Cô luôn cho rằng mấy chuyện nhàm chán này không nên làm, ví như điều tra xem chồng mình làm việc và nghỉ ngơi thế nào, điều tra chồng mình gặp gỡ với ai, gọi điện hỏi tới hỏi lui xem anh ở đâu với ai... Cô luôn nghĩ rằng, làm người cần phải tự giác.
Thực tế chứng minh, thế giới làm gì có người tự giác như vậy.
Mạc Tu Lăng tắm rửa xong đi ra, cô đã nằm ở trên giường. Anh nằm một bên, cách cô rất xa. Cô nghe được động tĩnh, liền quấn lấy tay anh.
Anh đã tắt đèn bàn, trong phòng thoáng cái tối như mực, chỉ có thể nghe đâu đó tiếng tim đập.
Cô đưa tay qua thân kéo áo anh, anh không để ý tới cô.
Cô ngồi dậy, nhìn anh, cô cắn môi, thử thăm dò ôm lấy anh.
Mạc Tu Lăng giật lại tay cô, vẫn không để ý tới cô. Cô dùng chân đạp anh, vẫn còn chưa hết giận. Lúc này anh nghiêng người quay lại, dán môi lên môi cô. Có vị thuốc lá, cô không đáp lại môi anh.
Mạc Tu Lăng tức giận cầm lấy tay cô, trong bóng tối nhìn cô. Anh thấy không rõ biểu cảm trên khuôn mặt cô, nhưng cảm thấy vừa rồi rõ ràng là cô cười, điều này thực khiến anh buồn bực.
Anh ôm lấy eo cô, kéo cô lại gần hơn, sau đó xoay người đặt cô dưới thân, trực tiếp hôn cô.
Giang Nhân Ly thở gấp, cảm thấy thoải mái hơn. Vẫn may, bọn họ có thể dùng cách khác để hòa hợp.
Xem ra cô vẫn cứ muốn anh bị ngược đãi mới có thể ngủ ngon.
Chương 33 - Phản diện giáo tài
Mạc Tu Lăng ngày hôm nay cũng không có đi làm, bị Giang Nhân Ly kéo đi làm chân lái xe.
Đi tới bệnh viện Hồng Tâm, Giang Nhân Ly lên lầu, Mạc Tu Lăng chạy xe đến bãi đỗ xe.
Giang Nhân Ly ít nhất mỗi tháng qua đây một lần. Cô đến thăm Uông Tố Thu nằm bất động trên giường bệnh, trong lòng cô cũng không còn đau buồn như lúc đầu nữa. Uông Tố Thu bị phát bệnh trong lúc đang làm việc, bệnh tụ huyết não. Bà được đưa đến bệnh viện chữa trị nhưng cũng chỉ có thể trở thành một người sống thực vật. Bác sĩ còn nói như vậy đã là kết quả tốt nhất có thể rồi, cho dù đưa ra nước ngoài cũng không thể làm gì khác hơn, đành phải đưa bà trở về nước, điều trị lâu dài tại đây.
Địa điểm này là do Giang Nhân Ly tự mình lựa chọn. Nguyên nhân cũng chỉ là vì y tá trong bệnh viện này làm việc rất tốt. Trước khi bị bệnh, Uông Tố Thu yêu thương nhất Giang Nhân Ly, bởi vậy với lựa chọn của Giang Nhân Ly, Uông Túc Lỗi cũng hoàn toàn ủng hộ.
Sau khi Uông Tố Thu gặp chuyện không may, Giang Nhân Ly chỉ biết ôm mẹ khóc. Giang Nhân Mạn hung hăng giáo huấn cô một trận.
***
Mạc Tu Lăng đứng ở ngoài cửa phòng bệnh chờ Giang Nhân Ly. Cô chỉ đứng bên cạnh giường bệnh, không nói gì, cũng không như những người khác nhìn bệnh nhân bằng ánh mắt chờ mong.
Giang Nhân Ly liếc nhìn Mạc Tu Lăng: "Lúc mẹ mới bị bệnh, em thực sự rất mong mẹ tỉnh lại. Nhưng hiện tại em lại muốn mẹ cứ như vậy, vĩnh viễn đừng tỉnh lại."
"Vì sao?"
"Bởi vì mẹ tỉnh lại sẽ phải tiếp tục đối mặt với cuộc hôn nhân thất bại của mình, không bằng cứ như thế này thì hơn."
"Em suy nghĩ quá cực đoan rồi, như vậy cũng không có nghĩa là..."
Giang Nhân Ly cắt ngang lời anh: "Mẹ em không giống như những người phụ nữ khác. Nhưng người kia đều có nhu cầu về vật chất trong cuộc sống, nhưng mẹ em thì không. Những thứ đó mẹ đều đã có được. Cho nên nhưng tổn thương trong hôn nhân đối với mẹ sẽ mãi mãi là vô hạn. Anh không hiểu được đâu."
