Nói thực lòng, tấm lưng ấy không gầy guộc với những đốt xương nhô lên, cũng không giống một phản toàn thịt, nó rắn chắc và rất mạnh mẽ. Tóm lại một câu là: rất đàn ông.
“Này?” Người ấy lau bọt xà phòng trên mắt với vẻ không hài lòng, rồi nhìn tôi bằng cặp mắt hơi mơ màng.
“Ồ...” Lúc đó, tôi mới phát hiện ra là mình đã làm bắn xà phòng vào mắt anh, vội cầm khăn lên lau. “Xin lỗi! Xin lỗi!”
“Em đang nghĩ tới chuyện gì vậy? Sao cứ như người mất hồn thế?”
Tôi không biết phải nói gì, không lẽ lại nói với anh rằng tôi thấy thân hình anh rất tuyệt. Để che giấu vẻ bối rối, tôi vội chuyển chủ đề câu chuyện: “Hôm nay em gặp anh Phùng và Ngô Dương ở nhà ăn, rồi cùng ăn cơm với bọn họ.”
“Ồ. Hèn gì...” Anh nhắm mắt lại, không hỏi thêm gì nữa.
Có lẽ tôi và Ngô Dương rất có duyên, tối hôm qua vừa mới làm quen, hôm nay lại gặp ở nhà ăn. Ngô Dương vốn đã cao, lại mặc bộ đồ tập huấn, nhìn nổi bật hơn hẳn những người Nhật Bản thấp bé.
Nhìn thấy tôi, Ngô Dương bèn tới chào, rồi nói anh đang bị cảm và hỏi loại thuốc cảm nào ở Nhật Bản là tốt nhất.
“Trong phòng em có thuốc cảm.” Tôi định nói để Ngô Dương tới lấy, hoặc là để tôi mang đến cho, nhưng rồi lại nghĩ chúng tôi chưa quen nhau lắm nên bảo: “Đợi anh Phùng rảnh, em sẽ bảo anh ấy mang tới cho anh.”
“Cảm ơn!”
Tôi mỉm cười đáp: “Vì nhân dân phục vụ mà.”
Ngô Dương cũng cười, khi anh cười, trên má hiện rõ hai lúm đồng tiền, trông rất đáng yêu, không giống như Diệp Chính Thần. Bởi nụ cười của Diệp Chính Thần luôn khiến người ta phải suy nghĩ, con người anh lại càng khiến người ta phải suy nghĩ nhiều hơn...
“Sư huynh.” Tôi có một câu muốn hỏi từ lâu rồi: “Hồi ở trong nước anh học trường nào?”
“Trường Đại học Y khoa Bắc Kinh. Sao lại hỏi chuyện đó?” “Không có gì, chỉ tiện hỏi thế thôi. Thực tình, em cảm thấy ở con người anh có khí chất của quân nhân.”
“Quân nhân?” Diệp Chính Thần mở to mắt nhìn tôi, trừ những lúc tiếp xúc với bệnh nhân, tôi rất ít khi thấy ánh mắt chăm chú ấy của Diệp Chính Thần. “Khí chất gì?”
“Em không thể nói rõ được, vì đó chỉ là cảm giác. Ví dụ, thói quen trong cuộc sống của anh giống như đã được rèn luyện trong quân đội, tư thế đứng cũng rất thẳng, và anh rất yêu quý quốc kỳ...” Tôi nhớ có lần, trước cửa khu ký túc xá có một lá cờ Trung Quốc bé xíu nằm trên mặt đất, chẳng ai để ý đến nó, chỉ có Diệp Chính Thần khi đi qua nhìn thấy đã cúi xuống nhặt nó lên, lau sạch đất cát rồi cắm lên hàng rào bên cạnh. Hành động ấy của anh mang phẩm chất của quân nhân rất rõ.
“Em có học những bài đạo đức hồi tiểu học không thế? Thầy giáo không dạy em quốc kỳ là sự tôn nghiêm của dân tộc chúng ta à?”
Hình như đã giảng rồi, không nhớ nữa.
“Này, sao anh lại giỏi như vậy?” Tôi chỉ hàng rào ngăn cao hơn hai mét ở lan can. “Hôm ấy anh đã trèo qua nó trong chưa đầy ba phút.”
“Hàng rào kia không hề cao, số người không vượt qua được nó trong năm phút cũng không nhiều.” Anh cười, nụ cười trông đến ghét, chắc hẳn anh đang nhớ lại điệu bộ trèo mãi không qua của tôi lúc đó.
Ngẫm nghĩ một lát, tôi lại hỏi: “Vậy cha anh làm nghề gì?” Diệp Chính Thần ngước lên, nhìn vào mắt tôi, vẻ mặt không có gì đặc biệt: “Cha anh là một người buôn bán, ông ấy hy vọng anh sẽ là một bác sĩ giỏi, vì thế đã đưa anh sang Nhật học. Sao bỗng dưng em lại hỏi như vậy?” Diệp Chính Thần nhìn tôi với vẻ tò mò.
