dũng cảm cho dù là gả cho một kiến trúc sư hay bất cứ người nào khác cũng sẽ hạnh phúc. Cô ta xem xong liền bừng tỉnh.
Người phụ nữ ấy, mỗi khi chồng cô ta đi làm về, cô ta sẽ chủ động lấy dép, nấu cơm. Cuộc sống chậm rãi trôi qua cũng không có gì buồn tẻ như trong tưởng tượng.
Người đàn ông thành đạt, có tiền có thế, tự nhiên sẽ có hồng nhan tri kỷ.
Người phụ nữ đó cũng biết chuyện nhưng cô ấy không tìm chồng mình cãi cọ. Cô chỉ làm tốt những gì mình cần làm, thu xếp chuyện nhà ổn thỏa. Thỉnh thoảng cô ấy sẽ đi làm đẹp, đi học thêm vài thứ để bổ sung kiến thức, cuối tuần cô ấy sẽ lôi kéo chồng mình ra ngoài đi dạo.
Giang Nhân Ly đọc đến đây đã suy nghĩ rất nhiều. Có thể cãi nhau, nhưng người phụ nữ kia rất thông minh. Cô không thể đòi hỏi người đàn ông của mình mãi mãi chỉ yêu mình cô, cô phải tự mình cố gắng. Ai có thế thích một người phụ nữ lớn tuổi suốt ngày chỉ ru rú ở nhà?
Con người phải học cách làm đẹp cho mình, bất luận là học thức hay vẻ ngoài. Chỉ khi bạn sống cho bản thân mình thì người khác mới thích bạn.
Bởi vậy, chuyện cha mẹ mình, cô đem tất cả lỗi lầm đổ lên người Giang Thánh Minh, thực ra Uông Tố Thu cũng có một phần trách nhiệm.
Có điều tất cả mọi chuyện đã qua rồi, giờ nghĩ lại cũng cảm thấy không còn ý nghĩa gì nữa.
Còn cô thì sao? Cô cười. Cô nhất định phải bảo vệ hạnh phúc thuộc về mình, không thể coi tình cảm của người khác là điều đương nhiên, bất cứ ai cũng phải trả giá cho những gì họ có được.
Chương 76 - Tiền duyên rối rắm
Hoa sen ngoài hồ đã nở rộ. Rất nhiều khách du lịch đến đây. Nụ hoa màu trắng, sương còn đọng trên cánh hoa trượt xuống, ánh mặt trời chiếu vào tạo nên thập sắc lung linh rất đẹp. Ở đây có hai loại hoa sen, loại thân cao hoa màu trắng và loại thân thấp hoa màu hồng. Loại thân thấp thường được trồng ở bên rìa hồ, vừa có thể ngắm cảnh vừa phòng ngừa khách du lich qua đường tiện tay bẻ hoa. Giữa hồ hoa sen đã có chút tàn, vẻ đẹp cũng ủ rũ đi vài phần.
Quá trình của một bông hoa cũng giống như đời người vậy.
Chậm rãi hình thành nụ hoa, chậm rãi nở, rồi chậm rãi héo tàn.
Đời người trăm thiên vạn biến, cũng vẫn là theo quy luật ấy.
♥•°*"˜˜"*°•♥
Đây là một quán trà rất bình thường, nhưng vì có hồ sen nên Giang Nhân Đình rất thích nơi này.
Cô ta đã từng có thời gian như những nụ hoa kia, đã từng có năm tháng thanh xuân nhiều mộng đẹp.
Giang Nhân Đình chậm rãi uống trà, nhưng rõ ràng trong lòng cô ta không hề tĩnh tâm.
Cô ta ghen tị với vẻ đẹp của Giang Nhân Ly, cũng ghen tị với sự thông minh của Giang Nhân Ly. Cô ghen tị tất cả những gì Giang Nhân Ly có đều thu hút ánh mắt của người khác. Trước tới giờ cô ta chưa từng nghĩ, sự xuất hiện của Giang Nhân Ly lại trở thành bóng ma của cuộc đời mình.
Mạc Tu Lăng gật đầu: "Vì tất cả mọi thứ đã phải mất nhiều năm nỗ lực trả giá. Cái khác không nói, nhưng mẹ thì mãi mãi không thể tỉnh lại."
Cô gật đầu: "Bởi vậy mới nói, không có ai thực sự thắng. Bao nhiêu năm như vậy, có được mà mất đi, cũng chẳng có gì khác biệt"
"Có! Ít nhất em cũng không còn cảm thấy khó chịu nữa."
Cô cười: "Em phát hiện, em thực sự cũng không hiểu rõ anh như vậy."
"Vậy thì từ từ tìm hiểu!"
Bọn họ cười, nắm tay nhau đi.
Giang Nhân Ly thừa nhận, quan điểm của cô có phần cực đoan. Có một lần vô tình cô đọc được một bài viết trên mạng, đại khái nói rằng có một kiểu phụ nữ, dù lấy bất cứ người đàn ông nào, cũng sẽ hạnh phúc.
Cô cảm thấy độ chân thực của bài viết đó không nhiều lắm nhưng vẫn rất cảm động.
Bài viết nói về hạnh phúc của một người phụ nữ.
Người phụ nữ này cũng chồng mình đi dự một bữa tiệc. Mọi người nhìn họ đều nói cô gái ấy thật may mắn vì được gả cho anh ta, một người vừa đẹp trai lại vừa giàu có. Nhưng tuyệt đối không ai nói người đàn ông kia hạnh phúc vì lấy được cô gái ấy.
