Thói quen ấy tôi có thể cho là sự trùng hợp tình cờ, nhưng những dòng chữ chú thích trong cuốn sách ấy thì không thể. Nét chữ cứng cáp ấy vô cùng quen thuộc với tôi.
Tôi vã nước lạnh lên mặt, cho tới khi những suy nghĩ rối ren trong lòng tạm lắng xuống, tôi mới ra khỏi nhà vệ sinh. Dụ Nhân đứng ở cuối hành lang chờ tôi, cô ấy đứng ngược với ánh mặt trời, khuôn mặt trong bóng tối khiến tôi chợt nhớ đến một người mẫu nổi tiếng của Đài Loan, đôi chân gợi cảm, khí chất cao quý, thư thái, và cả giọng nói rất dễ nghe. Nếu tôi là đàn ông thì cũng phải xiêu lòng, tìm cách chinh phục, nhưng có thể giữ người con gái như vậy trong ngôi nhà vàng, không phải người đàn ông nào cũng làm được.
Diệp Chính Thần, tôi đã đánh giá anh quá thấp!
Tôi và Dụ Nhân uống trà đắng và nói chuyện cả buổi chiều. Nhưng nói những chuyện gì thì tôi hoàn toàn không nhớ, chỉ nhớ rằng trà rất đắng, tới mức tôi không thể nuốt được, thế mà tôi vẫn uống hết chén này đến chén khác. Đến gần tối thì tôi về tới nhà, ngồi xuống giường, ngây ra nhìn những chữ “Chính” trên tường, mãi tới lúc đó vị đắng trong miệng mới nhạt dần.
Diệp Chính Thần gọi điện, nói sẽ về ăn cơm, lúc đó tôi mới đứng dậy rửa mặt rồi tất bật trong bếp làm mấy món ăn Tứ Xuyên mà anh thích, bày trên bàn chờ anh về.
Lúc ăn cơm, tôi gắp một miếng thịt gà xào ớt đặt vào bát của Diệp Chính Thần, cười, nói: “Hôm nay em tới nhà Dụ Nhân uống trà.”
“Ừ!” Diệp Chính Thần hơi dừng đũa rồi gắp miếng thịt gà, nhai chầm chậm.
“Nhà cô ấy rất ấm cúng.”
Diệp Chính Thần nuốt miếng thức ăn trong miệng: “Thế à? Có ấm cúng bằng nhà của chúng ta không?”
Tôi đưa mắt nhìn xung quanh căn phòng, đúng là rất đơn sơ, tới mức tường cũng không cách âm.
Tôi lắc đầu: “Không, nhà cô ấy không có anh...”
Diệp Chính Thần ngẩng phắt lên, ánh mắt sâu thẳm, sau đó cười, nói với vẻ vui đùa: “Nhà cô ấy cũng không có em...”
Tôi cũng cười, một nụ cười ngọt ngào dành cho Diệp Chính Thần. Diệp Chính Thần không nên làm bác sĩ, có lẽ anh nên đi đóng phim, với vẻ ngoài điển trai, tài năng diễn xuất, chưa biết chừng sẽ trở thành một ông hoàng điện ảnh. Còn nữa, thêm vào đó là năng lực phi thường, dù không muốn nổi đình nổi đám cũng không được.
Sau khi ăn cơm, thu dọn nhà cửa, tôi đi tắm. Tôi đã ngâm mình trong bồn tắm tới hơn bốn mươi phút, khi tôi quấn khăn bước ra ngoài thì Diệp Chính Thần đang ngồi ở bàn đọc tài liệu, tấm rèm cửa đã khép lại.
Mùi thơm của thức ăn bay hết, giờ đây chỉ còn lại mùi thơm thoang thoảng do chất tẩy giặt của áo quần và mùi thơm nhẹ khác, nhưng không phải là mùi thơm của cây cỏ bên ngoài cửa sổ, mà là mùi hương thoang thoảng của J’adore.
Nước hoa của Pháp có ưu điểm lớn nhất là nhẹ mà lâu bay, ngửi lâu cũng không sao.
Có lẽ phụ nữ bẩm sinh đã rất thích mùi thơm, tôi cũng rất nhạy cảm trước các mùi thơm. Tôi bước lại gần Diệp Chính Thần, ôm anh từ phía sau. Diệp Chính Thần vừa tắm xong nên cơ thể tỏa mùi thơm. Tôi đưa mắt nhìn qua tập tài liệu anh đang đọc, nếu tôi không lầm thì đó là nguồn gốc của mùi thơm...
Tôi cảm thấy hơi buồn, Diệp Chính Thần đã giấu kín mọi chuyện, nhưng chẳng ai hiểu phụ nữ bằng phụ nữ, Dụ Nhân đúng là rất đặc biệt.
Tôi cắn mạnh vào cổ bên phải của Diệp Chính Thần, anh giật mình, vội né người tránh.
Cứ một người cắn, một người tránh, lần cắn sau sâu hơn lần cắn trước, cho tới khi trên đó có những vết hằn đỏ.