“Hì hì, không có gì... Chỉ là tò mò chút thôi. Hình như anh chưa bao giờ kể cho em nghe về gia đình anh...” Tôi tránh ánh mắt của anh, cười nhưng không để anh biết việc tôi luôn ngưỡng mộ những chàng trai là quân nhân...
“Nhà anh... chẳng có chuyện gì để nói cả.” Diệp Chính Thần tỏ ra không mấy hứng thú khi nói về điều này, cau mày lại.
Tôi cũng không hỏi nữa, tiếp tục gội đầu cho anh, vò hết lần này đến lần khác, ấn các huyệt để đầu óc thư thái. Gội xong, tôi lau khô đầu cho anh.
“Xong rồi, để em về hầm canh xương sườn cho anh, lát nữa em sẽ mang sang.”
Đột nhiên Diệp Chính Thần nắm lấy cổ tay tôi: “Vì sao em lại đối xử tốt với anh như vậy?”
“Vì anh cũng chăm sóc em mà.” Tôi khẽ rút tay lại, cúi đầu chào, rồi cười ranh mãnh: “Sư huynh, mấy tháng vừa rồi được anh quan tâm, em vô cùng cảm kích.”
“Em không có chút suy nghĩ nào khác ư?”
“Anh yên tâm, em hoàn toàn không dám có bất cứ suy nghĩ nào vượt quá giới hạn. Em luôn coi anh như anh trai.”
Tôi đưa mắt nhìn xung quanh, bỗng nhìn thấy một bóng người lướt qua cửa sổ, người ấy mặc bộ đồ tập huấn.
Tôi vội chạy ra ngoài nhìn, đúng là Ngô Dương. Vừa nhìn thấy tôi, Ngô Dương bẽn lẽn cười, hai lúm đồng tiền hằn sâu trên má: “Anh Phùng nói có việc nên bảo anh tới lấy thuốc.”
“Ồ, vâng, anh chờ một chút.” Nhìn thấy bộ quân phục của Ngô Dương, đầu óc tôi bỗng trở nên thiếu linh hoạt, tôi chẳng nghĩ được gì, vào trong phòng lấy thuốc cho anh.
Ngô Dương đi xa rồi, tôi mới thấy hối hận, một cơ hội tốt như vậy, lẽ ra tôi phải mời anh vào phòng uống chút cà phê và nói chuyện về lý tưởng và cuộc đời. Chà, thế là bỏ lỡ một cơ hội ngàn năm có một!
“Này?” Người ấy lau bọt xà phòng trên mắt với vẻ không hài lòng, rồi nhìn tôi bằng cặp mắt hơi mơ màng.
“Ồ...” Lúc đó, tôi mới phát hiện ra là mình đã làm bắn xà phòng vào mắt anh, vội cầm khăn lên lau. “Xin lỗi! Xin lỗi!”
“Em đang nghĩ tới chuyện gì vậy? Sao cứ như người mất hồn thế?”
Tôi không biết phải nói gì, không lẽ lại nói với anh rằng tôi thấy thân hình anh rất tuyệt. Để che giấu vẻ bối rối, tôi vội chuyển chủ đề câu chuyện: “Hôm nay em gặp anh Phùng và Ngô Dương ở nhà ăn, rồi cùng ăn cơm với bọn họ.”
“Ồ. Hèn gì...” Anh nhắm mắt lại, không hỏi thêm gì nữa.
Có lẽ tôi và Ngô Dương rất có duyên, tối hôm qua vừa mới làm quen, hôm nay lại gặp ở nhà ăn. Ngô Dương vốn đã cao, lại mặc bộ đồ tập huấn, nhìn nổi bật hơn hẳn những người Nhật Bản thấp bé.
Nhìn thấy tôi, Ngô Dương bèn tới chào, rồi nói anh đang bị cảm và hỏi loại thuốc cảm nào ở Nhật Bản là tốt nhất.
“Trong phòng em có thuốc cảm.” Tôi định nói để Ngô Dương tới lấy, hoặc là để tôi mang đến cho, nhưng rồi lại nghĩ chúng tôi chưa quen nhau lắm nên bảo: “Đợi anh Phùng rảnh, em sẽ bảo anh ấy mang tới cho anh.”
“Cảm ơn!”
Tôi mỉm cười đáp: “Vì nhân dân phục vụ mà.”
Ngô Dương cũng cười, khi anh cười, trên má hiện rõ hai lúm đồng tiền, trông rất đáng yêu, không giống như Diệp Chính Thần. Bởi nụ cười của Diệp Chính Thần luôn khiến người ta phải suy nghĩ, con người anh lại càng khiến người ta phải suy nghĩ nhiều hơn...
“Sư huynh.” Tôi có một câu muốn hỏi từ lâu rồi: “Hồi ở trong nước anh học trường nào?”