Mạc Tu Lăng không hề mở miệng, thực ra anh hiểu rất rõ.
Giang Nhân Ly đi đun nước nóng, sau đó lau người cho Uông Tố Thu. Cô hàng tháng đều đến đây lau người cho mẹ một lần. Dù không nhiều nhưng không vẫn rất kiên trì. Ở đây y tá làm hết phận sự của họ, mỗi ngày đều lau người cho bệnh nhân để phòng ngừa các bệnh ngoài da. Thực ra cô cũng hiểu, ngày nào cũng làm đi làm lại một việc như vậy sẽ rất nhàm chán, cho nên cô mỗi tháng đều đến thăm và lau người cho mẹ một lần, tận tâm tự mình làm hết.
Da Uông Tố Thu cũng không tốt, hơi khô, nhưng con mắt bà vẫn nhắm chặt. Nếu như không phải là bà còn thở thì Giang Nhân Ly sẽ thực sự tưởng rằng bà đã không còn.
Mạc Tu Lăng đứng bên ngoài hành lang một hồi lâu sau đó mới vào trong.
Giang Nhân Ly biểu tình rất kỳ lạ, khá nghiêm túc. Mạc Tu Lăng chẳng bao giờ thấy cô nghiêm túc như vậy.
"Mọi người đều nói, tính cách của chị giống với mẹ hơn, còn em, chỉ là mang vẻ bề ngoài giống mẹ mà thôi." Cô dừng một chút, hình như nhớ tới thời còn trẻ: "Nhưng chính mẹ lại nói, tính em giống mẹ nhất. Chỉ có điều, chị giống về mặt chính diện, còn em lại giống về mặt phản diện."
Mạc Tu Lăng hiểu: "Cho nên chị gái em học làm kinh doanh, còn em lại trốn tránh."
Giang Nhân Ly gật đầu: "Thực ra, trong một số chuyện, em và mẹ cũng có lựa chọn giống nhay. Ví dụ như, tuyệt đối sẽ không chấp nhận chia sẻ chồng mình với người khác. Đương nhiên, cũng tuyệt đối sẽ không để cho chồng mình suy nghĩ đến việc tề nhân chi phúc."
Mạc Tu Lăng nhíu mày: "Em đang cảnh cáo anh?"
"Em nào dám."
♥.•°*"˜˜"*°•.♥
Giang Nhân Ly ra khỏi phòng bệnh, sau đó gặp y tá nói chuyện một lúc rồi mới chuẩn bị đi về.
Mạc Tu Lăng suy nghĩ về những điều cô vừa nói. Cô tuyệt đối sẽ không bao giờ nói những lời vô ích như vậy, anh đều hiểu rõ ý cô.
Thực tế chứng minh, thế giới làm gì có người tự giác như vậy.
Mạc Tu Lăng tắm rửa xong đi ra, cô đã nằm ở trên giường. Anh nằm một bên, cách cô rất xa. Cô nghe được động tĩnh, liền quấn lấy tay anh.
Anh đã tắt đèn bàn, trong phòng thoáng cái tối như mực, chỉ có thể nghe đâu đó tiếng tim đập.
Cô đưa tay qua thân kéo áo anh, anh không để ý tới cô.
Cô ngồi dậy, nhìn anh, cô cắn môi, thử thăm dò ôm lấy anh.
Mạc Tu Lăng giật lại tay cô, vẫn không để ý tới cô. Cô dùng chân đạp anh, vẫn còn chưa hết giận. Lúc này anh nghiêng người quay lại, dán môi lên môi cô. Có vị thuốc lá, cô không đáp lại môi anh.
Mạc Tu Lăng tức giận cầm lấy tay cô, trong bóng tối nhìn cô. Anh thấy không rõ biểu cảm trên khuôn mặt cô, nhưng cảm thấy vừa rồi rõ ràng là cô cười, điều này thực khiến anh buồn bực.
Anh ôm lấy eo cô, kéo cô lại gần hơn, sau đó xoay người đặt cô dưới thân, trực tiếp hôn cô.
Giang Nhân Ly thở gấp, cảm thấy thoải mái hơn. Vẫn may, bọn họ có thể dùng cách khác để hòa hợp.
Xem ra cô vẫn cứ muốn anh bị ngược đãi mới có thể ngủ ngon.
Chương 33 - Phản diện giáo tài
Mạc Tu Lăng ngày hôm nay cũng không có đi làm, bị Giang Nhân Ly kéo đi làm chân lái xe.
Đi tới bệnh viện Hồng Tâm, Giang Nhân Ly lên lầu, Mạc Tu Lăng chạy xe đến bãi đỗ xe.