Diệp Chính Thần sờ lên vết răng, nhào tới, túm lấy chiếc khăn tắm tôi đang quấn quanh người, để lại những vết tím trên đó còn nhiều hơn.
Suốt quá trình ấy, tôi vừa hôn vừa cắn anh, chỉ muốn làm sao để lại dấu vết chứng tỏ đã từng ân ái với phụ nữ ở tất cả những nơi thầm kín nhất trên cơ thể anh. Diệp Chính Thần nói, hiếm khi thấy tôi cuồng nhiệt như vậy, anh không khỏi sững sờ, vì thế mà trở nên rất đỗi dịu dàng và gợi cảm.
Tôi đưa tay chạm vào những giọt mồ hôi trên trán anh rồi đưa ngón tay lướt trên khuôn mặt, vành môi anh. Ánh lửa bừng cháy trong đêm đen, dường như tôi lại trở về với đêm dông tố, trời đất quay cuồng, những cánh anh đào lả tả.
Sáng sớm, tôi mở rèm cửa sổ, Diệp Chính Thần chợt tỉnh giấc, vội đưa tay lên che mắt.
“Dậy sớm vậy sao?”
“Hôm nay em phải đi Kobe.”
“Đi Kobe?” Diệp Chính Thần ngồi dậy.
“Lần trước em đã nói với anh rồi mà, em có một người bạn học ở trường Đại học Kobe, cô ấy hẹn em đến chơi...”
“Để anh đưa em đi.”
“Em ở lại đó, ngày mai mới về.” Đúng là tôi có một người bạn ở Đại học Kobe, cô ấy đã tới Osaka chơi một lần, Diệp Chính Thần cũng đã gặp cô ấy.
Diệp Chính Thần có vẻ hơi do dự: “Ngày mai anh phải nộp mấy bản báo cáo.”
“Đây là cuộc hẹn hò của phụ nữ, anh đi cũng không thích hợp.”
Thấy tôi có vẻ không muốn cho anh đi, Diệp Chính Thần cũng không nài nỉ nữa. Ăn sáng xong, tôi thay quần áo, đi giày thể thao, đeo túi du lịch, không quên mang theo một chai nước uống thật to. Trước lúc tôi ra khỏi cửa, Diệp Chính Thần đội mũ giúp tôi, mỉm cười, khẽ vỗ đầu tôi: “Nhớ về sớm nhé!”
“Được rồi.” Tôi bước hai bước thì dừng lại, rồi chạy trở lại, nhón chân, hôn lên môi Diệp Chính Thần.
Tôi vã nước lạnh lên mặt, cho tới khi những suy nghĩ rối ren trong lòng tạm lắng xuống, tôi mới ra khỏi nhà vệ sinh. Dụ Nhân đứng ở cuối hành lang chờ tôi, cô ấy đứng ngược với ánh mặt trời, khuôn mặt trong bóng tối khiến tôi chợt nhớ đến một người mẫu nổi tiếng của Đài Loan, đôi chân gợi cảm, khí chất cao quý, thư thái, và cả giọng nói rất dễ nghe. Nếu tôi là đàn ông thì cũng phải xiêu lòng, tìm cách chinh phục, nhưng có thể giữ người con gái như vậy trong ngôi nhà vàng, không phải người đàn ông nào cũng làm được.
Diệp Chính Thần, tôi đã đánh giá anh quá thấp!
Tôi và Dụ Nhân uống trà đắng và nói chuyện cả buổi chiều. Nhưng nói những chuyện gì thì tôi hoàn toàn không nhớ, chỉ nhớ rằng trà rất đắng, tới mức tôi không thể nuốt được, thế mà tôi vẫn uống hết chén này đến chén khác. Đến gần tối thì tôi về tới nhà, ngồi xuống giường, ngây ra nhìn những chữ “Chính” trên tường, mãi tới lúc đó vị đắng trong miệng mới nhạt dần.
Diệp Chính Thần gọi điện, nói sẽ về ăn cơm, lúc đó tôi mới đứng dậy rửa mặt rồi tất bật trong bếp làm mấy món ăn Tứ Xuyên mà anh thích, bày trên bàn chờ anh về.
Lúc ăn cơm, tôi gắp một miếng thịt gà xào ớt đặt vào bát của Diệp Chính Thần, cười, nói: “Hôm nay em tới nhà Dụ Nhân uống trà.”
“Ừ!” Diệp Chính Thần hơi dừng đũa rồi gắp miếng thịt gà, nhai chầm chậm.
“Nhà cô ấy rất ấm cúng.”
Diệp Chính Thần nuốt miếng thức ăn trong miệng: “Thế à? Có ấm cúng bằng nhà của chúng ta không?”
Tôi đưa mắt nhìn xung quanh căn phòng, đúng là rất đơn sơ, tới mức tường cũng không cách âm.
Tôi lắc đầu: “Không, nhà cô ấy không có anh...”