“Trường Đại học Y khoa Bắc Kinh. Sao lại hỏi chuyện đó?” “Không có gì, chỉ tiện hỏi thế thôi. Thực tình, em cảm thấy ở con người anh có khí chất của quân nhân.”
“Quân nhân?” Diệp Chính Thần mở to mắt nhìn tôi, trừ những lúc tiếp xúc với bệnh nhân, tôi rất ít khi thấy ánh mắt chăm chú ấy của Diệp Chính Thần. “Khí chất gì?”
“Em không thể nói rõ được, vì đó chỉ là cảm giác. Ví dụ, thói quen trong cuộc sống của anh giống như đã được rèn luyện trong quân đội, tư thế đứng cũng rất thẳng, và anh rất yêu quý quốc kỳ...” Tôi nhớ có lần, trước cửa khu ký túc xá có một lá cờ Trung Quốc bé xíu nằm trên mặt đất, chẳng ai để ý đến nó, chỉ có Diệp Chính Thần khi đi qua nhìn thấy đã cúi xuống nhặt nó lên, lau sạch đất cát rồi cắm lên hàng rào bên cạnh. Hành động ấy của anh mang phẩm chất của quân nhân rất rõ.
“Em có học những bài đạo đức hồi tiểu học không thế? Thầy giáo không dạy em quốc kỳ là sự tôn nghiêm của dân tộc chúng ta à?”
Hình như đã giảng rồi, không nhớ nữa.
“Này, sao anh lại giỏi như vậy?” Tôi chỉ hàng rào ngăn cao hơn hai mét ở lan can. “Hôm ấy anh đã trèo qua nó trong chưa đầy ba phút.”
“Hàng rào kia không hề cao, số người không vượt qua được nó trong năm phút cũng không nhiều.” Anh cười, nụ cười trông đến ghét, chắc hẳn anh đang nhớ lại điệu bộ trèo mãi không qua của tôi lúc đó.
Ngẫm nghĩ một lát, tôi lại hỏi: “Vậy cha anh làm nghề gì?” Diệp Chính Thần ngước lên, nhìn vào mắt tôi, vẻ mặt không có gì đặc biệt: “Cha anh là một người buôn bán, ông ấy hy vọng anh sẽ là một bác sĩ giỏi, vì thế đã đưa anh sang Nhật học. Sao bỗng dưng em lại hỏi như vậy?” Diệp Chính Thần nhìn tôi với vẻ tò mò.
“Hì hì, không có gì... Chỉ là tò mò chút thôi. Hình như anh chưa bao giờ kể cho em nghe về gia đình anh...” Tôi tránh ánh mắt của anh, cười nhưng không để anh biết việc tôi luôn ngưỡng mộ những chàng trai là quân nhân...
“Nhà anh... chẳng có chuyện gì để nói cả.” Diệp Chính Thần tỏ ra không mấy hứng thú khi nói về điều này, cau mày lại.
Tôi cũng không hỏi nữa, tiếp tục gội đầu cho anh, vò hết lần này đến lần khác, ấn các huyệt để đầu óc thư thái. Gội xong, tôi lau khô đầu cho anh.
“Xong rồi, để em về hầm canh xương sườn cho anh, lát nữa em sẽ mang sang.”
Đột nhiên Diệp Chính Thần nắm lấy cổ tay tôi: “Vì sao em lại đối xử tốt với anh như vậy?”
“Vì anh cũng chăm sóc em mà.” Tôi khẽ rút tay lại, cúi đầu chào, rồi cười ranh mãnh: “Sư huynh, mấy tháng vừa rồi được anh quan tâm, em vô cùng cảm kích.”
“Em không có chút suy nghĩ nào khác ư?”
“Anh yên tâm, em hoàn toàn không dám có bất cứ suy nghĩ nào vượt quá giới hạn. Em luôn coi anh như anh trai.”
Tôi đưa mắt nhìn xung quanh, bỗng nhìn thấy một bóng người lướt qua cửa sổ, người ấy mặc bộ đồ tập huấn.
Tôi vội chạy ra ngoài nhìn, đúng là Ngô Dương. Vừa nhìn thấy tôi, Ngô Dương bẽn lẽn cười, hai lúm đồng tiền hằn sâu trên má: “Anh Phùng nói có việc nên bảo anh tới lấy thuốc.”
“Ồ, vâng, anh chờ một chút.” Nhìn thấy bộ quân phục của Ngô Dương, đầu óc tôi bỗng trở nên thiếu linh hoạt, tôi chẳng nghĩ được gì, vào trong phòng lấy thuốc cho anh.
Ngô Dương đi xa rồi, tôi mới thấy hối hận, một cơ hội tốt như vậy, lẽ ra tôi phải mời anh vào phòng uống chút cà phê và nói chuyện về lý tưởng và cuộc đời. Chà, thế là bỏ lỡ một cơ hội ngàn năm có một!


