Ngày đầu tiên, hai người cùng nhau giúp một người nông dân vào vườn cam hái quả, cả không khí tràn ngập mùi thơm mát của cam.
Mạc Tu Lăng trèo lên cây, tay cầm một cái kéo cắt cuống cam. Anh cắt cuống rất ngắn, chỉ có như vậy thì cây cam mới dùng được lâu. Giang Nhân Ly nhìn anh trên cao, lo lắng nói: "Cẩn thận một chút."
Mạc Tu Lăng quay xuống nhìn cô cười: "Không sao."
Giang Nhân Ly đứng dưới tán cây, cũng dùng kéo cẩn thẩn cắt những quả ở thấp, sau đó lại nhẹ nhàng đặt vào trong sọt.
Thời tiết cuối thu, Giang Nhân Ly đứng trên đất bùn, mồ hôi ướt đẫm cổ. Có vật gì từ trên cây rơi xuống, cô đưa tay lên xoa cổ, nhưng không thấy gì, chỉ cảm thấy hơi đau. Mạc Tu Lăng thấy cổ cô hồng lên, liền trèo xuống, nhìn cô : "Để anh xem."
Giang Nhân Ly nghe lời bước đến gần anh: "Có cái gì vậy?"
"Chắc là bị con gì cắn." Mạc Tu Lăng suy đoán.
Quần áo trên người anh dính nhựa cây, khiến cho màu áo trắng trở nên nhem nhuốc.
Cô nhìn thấy anh như vậy, trong lòng cảm thấy lắng xuống, cô che miệng cười.
Mạc Tu Lăng lắc đầu, không đi để ý cô. Anh chạy đến chỗ người chủ vườn cam mượn một lọ nước hoa, sau đó xoa lên cổ cô. Vết thương bị chạm vào, cô kêu lên một tiếng.
Mạc Tu Lăng bật cười: "Đáng đời."
"Đúng là vô lương tâm."
(hihi anh chị hạnh phúc thế nhờ ^^)
Giang Nhân Ly cười chạy vào bếp đun nước tắm. Chuyện tắm giặt ở đây không được tiện lợi lắm, muốn tắm nước nóng phải đun nóng rồi dùng xô xách vào nhà tắm. Giang Nhân Ly nhìn đống củi, nghi hoặc không biết phải làm như thế nào. Mạc Tu Lăng kéo tay cô lại: "Rửa nồi."
Cô mang nồi đi rửa, còn anh ngồi xuống nhóm bếp.
Ánh lửa chiếu lên mặt anh, vẻ mặt anh rất chăm chú. Anh đưa tay lên quệt mồ hôi, một vệt nhọ màu tro xuất hiện trên mặt. Giang Nhân Ly nhìn thấy liền cười. Anh bị cô nhìn đến nóng ran, mới đưa tay áo lên xoa xoa.
Nước ở đây rất tốt, đều là nước giếng, chạm vào cảm thấy khá lạnh. Giang Nhân Ly đổ nước vào trong một cái nồi to.
Chỉ là việc cỏn con nhưng cô lại cảm thấy đạt được thành tựu.
♥.•°*"˜˜"*°•.♥
Tắm rửa xong, hai người đến bãi đá ngồi chơi. Lúc này ở đây đã có rất nhiều người dân cầm quạt ngồi đó, vừa phe phẩy quạt vừa kể chuyện. Hai người nghe xong một hồi, mới biết được cái này gọi là hóng gió tám chuyện. Trong phòng nhiệt độ cao hơn chút, nên ban đêm bọn họ ra ngoài bãi đá này, trải chiếu ngồi nói chuyện, thậm chí còn ngủ luôn ở đó.
Mạc Tu Lăng muốn ngồi thêm một lúc nữa nhưng Giang Nhân Ly nằng nặc đòi về nhà ngủ. Cô nói có con gì cắn mình, anh còn tưởng rằng cô mượn cớ. Về đến phòng ngủ, bật đèn lên mới thấy đôi chân trắng nõn của cô chi chít vết sưng nhỏ màu hồng, vô cùng thê thảm.
"Thảo nào ngứa như vậy." Giang Nhân Ly ngồi trên giường liền gãi.
Mạc Tu Lăng dùng nước hoa bôi lên chân cô.
Nước hoa tiếp xúc vào da thịt rất lạnh, rất đau.
Mạc Tu Lăng lắc đầu: "Thật đúng là thiên kim tiểu thư."
Giang Nhân Ly không vui: "Có bản lĩnh anh thử xắn quần ra đó xem."
Mạc Tu Lăng không mở miệng, trong phòng không có điều hòa, nhưng thông gió, cho nên rất mát mẻ.
Mạc Tu Lăng tắt đèn nằm xuống, cô đã nằm bên cạnh anh. Qua ô cửa sổ trên tường, có thể nhìn thấy bầu trời dày đặc sao.
Cô lay người anh: "Bao nhiêu năm rồi anh không ngắm sao?"
Mạc Tu Lăng đưa hai tay lên gối đầu, nhàn nhạt mở miệng: "Vẫn là bầu trời Trung Quốc đẹp nhất."