Diệp Chính Thần ngẩng phắt lên, ánh mắt sâu thẳm, sau đó cười, nói với vẻ vui đùa: “Nhà cô ấy cũng không có em...”
Tôi cũng cười, một nụ cười ngọt ngào dành cho Diệp Chính Thần. Diệp Chính Thần không nên làm bác sĩ, có lẽ anh nên đi đóng phim, với vẻ ngoài điển trai, tài năng diễn xuất, chưa biết chừng sẽ trở thành một ông hoàng điện ảnh. Còn nữa, thêm vào đó là năng lực phi thường, dù không muốn nổi đình nổi đám cũng không được.
Sau khi ăn cơm, thu dọn nhà cửa, tôi đi tắm. Tôi đã ngâm mình trong bồn tắm tới hơn bốn mươi phút, khi tôi quấn khăn bước ra ngoài thì Diệp Chính Thần đang ngồi ở bàn đọc tài liệu, tấm rèm cửa đã khép lại.
Mùi thơm của thức ăn bay hết, giờ đây chỉ còn lại mùi thơm thoang thoảng do chất tẩy giặt của áo quần và mùi thơm nhẹ khác, nhưng không phải là mùi thơm của cây cỏ bên ngoài cửa sổ, mà là mùi hương thoang thoảng của J’adore.
Nước hoa của Pháp có ưu điểm lớn nhất là nhẹ mà lâu bay, ngửi lâu cũng không sao.
Có lẽ phụ nữ bẩm sinh đã rất thích mùi thơm, tôi cũng rất nhạy cảm trước các mùi thơm. Tôi bước lại gần Diệp Chính Thần, ôm anh từ phía sau. Diệp Chính Thần vừa tắm xong nên cơ thể tỏa mùi thơm. Tôi đưa mắt nhìn qua tập tài liệu anh đang đọc, nếu tôi không lầm thì đó là nguồn gốc của mùi thơm...
Tôi cảm thấy hơi buồn, Diệp Chính Thần đã giấu kín mọi chuyện, nhưng chẳng ai hiểu phụ nữ bằng phụ nữ, Dụ Nhân đúng là rất đặc biệt.
Tôi cắn mạnh vào cổ bên phải của Diệp Chính Thần, anh giật mình, vội né người tránh.
Cứ một người cắn, một người tránh, lần cắn sau sâu hơn lần cắn trước, cho tới khi trên đó có những vết hằn đỏ.
Diệp Chính Thần sờ lên vết răng, nhào tới, túm lấy chiếc khăn tắm tôi đang quấn quanh người, để lại những vết tím trên đó còn nhiều hơn.
Suốt quá trình ấy, tôi vừa hôn vừa cắn anh, chỉ muốn làm sao để lại dấu vết chứng tỏ đã từng ân ái với phụ nữ ở tất cả những nơi thầm kín nhất trên cơ thể anh. Diệp Chính Thần nói, hiếm khi thấy tôi cuồng nhiệt như vậy, anh không khỏi sững sờ, vì thế mà trở nên rất đỗi dịu dàng và gợi cảm.
Tôi đưa tay chạm vào những giọt mồ hôi trên trán anh rồi đưa ngón tay lướt trên khuôn mặt, vành môi anh. Ánh lửa bừng cháy trong đêm đen, dường như tôi lại trở về với đêm dông tố, trời đất quay cuồng, những cánh anh đào lả tả.
Sáng sớm, tôi mở rèm cửa sổ, Diệp Chính Thần chợt tỉnh giấc, vội đưa tay lên che mắt.
“Dậy sớm vậy sao?”
“Hôm nay em phải đi Kobe.”
“Đi Kobe?” Diệp Chính Thần ngồi dậy.
“Lần trước em đã nói với anh rồi mà, em có một người bạn học ở trường Đại học Kobe, cô ấy hẹn em đến chơi...”
“Để anh đưa em đi.”
“Em ở lại đó, ngày mai mới về.” Đúng là tôi có một người bạn ở Đại học Kobe, cô ấy đã tới Osaka chơi một lần, Diệp Chính Thần cũng đã gặp cô ấy.
Diệp Chính Thần có vẻ hơi do dự: “Ngày mai anh phải nộp mấy bản báo cáo.”
“Đây là cuộc hẹn hò của phụ nữ, anh đi cũng không thích hợp.”
Thấy tôi có vẻ không muốn cho anh đi, Diệp Chính Thần cũng không nài nỉ nữa. Ăn sáng xong, tôi thay quần áo, đi giày thể thao, đeo túi du lịch, không quên mang theo một chai nước uống thật to. Trước lúc tôi ra khỏi cửa, Diệp Chính Thần đội mũ giúp tôi, mỉm cười, khẽ vỗ đầu tôi: “Nhớ về sớm nhé!”
“Được rồi.” Tôi bước hai bước thì dừng lại, rồi chạy trở lại, nhón chân, hôn lên môi Diệp Chính Thần.

