Chờ đợi là chết đói
Loading...

Bí Mật Người Yêu Cũ - Kawi


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 789
- Tình trạng: Hoàn thành
Tiếng nước chảy xối xả từ phía toilet khiến Thanh chú ý, theo phản xạ, cô hoảng hốt chạy lại nhìn. Thanh vội vàng đến mức không nhìn ra là cửa đang đóng (nhưng không khóa). Và những gì hiện ra trước mắt cô bây giờ là một người đàn ông khỏa thân đang quay lưng về phía mình, nước từ vòi sen chảy từng giọt dài trên làn da trắng muốt.

- Á á á á …

Thanh hét lên rồi chạy ào đi. Quang Nhật giật bắn mình quay lại. Cánh cửa phòng tắm mở toang khiến anh chàng cuống cuồng tìm chiếc khăn tắm quấn lên người. Buổi sáng hôm nay có vẻ không phải là một buổi sáng đẹp trời.

- Sao cô lại nhìn lén tôi tắm hả??

Câu hỏi với thái độ đầy bực bội của Quang Nhật khiến Giang Thanh mở chăn ra sau một hồi trùm kín mít vì xấu hổ.

- Tại sao anh tắm mà không khóa cửa?

Giang Thanh cũng bực tức phát biểu. Có vẻ bị trúng tim đen nên Quang Nhật nguội lại hẳn. Thực ra đây vốn là thói quen khó bỏ của anh chàng. Vì đã quen với cuộc sống một mình từ lâu nên chẳng lần nào đi tắm mà Quang Nhật chốt cửa lại.

- Tại… tại… tôi quên…

Thái độ ấp úng của người đối diện khiến Thanh bốc hỏa. Mắt cô sáng trưng như vừa nhớ ra một điều gì rất quan trọng.

- Nhưng tại sao tôi lại ở đây? Còn áo quần…- cô nhìn xuống người mình, lúc này Thanh mới ý thức về chiếc áo thun rộng thùng thình và chiếc quần lạ hoắc lạ hươ mà cô đang mặc trên người – Sao tôi lại mặc cái giống này? Vì sao?

Chỉ trong vòng vài giây, trong đầu Giang Thanh đã hiện lên tất cả những tình huống tồi tệ nhất. Càng tưởng tượng Thanh càng đưa tay lên miệng cắn lấy cắn để.

- Cô đang nghĩ cái quái gì trong đầu thế hả?

Quang Nhật vòng tay hỏi khi thấy cô nàng đang chuẩn bị có dấu hiệu… lạ!

- Tôi đúng là một đứa con gái hư hỏng mà!

Thanh đột ngột rít lên rồi úp mặt xuống gối khóc nức nở. Số lần khóc lóc của Thanh trong hơn một tháng trở lại đây nhiều gấp mười lần tổng số lần rơi nước mắt của cô trong suốt bảy năm qua. Mọi thứ dường như đi quá tầm kiểm soát của một Giang Thanh bé nhỏ.

- Này! Nín đi! Sao bây giờ cô mít ướt thế? Nín đi! Chuyện không giống như cô nghĩ đâu…

Phản ứng của Giang Thanh khiến Quang Nhật hốt hoảng, anh chàng vội vã tiến lại phía cô, đưa tay vỗ nhẹ trên vai kèm lời nói mang tính khích lệ tinh thần.

Tối hôm qua…

Việc đưa một cô gái say xỉn từ tầng một lên tầng bốn và từ tầng bốn xuống tầng ba quả thật là một cực hình. Vì không biết cách nào để mở cửa phòng Giang Thanh nên Quang Nhật đành phải đưa cô xuống căn hộ của mình.

Thả một con người nặng gần 50kg xuống giường sau gần ba tiếng địu trên vai với đủ trò giật tóc móc mắt khiến Quang Nhật khuỵu hẳn. Anh chàng ngồi bệt xuống sàn nhà và thở hồng hộc. Giang Thanh thì thoải mái nằm trên giường với nụ cười khó hiểu trên môi. Ắt hẳn cô nàng đang mơ một giấc mơ đẹp…

Khuya...