Thực ra, cô gái ấy tuy không phải mỹ nhân, nhưng cô ấy tuyệt đối xinh đẹp và chín chắn. Hai người bọn họ quen biết khi còn học đại học, sau khi tốt nghiệp không lâu thì kết hôn. Lúc đầu bọn họ không có gì cả, còn phải ở trong một căn hộ thuê. Căn hộ rất nhỏ, nhưng bọn họ đều rất quý trọng, thế nhưng, cảm giác mới mẻ sau khi kết hôn rất nhanh kết thúc, rất nhiều chuyện vụn vặt phát sinh.
Người đàn ông phải ra ngoài làm việc, không còn nói với vợ mình những lời ngon ngọt như trước đây, cũng không có tặng quà cho cô như trước. Người phụ nữ mang thai, chồng cô ấy về đến nhà cũng không chăm sóc, mà chỉ ngủ. Anh ta quá mệt mỏi, anh ta muốn hơn người. Nhưng vợ anh ta thì nghĩ rất đơn giản. Cô chỉ mong chồng mình có thể ở bên mình. Sau đó mâu thuẫn xảy ra, cô cảm thấy cuộc sống của bọn họ đã thay đổi, cô muốn sống riêng.
Người nhà của cô ta gọi điện trách mắng cô rất nhiều. Cha mẹ cô cho cô đọc một câu chuyện, người phụ nữ dũng cảm cho dù là gả cho một kiến trúc sư hay bất cứ người nào khác cũng sẽ hạnh phúc. Cô ta xem xong liền bừng tỉnh.
Người phụ nữ ấy, mỗi khi chồng cô ta đi làm về, cô ta sẽ chủ động lấy dép, nấu cơm. Cuộc sống chậm rãi trôi qua cũng không có gì buồn tẻ như trong tưởng tượng.
Người đàn ông thành đạt, có tiền có thế, tự nhiên sẽ có hồng nhan tri kỷ.
Người phụ nữ đó cũng biết chuyện nhưng cô ấy không tìm chồng mình cãi cọ. Cô chỉ làm tốt những gì mình cần làm, thu xếp chuyện nhà ổn thỏa. Thỉnh thoảng cô ấy sẽ đi làm đẹp, đi học thêm vài thứ để bổ sung kiến thức, cuối tuần cô ấy sẽ lôi kéo chồng mình ra ngoài đi dạo.
Giang Nhân Ly đọc đến đây đã suy nghĩ rất nhiều. Có thể cãi nhau, nhưng người phụ nữ kia rất thông minh. Cô không thể đòi hỏi người đàn ông của mình mãi mãi chỉ yêu mình cô, cô phải tự mình cố gắng. Ai có thế thích một người phụ nữ lớn tuổi suốt ngày chỉ ru rú ở nhà?
Con người phải học cách làm đẹp cho mình, bất luận là học thức hay vẻ ngoài. Chỉ khi bạn sống cho bản thân mình thì người khác mới thích bạn.
Bởi vậy, chuyện cha mẹ mình, cô đem tất cả lỗi lầm đổ lên người Giang Thánh Minh, thực ra Uông Tố Thu cũng có một phần trách nhiệm.
Có điều tất cả mọi chuyện đã qua rồi, giờ nghĩ lại cũng cảm thấy không còn ý nghĩa gì nữa.
Còn cô thì sao? Cô cười. Cô nhất định phải bảo vệ hạnh phúc thuộc về mình, không thể coi tình cảm của người khác là điều đương nhiên, bất cứ ai cũng phải trả giá cho những gì họ có được.
Chương 76 - Tiền duyên rối rắm
Hoa sen ngoài hồ đã nở rộ. Rất nhiều khách du lịch đến đây. Nụ hoa màu trắng, sương còn đọng trên cánh hoa trượt xuống, ánh mặt trời chiếu vào tạo nên thập sắc lung linh rất đẹp. Ở đây có hai loại hoa sen, loại thân cao hoa màu trắng và loại thân thấp hoa màu hồng. Loại thân thấp thường được trồng ở bên rìa hồ, vừa có thể ngắm cảnh vừa phòng ngừa khách du lich qua đường tiện tay bẻ hoa. Giữa hồ hoa sen đã có chút tàn, vẻ đẹp cũng ủ rũ đi vài phần.
Quá trình của một bông hoa cũng giống như đời người vậy.
Chậm rãi hình thành nụ hoa, chậm rãi nở, rồi chậm rãi héo tàn.
Đời người trăm thiên vạn biến, cũng vẫn là theo quy luật ấy.
♥•°*"˜˜"*°•♥
Đây là một quán trà rất bình thường, nhưng vì có hồ sen nên Giang Nhân Đình rất thích nơi này.
Cô ta đã từng có thời gian như những nụ hoa kia, đã từng có năm tháng thanh xuân nhiều mộng đẹp.
Giang Nhân Đình chậm rãi uống trà, nhưng rõ ràng trong lòng cô ta không hề tĩnh tâm.
Cô ta ghen tị với vẻ đẹp của Giang Nhân Ly, cũng ghen tị với sự thông minh của Giang Nhân Ly. Cô ghen tị tất cả những gì Giang Nhân Ly có đều thu hút ánh mắt của người khác. Trước tới giờ cô ta chưa từng nghĩ, sự xuất hiện của Giang Nhân Ly lại trở thành bóng ma của cuộc đời mình.

