80s toys - Atari. I still have
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Động phòng hoa trúc cách vách


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1543
- Tình trạng: Hoàn thành
“Chờ chút.”

Một lát sau, Diệp Chính Thần đánh nốt hàng chữ tiếng Trung cuối cùng, kích chuột lưu lại rồi quay lại ôm tôi, để tôi ngồi lên đùi, chỉ vào hàng chữ trước mắt nói: “Đây là những tài liệu chi tiết về tế bào mà anh đã tổng kết lại cho em, em hãy nuôi thử theo các bước trên đó, nếu không có gì sự cố bất thường thì chắc chắn sẽ thành công.”

Tôi định bày tỏ sự ngưỡng mộ của mình bằng một tràng những lời nói thì Diệp Chính Thần nhìn đồng hồ rồi bình thản nói: “Mười bốn tiếng. Chà, em lại nợ anh mười bốn tiết học rồi...”

Đầu tôi như nổ tung, cộng thêm mười bốn tiết này, tôi đã nợ Diệp Chính Thần đúng hai mươi lần.

Rõ ràng là ngày nào tôi cũng cố gắng, trên tường đã viết đầy chữ “Chính”, mà sao tôi vẫn chưa trả hết nợ nhỉ?

Tôi cười rất tươi: “Sư huynh, anh biết nhiều quá, em rất khâm phục anh! Em...”

Diệp Chính Thần cười lạnh lùng: “Không có tác dụng đâu, em nợ anh thì phải trả đủ, không được thiếu một lần.”

Cứ như vậy, có lẽ đến kiếp sau tôi vẫn chưa trả hết nợ.

Sau khi thôi việc ở cửa hàng tiện lợi, tôi không gặp lại Dụ Nhân nữa. Thỉnh thoảng tôi gọi điện hỏi thăm tình hình của cô ấy, giọng cô ấy có vẻ rất vui, nói chuyện với tôi hồi lâu mới gác máy. Nhưng không hiểu sao, chưa bao giờ cô ấy chủ động gọi điện cho tôi. Tôi tưởng rằng mình sẽ không gặp lại cô ấy nữa, không ngờ, tôi bất ngờ nhìn thấy cô ấy vào buổi tối một tháng sau đó.

Hôm ấy, Diệp Chính Thần vừa đi báo cáo học thuật ở Kobe trở về, không đi đâu cả, ở nhà chờ tôi về ăn tối, tôi đạp xe như bay trên đường. Đi qua một ngã tư, đúng lúc đèn chuyển tín hiệu từ xanh sang đỏ, tôi nhẩm tính thời gian để tăng tốc vượt qua.

Không ngờ, tôi đi đến giữa đường thì đèn tín hiệu đã chuyển từ màu đỏ sang màu xanh, một chiếc xe màu trắng đỗ ở ngã tư có lẽ đã không nhìn thấy tôi, đột nhiên lao tới.

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, tôi chưa kịp phản ứng gì thì chiếc xe đã đâm vào phía sau chiếc xe đạp của tôi. Mặc dù lực không lớn, nhưng tôi và cả chiếc xe đạp đều văng ra cách đó hai mét.

Sau một giây quay cuồng, tôi lờ mờ nhìn thấy bóng người mảnh dẻ từ trong xe lao ra, chạy nhanh về phía tôi.

“Bạc Băng? Cô tỉnh lại đi...” Cô gái xinh đẹp ra sức lay người tôi rồi cúi xuống nghe nhịp tim của tôi, ấn vào nhân trung.

Cảm giác đau khiến tôi tỉnh táo hơn. Tôi chớp mắt, ngạc nhiên khi nhận ra người ngồi trước mặt là Dụ Nhân. Dụ Nhân thấy tôi đã tỉnh lại, vội gọi xe cấp cứu.

“Tôi không sao.” Tôi gượng ngồi dậy, lắc đầu, thấy đầu óc tỉnh táo, người không chỗ nào bị đau, chắc không có vấn đề gì lớn. Chỉ có điều đầu gối va vào bậc thềm dành cho người đi bộ bị trầy da, dính đầy đất cát. “Không cần gọi xe cứu thương đâu, một chút vết thương này tôi tự xử lý được mà.”

“Không được, tôi phải đưa cô tới bệnh viện kiểm tra.” Tôi nhìn vẻ mặt lo lắng của Dụ Nhân, bỗng thấy rất áy náy, vì người vi phạm luật giao thông là tôi. “Không cần thật mà, tôi học y, một chút vết thương này có đáng gì.” Nhưng tôi nói như thế nào thì Dụ Nhân vẫn kiên quyết bảo tôi chờ xe cứu thương tới, đưa tôi vào bệnh viện kiểm tra.

Trong xe cứu thương, Dụ Nhân cầm tay tôi, luôn miệng nói xin lỗi, nói rằng vừa rồi cô ấy đã lái xe trong trạng thái hơi lơ đễnh. Lúc đó, tôi mới đưa mắt nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của cô ấy và cả đôi mắt sưng mọng ngấn nước dưới ánh đèn của xe cứu thương.

Tôi cũng nắm lấy bàn tay lạnh giá của cô ấy: “Sao thế? Đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Cô ấy mỉm cười với tôi, vẻ buồn bã hiện rõ trong đáy mắt.

Cô ấy nói: “Bạc Băng, có lúc tôi rất hâm mộ cô... Cô sống thật đơn giản...”

Thì ra một cô gái hoàn mỹ như cô ấy cũng có những điều không vui. Không hiểu ai đã làm cô ấy tổn thương đến vậy?

Nếu là ở các bệnh viện trong nước thì với tình hình vết thương của tôi, cùng lắm các bác sĩ cũng chỉ rửa những chỗ bị nặng nhất bằng thuốc sát trùng, băng bó sơ qua, tiêm một mũi phòng uốn ván rồi cho về nhà. Nhưng các bác sĩ Nhật Bản thì hình như không có việc gì nên kiểm tra rất kỹ từ trong ra ngoài, từ trên xuống dưới để xác định tôi có bị thương bên trong hay không, có bị gãy xương hay chấn thương sọ não hay không, rồi họ còn đề nghị tôi nằm lại bệnh viện mấy ngày để theo dõi.

Vị bác sĩ nam trong chiếc áo blouse trắng, chiếc khẩu trang trắng khiến tôi chợt nhớ đến Diệp Chính Thần, vì thế tôi càng nóng ruột, liên tục xem đồng hồ và cầu xin để anh kiên nhẫn một chút...

Nhưng các vị thần không thèm để ý đến những lời cầu xin của tôi, điện thoại của tôi vẫn đổ chuông. Bác sĩ đang xử lý vết thương trên cánh tay, tôi không tiện cử động, đành nhìn chăm chăm về phía chiếc túi vẻ sốt ruột.

Dụ Nhân nhận ra vẻ sốt ruột của tôi, bèn buông bàn tay đang nắm lấy tay tôi, lấy chiếc điện thoại trong túi tôi, xem số máy gọi đến. “Là điện thoại của bạn trai cô, để tôi nghe giúp nhé!”

Tôi nhớ trong danh bạ của tôi đề rõ hai chữ “sư huynh”, thế mà cô ấy lại biết ngay là bạn trai tôi.

“Đừng nói là tôi bị thương đấy”, tôi vội nói. “Cô nói với anh ấy giúp tôi, tôi đang bận không nghe máy được, lát nữa tôi sẽ gọi lại cho anh ấy.”

Prev 1 ... 53 54 55 56 57 ... 116 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.000525