Đang co ro trên sàn nhà vì thời tiết đột ngột hạ nhiệt độ, Quang Nhật bừng tỉnh khi nghe tiếng động lạ. Mở mắt vùng dậy, anh chàng há hốc mồm khi nhìn thấy Giang Thanh đang lục lọi thứ gì đó trong tủ áo quần của mình.

Định bụng chạy tới xem tình hình thì Quang Nhật hốt hoảng lấy tay che mắt khi Giang Thanh đang… thay áo quần một cách thản nhiên. Sau một vài phút thì cô trở lại giường ngủ ngon lành với chiếc áo bull anh chàng đã vứt xó từ lâu cùng chiếc quần thun dùng để chạy bộ mới mua tuần trước. Bầu không khí lại trở về với sự im lặng của màn đêm. Nhưng Quang Nhật thì không thể bình tĩnh ngay được. Anh cứ trố mắt nhìn Giang Thanh và trong đầu đặt ra hàng trăm câu hỏi. Chẳng bao giờ anh nghĩ được rằng cô là một người kỳ cục như thế.

- Đó! Sự việc chính xác là như thế. Cô tin hay không thì tùy.

Quang Nhật kể lại một thôi một hồi rồi đứng dậy tiến về phía tủ lạnh. Anh chàng có vẻ đang muốn làm một bữa sáng nho nhỏ cho vị khách bất đắc dĩ của mình.

Về phần Giang Thanh, cô cứ ngồi thừ ra, đôi mắt ngấn nước đã thôi khóc. Những gì Quang Nhật vừa nói làm cô suy nghĩ. Thật ra thì, nếu như Quang Nhật có thói quen đi tắm không chốt cửa thì cô cũng thường hay tỉnh dậy nửa đêm để thay áo quần.

- Cô lại bị sao nữa thế? Vẫn không tin lời tôi nói sao? Mà chính tôi cũng còn không tin những gì mà tôi được thấy nữa…

Câu nói nửa đùa nửa thật của anh chàng làm Giang Thanh cau mặt lại. Cô đứng bật dậy rồi chạy ào ra đi. Quang Nhật đang chiên dở mấy quả trứng vội vã nhướng người theo, miệng í ới:

- Này này! Không ăn sáng à?

Về tới phòng, Thanh ngay lập tức thay bộ áo quần kỳ cục trên người, chạy vào nhà tắm xõa nước thật mạnh. Cảm giác những tia nước bắn lên người khiến cô phần nào thoải mái hơn. Dù sao bản thân Thanh cũng cảm giác được đêm qua không có chuyện gì xảy ra cả.

Đang lim dim nhắm mắt thả hồn theo những nốt nhạc du dương của tiếng kéo đàn violon ở nhà bên cạnh thì Thanh đột ngột mở mắt khi một câu nói và hình ảnh chập chờn nào đó xoẹt ngang đầu. Cô tắt vòi nước và đứng lặng đi. Thanh cứ nghĩ với mức độ uống bia quá nhiều như hôm qua thì cô sẽ chẳng thể nhớ bất kỳ thứ gì cả. Nhưng giờ đây, trong tâm trí cô lại có một hình ảnh rất kỳ lạ, cô nhìn thấy ai đó giống như Quang Nhật ngồi bên cạnh, đưa đôi tay vuốt nhẹ những sợi tóc trên mặt mình, miệng nói khẽ vừa đủ để cô nghe thấy: “Anh xin lỗi. Anh đã mua cho em rất nhiều gấu bông. Nhưng anh không dám tặng. Vì em đã xa anh mất rồi…”

Prev 1 ... 16 17 18 19 20 ... 37 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000418
Polly po-cket