Giang Nhân Ly ít nhất mỗi tháng qua đây một lần. Cô đến thăm Uông Tố Thu nằm bất động trên giường bệnh, trong lòng cô cũng không còn đau buồn như lúc đầu nữa. Uông Tố Thu bị phát bệnh trong lúc đang làm việc, bệnh tụ huyết não. Bà được đưa đến bệnh viện chữa trị nhưng cũng chỉ có thể trở thành một người sống thực vật. Bác sĩ còn nói như vậy đã là kết quả tốt nhất có thể rồi, cho dù đưa ra nước ngoài cũng không thể làm gì khác hơn, đành phải đưa bà trở về nước, điều trị lâu dài tại đây.
Địa điểm này là do Giang Nhân Ly tự mình lựa chọn. Nguyên nhân cũng chỉ là vì y tá trong bệnh viện này làm việc rất tốt. Trước khi bị bệnh, Uông Tố Thu yêu thương nhất Giang Nhân Ly, bởi vậy với lựa chọn của Giang Nhân Ly, Uông Túc Lỗi cũng hoàn toàn ủng hộ.
Sau khi Uông Tố Thu gặp chuyện không may, Giang Nhân Ly chỉ biết ôm mẹ khóc. Giang Nhân Mạn hung hăng giáo huấn cô một trận.
***
Mạc Tu Lăng đứng ở ngoài cửa phòng bệnh chờ Giang Nhân Ly. Cô chỉ đứng bên cạnh giường bệnh, không nói gì, cũng không như những người khác nhìn bệnh nhân bằng ánh mắt chờ mong.
Giang Nhân Ly liếc nhìn Mạc Tu Lăng: "Lúc mẹ mới bị bệnh, em thực sự rất mong mẹ tỉnh lại. Nhưng hiện tại em lại muốn mẹ cứ như vậy, vĩnh viễn đừng tỉnh lại."
"Vì sao?"
"Bởi vì mẹ tỉnh lại sẽ phải tiếp tục đối mặt với cuộc hôn nhân thất bại của mình, không bằng cứ như thế này thì hơn."
"Em suy nghĩ quá cực đoan rồi, như vậy cũng không có nghĩa là..."
Giang Nhân Ly cắt ngang lời anh: "Mẹ em không giống như những người phụ nữ khác. Nhưng người kia đều có nhu cầu về vật chất trong cuộc sống, nhưng mẹ em thì không. Những thứ đó mẹ đều đã có được. Cho nên nhưng tổn thương trong hôn nhân đối với mẹ sẽ mãi mãi là vô hạn. Anh không hiểu được đâu."
Mạc Tu Lăng không hề mở miệng, thực ra anh hiểu rất rõ.
Giang Nhân Ly đi đun nước nóng, sau đó lau người cho Uông Tố Thu. Cô hàng tháng đều đến đây lau người cho mẹ một lần. Dù không nhiều nhưng không vẫn rất kiên trì. Ở đây y tá làm hết phận sự của họ, mỗi ngày đều lau người cho bệnh nhân để phòng ngừa các bệnh ngoài da. Thực ra cô cũng hiểu, ngày nào cũng làm đi làm lại một việc như vậy sẽ rất nhàm chán, cho nên cô mỗi tháng đều đến thăm và lau người cho mẹ một lần, tận tâm tự mình làm hết.
Da Uông Tố Thu cũng không tốt, hơi khô, nhưng con mắt bà vẫn nhắm chặt. Nếu như không phải là bà còn thở thì Giang Nhân Ly sẽ thực sự tưởng rằng bà đã không còn.
Mạc Tu Lăng đứng bên ngoài hành lang một hồi lâu sau đó mới vào trong.
Giang Nhân Ly biểu tình rất kỳ lạ, khá nghiêm túc. Mạc Tu Lăng chẳng bao giờ thấy cô nghiêm túc như vậy.
"Mọi người đều nói, tính cách của chị giống với mẹ hơn, còn em, chỉ là mang vẻ bề ngoài giống mẹ mà thôi." Cô dừng một chút, hình như nhớ tới thời còn trẻ: "Nhưng chính mẹ lại nói, tính em giống mẹ nhất. Chỉ có điều, chị giống về mặt chính diện, còn em lại giống về mặt phản diện."
Mạc Tu Lăng hiểu: "Cho nên chị gái em học làm kinh doanh, còn em lại trốn tránh."
Giang Nhân Ly gật đầu: "Thực ra, trong một số chuyện, em và mẹ cũng có lựa chọn giống nhay. Ví dụ như, tuyệt đối sẽ không chấp nhận chia sẻ chồng mình với người khác. Đương nhiên, cũng tuyệt đối sẽ không để cho chồng mình suy nghĩ đến việc tề nhân chi phúc."
Mạc Tu Lăng nhíu mày: "Em đang cảnh cáo anh?"
"Em nào dám."
♥.•°*"˜˜"*°•.♥
Giang Nhân Ly ra khỏi phòng bệnh, sau đó gặp y tá nói chuyện một lúc rồi mới chuẩn bị đi về.
Mạc Tu Lăng suy nghĩ về những điều cô vừa nói. Cô tuyệt đối sẽ không bao giờ nói những lời vô ích như vậy, anh đều hiểu rõ ý cô.