Giang Nhân Ly từ chối cho ý kiến.
Sớm hôm sau bọn họ tự nhiên tỉnh giấc, cảm thấy rất sảng khoái. Bọn họ thực sự cảm nhận được cái gì gọi là mặt trời lên cao. Ánh ban mai chiếu thẳng trên mặt, có chút nóng ấm.
Mạc Tu Lăng đi tới vòi nước, Giang Nhân Ly đặt một cái chậu bên cạnh anh. Lúc anh vặn vòi nước, nước chảy ra, cô đưa tay ra hứng. Cảm giác lành lạnh truyền đến, vô cùng thoải mái. Mấy vết muỗi cắn trên chân cô cũng đã tiêu tan, mặc quần sooc, chân cô trắng như thường.
Giang Nhân Ly chỉ dùng sữa rửa mặt, không có xoa thêm cái gì, còn Mạc Tu Lăng lại dùng khăn mặt rửa sạch mặt, sau đó mới đi ăn cơm.
Ông chủ trang trại thời gian này đang rất bận, cho nên ngủ dậy chỉ nấu một nồi cháo, sau đó đi ra ngoài trang trại làm việc. Lúc trở về thì cháo cũng đã nguội, ông ta mới vội vã ăn hai bát, rồi lại đi làm tiếp.
Mạc Tu Lăng múc thêm một bát cháo cho cô. Cháo chỉ có một ít đậu xanh, nhìn không đẹp mắt lắm nhưng lại rất ngon miệng.
Trên bàn còn có một đĩa dưa chua muối, đậu đũa, gia vị vô cùng đặc biệt.
Giang Nhân Ly rất thích ăn cải trắng, nghe nói chỉ cần ngâm trong nước muối hai ngày là có thể ăn. Cô cảm thấy việc này thật kì diệu, liên tục nói sau này trở về sẽ tự mình làm.
Ăn cơm xong, Mạc Tu Lăng liền kéo cô đến một dòng sông nhỏ gần đó đi câu cá. Giang Nhân Ly thấy anh rất thành thạo liền hỏi: "Có phải hồi bé anh không được chơi đùa thỏa thích nên bây giờ chơi bù không?"
"Lẽ nào em khi còn bé đã từng?"
Cô bĩu môi không thèm nói.
Anh xắn quần lên cao. Giang Nhân Ly trong lòng thầm nghĩ lần này rất may là cô không mặc quần dài. Lúc nãy anh có cầm theo một cái túi, giờ cô mới biết anh muốn tới đây để mò ốc nước ngọt. Loại ốc này rất nhỏ, bám vào các tảng đá, chỉ cần đưa tay ra cua một lần là được rất nhiều.
Mạc Tu Lăng trèo lên cây, tay cầm một cái kéo cắt cuống cam. Anh cắt cuống rất ngắn, chỉ có như vậy thì cây cam mới dùng được lâu. Giang Nhân Ly nhìn anh trên cao, lo lắng nói: "Cẩn thận một chút."
Mạc Tu Lăng quay xuống nhìn cô cười: "Không sao."
Giang Nhân Ly đứng dưới tán cây, cũng dùng kéo cẩn thẩn cắt những quả ở thấp, sau đó lại nhẹ nhàng đặt vào trong sọt.
Thời tiết cuối thu, Giang Nhân Ly đứng trên đất bùn, mồ hôi ướt đẫm cổ. Có vật gì từ trên cây rơi xuống, cô đưa tay lên xoa cổ, nhưng không thấy gì, chỉ cảm thấy hơi đau. Mạc Tu Lăng thấy cổ cô hồng lên, liền trèo xuống, nhìn cô : "Để anh xem."
Giang Nhân Ly nghe lời bước đến gần anh: "Có cái gì vậy?"
"Chắc là bị con gì cắn." Mạc Tu Lăng suy đoán.
Quần áo trên người anh dính nhựa cây, khiến cho màu áo trắng trở nên nhem nhuốc.
Cô nhìn thấy anh như vậy, trong lòng cảm thấy lắng xuống, cô che miệng cười.
Mạc Tu Lăng lắc đầu, không đi để ý cô. Anh chạy đến chỗ người chủ vườn cam mượn một lọ nước hoa, sau đó xoa lên cổ cô. Vết thương bị chạm vào, cô kêu lên một tiếng.
Mạc Tu Lăng bật cười: "Đáng đời."
"Đúng là vô lương tâm."
(hihi anh chị hạnh phúc thế nhờ ^^)
Giang Nhân Ly cười chạy vào bếp đun nước tắm. Chuyện tắm giặt ở đây không được tiện lợi lắm, muốn tắm nước nóng phải đun nóng rồi dùng xô xách vào nhà tắm. Giang Nhân Ly nhìn đống củi, nghi hoặc không biết phải làm như thế nào. Mạc Tu Lăng kéo tay cô lại: "Rửa nồi."
Cô mang nồi đi rửa, còn anh ngồi xuống nhóm bếp.
Ánh lửa chiếu lên mặt anh, vẻ mặt anh rất chăm chú. Anh đưa tay lên quệt mồ hôi, một vệt nhọ màu tro xuất hiện trên mặt. Giang Nhân Ly nhìn thấy liền cười. Anh bị cô nhìn đến nóng ran, mới đưa tay áo lên xoa xoa.
