Chờ đợi là chết đói
Loading...

Động phòng hoa trúc cách vách


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1450
- Tình trạng: Hoàn thành
Trên bàn của anh ta, ngoài một chiếc máy tính xách tay hiệu Apple và mấy cuốn sách về y học, không còn vật gì khác. Tôi liếc qua phòng tắm, đồ dùng cá nhân của Diệp Chính Thần đặt ngay ngắn bên cạnh bồn rửa.

Tôi biết, những người học ngành y thường có thói quen sạch sẽ, nhưng người đàn ông có thói quen ngăn nắp như vậy không nhiều lắm, vì thế bất giác tôi đưa mắt nhìn kỹ người đang ở trước mặt. Diệp Chính Thần cởi bộ com lê, treo trong tủ, rồi cởi bớt hai khuy của chiếc sơ mi, xắn tay áo lên đến khuỷu, trông rất thoải mái. Diệp Chính Thần lấy một tờ giấy ghi chép và chiếc bút máy, viết rất nhanh số tài khoản và mật khẩu: “Đây là số tài khoản và mật khẩu mạng không dây, cô không cần phải làm đơn xin nối mạng đâu, dùng tài khoản này là được...” Nói rồi, hình như anh ta bỗng nhớ ra điều gì đó: “À, phải rồi, cô có biết cài đặt không?”

Tôi nghĩ nối mạng là được rồi, cần gì phải phức tạp như vậy: “Cài đặt gì cơ?”

Nghe tôi hỏi như vậy, Diệp Chính Thần biết ngay tôi là người mù máy tính, nên không dài dòng nữa mà nói luôn: “Để tôi làm giúp cô.”

“Thế thì phiền anh quá, sư huynh.” Tôi vừa quay người định đi ra phía cửa thì nhìn thấy bóng của Tần Tuyết. Tôi quay lại, nhìn về phía Diệp Chính Thần, dường như anh ta đang nghĩ ngợi gì đó, bèn nói với vẻ rất hiểu ý: “Tôi không vội đâu, chờ khi nào anh có thời gian giúp tôi cũng được.”

“Được, thế thì tôi sẽ sang sau”, Diệp Chính Thần vừa nói vừa tiễn tôi ra cửa. Đúng lúc đó Tần Tuyết cũng đang định nhấn chuông, thấy tôi từ trong phòng bước ra, cô ấy nhìn Diệp Chính Thần với vẻ rất ngạc nhiên.

Để không làm ảnh hưởng tới cuộc gặp mặt sau không ít ngày xa cách của hai người đó, tôi trao đổi một vài câu với Tần Tuyết rồi trở về phòng.

Về đến phòng, tôi vừa đóng cửa lại thì đột nhiên nghe thấy giọng chất vấn của Tần Tuyết từ bên đó vọng sang: “Diệp Chính Thần, anh làm như vậy là có ý gì?!”

Giọng của Tần Tuyết không to, tiếng rít qua kẽ răng nghe rõ. Tòa nhà này của Nhật Bản được xây từ lâu, để hạn chế thương vong mỗi khi động đất, họ đã lựa chọn những vật liệu nhẹ nhất có thể để làm vách ngăn tường, vì vậy tính năng cách âm tương đối kém.

“Rõ ràng là anh đang né tránh em.” Tần Tuyết cao giọng.

“...” Tôi không nghe thấy tiếng trả lời của Diệp Chính Thần, đoán rằng thái độ của anh ta vẫn ổn.

“Anh không gặp em, đến cả điện thoại của em cũng không nghe...”

“Anh tưởng rằng em không biết à? Anh về từ tối qua, và về cùng với con gái của Giáo sư Tanaka. Tối qua anh đã ở cùng cô ấy, đúng thế không?”

Nghe những lời đó, tôi suýt ngạt thở. Bạn trai lăng nhăng bên ngoài, bị bạn gái bắt được. Chà, đúng là bi kịch!

Tính tò mò nổi lên, tôi vào phòng tắm để nghe rõ hơn.

Cuối cùng thì tôi cũng đã nghe được câu trả lời của Diệp Chính Thần, giọng nói trầm và rất tuyệt tình: “Đúng! Tối qua tôi đã ở cùng cô ấy. Mấy ngày ở Tokyo, ngày nào tôi cũng ngủ chung giường với cô ấy. Cô đã vừa lòng chưa?”

“Anh!... Anh...”

“Cô muốn cùng tôi, thế thì tối nay có thể chuyển đến, không có vấn đề gì.”

“Đồ vô sỉ!” Giọng nói của Tần Tuyết xen lẫn tiếng nức nở.

“Bây giờ cô biết cũng chưa muộn đâu.”

Nhìn qua tấm kính cửa sổ phòng tắm, tôi thấy Tần Tuyết vừa khóc vừa chạy ra ngoài, rồi bóng cô ấy nhanh chóng khuất dần phía cuối cầu thang. Những giọt nước mắt của cô ấy giống như hổ phách kết lại từ ngàn năm, rơi lã chã mang theo cả nỗi buồn thương.

Đó là ngày đầu tiên tôi quen Diệp Chính Thần, ấn tượng mà anh ta để lại cho tôi đó là một chàng công tử ăn chơi điển hình. Có thể tối hôm trước anh ta rất dịu dàng, tình tứ với bạn, nhưng hôm sau đã có thể lên giường với một cô gái khác. Bạn không cần phải oán, phải hận, bởi vì anh ta chưa bao giờ che đậy sự tồi tệ của mình, và cũng rất rõ ràng, điều mà anh ta có thể cho bạn chỉ là ngày hôm nay, không có tương lai hay lời hẹn ước. Lựa chọn anh ta, bạn cần phải biết kết cục cuối cùng.

Buồn thay cho Tần Tuyết. Một lúc sau bụng tôi sôi ùng ục vì đói. Đúng là không thể coi anh chàng đẹp trai là cơm mà ăn, tôi đem chỗ thịt gà còn lại trong tủ lạnh ra hâm nóng, rồi nấu một bát mỳ. Tôi vừa ăn được hai miếng thì tiếng chuông cửa vang lên, chỉ có đúng một tiếng và người nhấn chuông đứng chờ, đó là một người có giáo dục và biết kiên nhẫn.

Tôi mở cửa thì thấy Diệp Chính Thần đứng ngoài, dáng vẻ rất lịch sự, trong tay cầm một hộp sô cô la rất đẹp: “Chào cô. Tôi không làm phiền cô chứ?”

“Không đâu.” Tôi vội lau miệng, thực ra trước khi ra mở cửa tôi cũng lau một lần rồi, nhưng lúc này bất giác lại đưa tay lên lau lần nữa.

Diệp Chính Thần đặt hộp sô cô la vào tay tôi, nói rằng đã mua nó khi dự hội thảo ở Tokyo và muốn tặng tôi. Tôi biết đây là một phong tục của địa phương, những người đi xa bao giờ cũng mang về một món ngon mời mọi người cùng thưởng thức để bày tỏ rằng họ vẫn nhớ tới người ở nhà. Chỉ có điều, tôi không biết món quà này anh ta vốn định tặng ai.

Vừa vào cửa, Diệp Chính Thần bèn nhìn vào món gà và bát mỳ tôi vừa nấu xong: “Thơm quá. Cô là người Tứ Xuyên à?”

“Vâng, ở Nam Châu, Tứ Xuyên. Chắc là anh chưa ăn cơm? Hay ngồi xuống cùng ăn một chút nhé!”

Prev 1 ... 6 7 8 9 10 ... 116 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.000424
XtGem Forum catalog