Polly po-cket
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Bí Mật Người Yêu Cũ - Kawi


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 773
- Tình trạng: Hoàn thành
Anh chàng lắp bắp, mồ hôi bắt đầu túa ra. Đáp lại câu hỏi đó chỉ là một tràn những tiếng hu hu hòa với tiếng nấc nghẹn ngào.

- Tao… tao… xin lỗi! Tao không biết mày đang giải quyết… Tại tao thấy mày không chốt cửa…

Giải thích bằng một thái độ ăn năn nhất có thế, Quang Nhật cào cào tóc và thấy bối rối vô cùng.

- Anh… huhu… anh… huhu… mua… dùm… huhu… cho… tui… cái… đó… với!

Phải rất khó khăn Giang Thanh mới thốt ra một câu nói đầy tính nhùn nhường và mềm mỏng như thế. Dù đang rất xấu hổ nhưng cô bé không còn cách nào khác để có thể an toàn ra khỏi nơi này vì tà áo dài phía sau vẫn chưa bị dính chưởng. Cần có thứ gì đó để ngăn cản lại.

- Cái đó là cái gì cơ?

Nét mặt ngây thơ của Quang Nhật khiến câu hỏi thêm phần đáng yêu. Giang Thanh bặm môi đầy bế tắc. Làm sao có thế nói ra chính xác tên của cái đó ở đây được chứ!

- Cái mà… cái mà…

Sự ấp úng xen lẫn tiếng nấc của Giang Thanh khiến Quang Nhật được phen thót tim. Mồ hôi mồ kê nhễ nhại.

- Cái gì hả? Nói lẹ đi! Sốt ruột quá!

Biết là đã đến đường cùng không quay đầu được, cô bé thở mạnh một cái rồi cố gắng nói thật nhanh.

- Cái có cánh được quảng cáo trên tivi ấy đồ ngốc ạ!

Thẫn thờ gần cả năm giây, Quang Nhật mới hiểu ra cơ sự. Với cả một bầu trời tư cách như thế này thì anh chàng không thể không dang tay cứu giúp.

- Ngồi đó! Đợi mười phút!

Dặn dò một câu đầy tinh thần trách nhiệm, Quang Nhật chạy ù đi. Ngoài sân vẫn xào xạc tiếng lá vàng rơi và trong nhà vệ sinh thì vẫn nhói lên tiếng khóc thút thít…

Tiếng meo meo đòi ăn của chú mèo MiMi khiến Quang Nhật trở về với thực tế sau cả một cuộc hành trình rong ruổi cùng kỳ ức. Anh đưa tay lên miệng phì cười. Ngồi nghĩ lại những gì đã xảy ra hôm qua mới thấy hôm nay thật là vô vị và chán ngắt…

Vừa sấy xong đầu tóc dài thướt tha của mình, Giang Thanh định bụng sẽ ra sau ban công để lấy đống áo quần được Hoàng Phong giặt vào xếp. Đời cô nghĩ lại cũng sướng, có người thương, có người lo, chẳng cần phải băn khoăn cái gì cả.

Chuông điện thoại réo rắt những âm thanh trầm buồn, Giang Thanh quay lại phía giường ngủ, với tay lấy con dế đã vẹt xước theo thời gian. Là số của mẹ.

- Về nhà chở SiSi đi khám cho mẹ với. Chả hiểu sao mà nó sốt từ hôm qua tới giờ.

- Cái gì ạ? Vâng! Con về ngay!

Đặt điện thoại xuống với vẻ mặt hoảng hốt, Thanh nhanh chóng tìm khóa cửa, quơ vội chiếc áo ấm rồi chạy ù đi. SiSi lâu nay rất khỏe, bị sốt lâu như vậy thì thật là một biểu hiện quá nguy hiểm.

Giang Thanh đã chạy về nhà mẹ cách nơi cô đang ở hai mươi cây số chỉ với nửa tiếng đi xe máy. Gác chân chống xuống sàn, không kịp cởi mũ bảo hiểm cô đã vọt vào trong nhà, gương mặt đỏ bừng vì gió và lo lắng.

- Con nhỏ đâu rồi mẹ?

- Nó đang nằm trong phòng mẹ. Người nóng ran con ơi.

Mẹ Giang Thanh trong bộ đồ bộ màu tím dẫn cô vào trong phòng. Gương mặt bà co rúm lại vì sợ.

- Anh hai và chị dâu đâu rồi mẹ?

Cô nói với giọng trách móc, tay không ngừng sờ trán SiSi.

- Thằng Bảo đi công tác, cái Lan thì bận dạy tăng ca tối mới về.

Thanh thở dài, nhìn chăm chú vào đứa trẻ với nước da bồ quân đầy tinh nghịch đang nằm ngủ ngon lành mà lòng quặn lại.

- Mẹ bồng con bé leo lên xe con đưa tới bác sĩ. Không thể để tình trạng này kéo dài được.

o0o

SiSi được đưa về nhà với sự thở phào nhẹ nhõm của Giang Thanh và mẹ. Cô nhóc vì mọc răng khôn nên mới sốt như thế. Trong lúc đợi mẹ đi mua cháo, Thanh ôm SiSi vào lòng và hỏi khẽ:

- Nhớ chị không cưng?

Cô nhóc ngước nhìn lên, đôi mắt đen láy nhấp nháy như những vì sao trên trời.

- Si chả nhớ chị. Chị đi suốt có về thăm Si đâu. Cũng không mua búp bê cho Si nữa. Bạn Si ai cũng có búp bê hết.

Giọng nói ngọng nghịu của cô em út nhỏ xíu làm Thanh bật cười. Lúc nào gặp SiSi lòng Thanh đều thấy thanh thản đến lạ.

Ngồi chán trong vòng tay chị gái, cô nhóc chạy lon ton qua về phía phòng mình, lôi ra một đống nào cột cài nơ kẹp. Chỉ mới bảy tuổi thôi nhưng SiSi rất điệu đàng, cô nhóc chả đòi mua gì ngoài cột tóc và kẹp mái, suốt ngày bắt mẹ, anh trai và chị dâu làm tóc cho mình. Thanh cũng không phải là ngoại lệ.

- Chị Thanh buộc tóc cho SiSi đi! Tóc SiSi dài quá là dài rồi nè!

Cô nhóc vừa vuốt tóc vừa nói với giọng lảnh lót. Thanh thấy hạnh phúc xen lẫn tội lỗi. Lâu lắm rồi cô chưa về chơi với em gái mình. Việc học hành cộng với nhưng lo lắng không đâu của cuộc sống phức tạp khiến cô lãng quên đi rất nhiều điều có giá trị.

- Rồi! Lại đây chị buộc cho! Chị sẽ buộc đẹp cho em như công chúa luôn!

Giang Thanh đẩy Sisi lại gần mình, vừa cười khì khì vừa lấy tay xoa đầu cô nhóc. Nhưng một dấu vết lạ trên quần của SiSi khiến Thanh giật mình. Vừa lúc ấy thì mẹ cô cũng trở về với tô cháo trên tay.

- Mẹ! Thế này là thế nào?

Tiếng hỏi thảng thốt của Giang Thanh khiến bà Thư mẹ của cô ngạc nhiên lật đật chạy tới xem. Hóa ra ở phần quần phía mông của SiSi có một vết đỏ như máu. Cả hai mẹ đứng hình nhìn nhau.

- Chẳng lẽ… con bé… dậy thì rồi hả mẹ? Nó mới 7 tuổi thôi mà!

- Không thể như thế được!

Prev 1 ... 8 9 10 11 12 ... 37 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000003s. Total load: 0.002340