Nước ở đây rất tốt, đều là nước giếng, chạm vào cảm thấy khá lạnh. Giang Nhân Ly đổ nước vào trong một cái nồi to.
Chỉ là việc cỏn con nhưng cô lại cảm thấy đạt được thành tựu.
♥.•°*"˜˜"*°•.♥
Tắm rửa xong, hai người đến bãi đá ngồi chơi. Lúc này ở đây đã có rất nhiều người dân cầm quạt ngồi đó, vừa phe phẩy quạt vừa kể chuyện. Hai người nghe xong một hồi, mới biết được cái này gọi là hóng gió tám chuyện. Trong phòng nhiệt độ cao hơn chút, nên ban đêm bọn họ ra ngoài bãi đá này, trải chiếu ngồi nói chuyện, thậm chí còn ngủ luôn ở đó.
Mạc Tu Lăng muốn ngồi thêm một lúc nữa nhưng Giang Nhân Ly nằng nặc đòi về nhà ngủ. Cô nói có con gì cắn mình, anh còn tưởng rằng cô mượn cớ. Về đến phòng ngủ, bật đèn lên mới thấy đôi chân trắng nõn của cô chi chít vết sưng nhỏ màu hồng, vô cùng thê thảm.
"Thảo nào ngứa như vậy." Giang Nhân Ly ngồi trên giường liền gãi.
Mạc Tu Lăng dùng nước hoa bôi lên chân cô.
Nước hoa tiếp xúc vào da thịt rất lạnh, rất đau.
Mạc Tu Lăng lắc đầu: "Thật đúng là thiên kim tiểu thư."
Giang Nhân Ly không vui: "Có bản lĩnh anh thử xắn quần ra đó xem."
Mạc Tu Lăng không mở miệng, trong phòng không có điều hòa, nhưng thông gió, cho nên rất mát mẻ.
Mạc Tu Lăng tắt đèn nằm xuống, cô đã nằm bên cạnh anh. Qua ô cửa sổ trên tường, có thể nhìn thấy bầu trời dày đặc sao.
Cô lay người anh: "Bao nhiêu năm rồi anh không ngắm sao?"
Mạc Tu Lăng đưa hai tay lên gối đầu, nhàn nhạt mở miệng: "Vẫn là bầu trời Trung Quốc đẹp nhất."
Giang Nhân Ly từ chối cho ý kiến.
Sớm hôm sau bọn họ tự nhiên tỉnh giấc, cảm thấy rất sảng khoái. Bọn họ thực sự cảm nhận được cái gì gọi là mặt trời lên cao. Ánh ban mai chiếu thẳng trên mặt, có chút nóng ấm.
Mạc Tu Lăng đi tới vòi nước, Giang Nhân Ly đặt một cái chậu bên cạnh anh. Lúc anh vặn vòi nước, nước chảy ra, cô đưa tay ra hứng. Cảm giác lành lạnh truyền đến, vô cùng thoải mái. Mấy vết muỗi cắn trên chân cô cũng đã tiêu tan, mặc quần sooc, chân cô trắng như thường.
Giang Nhân Ly chỉ dùng sữa rửa mặt, không có xoa thêm cái gì, còn Mạc Tu Lăng lại dùng khăn mặt rửa sạch mặt, sau đó mới đi ăn cơm.
Ông chủ trang trại thời gian này đang rất bận, cho nên ngủ dậy chỉ nấu một nồi cháo, sau đó đi ra ngoài trang trại làm việc. Lúc trở về thì cháo cũng đã nguội, ông ta mới vội vã ăn hai bát, rồi lại đi làm tiếp.
Mạc Tu Lăng múc thêm một bát cháo cho cô. Cháo chỉ có một ít đậu xanh, nhìn không đẹp mắt lắm nhưng lại rất ngon miệng.
Trên bàn còn có một đĩa dưa chua muối, đậu đũa, gia vị vô cùng đặc biệt.
Giang Nhân Ly rất thích ăn cải trắng, nghe nói chỉ cần ngâm trong nước muối hai ngày là có thể ăn. Cô cảm thấy việc này thật kì diệu, liên tục nói sau này trở về sẽ tự mình làm.
Ăn cơm xong, Mạc Tu Lăng liền kéo cô đến một dòng sông nhỏ gần đó đi câu cá. Giang Nhân Ly thấy anh rất thành thạo liền hỏi: "Có phải hồi bé anh không được chơi đùa thỏa thích nên bây giờ chơi bù không?"
"Lẽ nào em khi còn bé đã từng?"
Cô bĩu môi không thèm nói.
Anh xắn quần lên cao. Giang Nhân Ly trong lòng thầm nghĩ lần này rất may là cô không mặc quần dài. Lúc nãy anh có cầm theo một cái túi, giờ cô mới biết anh muốn tới đây để mò ốc nước ngọt. Loại ốc này rất nhỏ, bám vào các tảng đá, chỉ cần đưa tay ra cua một lần là được rất nhiều.


