Chờ đợi là chết đói
Loading...

Gặp anh giữa hàng vạn người


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2138
- Tình trạng: Hoàn thành
Một vạn tệ mua sự trinh trắng của một cô gái trẻ, đắt hay không tùy thuộc vào mỗi người. Chương Minh Viễn chưa từng dùng tiền mua phụ nữ, anh ta không có nhu cầu đó, cũng không có ý định làm cái ngoại lệ này. Có điều, cô gái mặc váy trắng này khiến anh ta cảm thấy có chút hiếu kỳ, tiếp tục hỏi chuyện: “Năm nay cô bao nhiêu tuổi mà đã làm nghề này, đã đủ mười tám chưa? Trông cô có vẻ chưa đủ tuổi thành niên.”

Có lẽ lời nói của anh ta khiến cô có chút lo sợ, vội vã ngẩng đầu biện bạch: “Tôi đã đủ mười tám tuổi, là người trưởng thành rồi, tuyệt đối không gây phiền phức cho anh đâu!”

Cuối cùng cô cũng ngẩng đầu đối diện với anh ta. Khuôn mặt cô trắng trẻo, thanh thoát, không tì vết dưới ánh đèn. Đôi đồng tử đen thẫm mở to, lấp lánh như hai hạt ngọc trai, phản chiếu cả bóng dáng anh ta.

Thấy cô căng thẳng, anh ta càng có ý trêu trọc: “Cô mà tròn mười tám tuổi sao? Có chứng minh thư không? Đưa tôi xem nào!”

Cô tưởng thật, lục tìm trong túi xách, nhưng đang tìm thì bỗng nhiên khựng lại, ánh mắt cảnh giác nhìn anh ta. “Xin lỗi, tôi không mang theo chứng minh thư. Anh không yên tâm thì thôi vậy.”

Anh ta biết, cô chưa chắc đã quên chứng minh thư, chỉ là làm nghề này tuyệt đối không được để lộ danh tính thật của mình. Vừa nói cô vừa thu dọn lại cái túi, có vẻ như chuẩn bị bỏ đi.

Đúng lúc này có một người đàn ông khác đi vào, cũng ngồi gần chỗ họ. Đôi mắt cô vô thức liếc sang như bướm gặp hoa. Chương Minh Viễn để ý thấy ánh mắt cô, tưởng tượng rằng nếu không thành công ở chỗ mình, cô gái có thể tiếp tục tìm kiếm những người đàn ông khác, cho đến khi lần đầu tiên của cô được đổi lấy một vạn tệ. Nghĩ đến việc cô có thể sẽ đi thuê phòng cùng gã đàn ông khác, anh ta bỗng cảm thấy trong lòng không thoải mái.

“Được thôi, không cần xem chứng minh thư của cô nữa, cô nói cho tôi cô tên gì rồi chúng ta tiếp tục nói chuyện.”

Anh ta dịu giọng giữ cô, nhưng sự cảnh giác của cô rõ ràng chưa biến mất, chần chừ hồi lâu mới đáp: “Tôi… tôi tên Sương Sương. Tiên sinh, anh còn muốn nói chuyện gì nữa? Nếu anh muốn cùng tôi… vậy thì… dứt khoát đi! Anh trả tiền, tôi lập tức cùng anh đi thuê phòng.”

Ngập ngừng giây lát, cô nhấn mạnh lần nữa: “Anh nhất định phải trả tiền trước, nếu không tôi sẽ không đi cùng anh đâu!”

Xem ra cô gái rất sợ bị lừa nên kiên quyết đòi nhận tiền trước rồi mới cùng anh ta thuê phòng.

Anh ta biết Sương Sương nhất định không phải tên thật của cô, cô tuyệt đối không thể nói tên thật của mình. Nhưng lúc này anh ta cũng không muốn truy hỏi chuyện này, gật đầu dứt khoát: “Được thôi, Sương Sương, một vạn tệ phải không? Tôi sẽ lập tức viết séc cho cô.”

Anh ta rút ra tập séc, múa bút viết một tờ séc tiền mặt đưa cô, cô gái mặc váy trắng này thật khiến anh ta phải tò mò. Anh ta muốn tìm hiểu thêm về cô, không muốn để cô đi sớm vậy, lại càng không muốn để cô tới trước gã đàn ông khác mà rụt rè hỏi có cần người phục vụ không…

Nhìn tấm séc anh ta vừa đưa, cô có chút kinh ngạc: “Đây là… séc?”

Xem ra cô chưa từng nhìn thấy séc tiền mặt, anh ta nói: “Đúng vậy, đây là séc tiền mặt. Ngày mai cô có thể mang nó đến ngân hàng đổi lấy một vạn tệ.”

Cô không chịu, lắc đầu nguầy nguậy. “Tôi không muốn cái này, tôi muốn tiền mặt. Ngày mai đem nó đi đổi tiền, ai biết có đổi được hay không. Anh không có tiền mặt sao? Tôi chỉ cần tiền mặt.”

Anh ta không mang nhiều tiền mặt đến vậy, thời đại này đi đâu cũng có thể quẹt thẻ trả tiền, chỉ cần trong ví có thẻ là ok. Ai ngờ lại gặp phải cô gái nhất định đòi giao dịch bằng tiền mặt, bộ dạng cẩn thận, dè dặt của cô khiến anh ta dở khóc dở cười: “Vậy cô đi cùng tôi đến cây ATM gần đây rút tiền nhé?”

Trông cô có vẻ đã đồng ý, nhưng vừa đứng lên lại lắc đầu, ngồi xuống. “Hay tôi cứ ngồi đây đợi anh đi!”

Có lẽ vì còn quá trẻ, thiếu kinh nghiệm, lại là lần đầu tiên hành nghề, cô gái có vẻ cẩn thận thái quá. Trước khi nhận được tiền, có lẽ cô sẽ không dám cùng anh ta đi đâu cả, cho dù trên danh nghĩa là đi lấy tiền.

Anh ta hết cách. “Được, vậy cô chờ tôi ở đây, tôi rút được tiền sẽ lập tức quay lại. Trước khi tôi trở lại, cô phải giữ lời, đừng có giao dịch với ai khác đấy nhé!”

Hai tiếng “giao dịch” khiến mặt cô gái càng thêm đỏ, cô cúi đầu vẻ vô cùng xấu hổ. “Tôi… tôi sẽ đợi anh.”

Chương Minh Viễn không đến cây ATM rút tiền bởi anh ta vừa ra khỏi khách sạn đã gặp Âu Vũ Trì. Đúng lúc anh ta bị bạn gọi đến khách sạn Ariel Bay đánh bài, trong người mang không ít tiền mặt. Chương Minh Viễn liền mượn của anh ta một vạn, anh ta đưa tiền với vẻ ngạc nhiên: “Cần tiền gấp vậy, có chuyện gì à?”

Lúc này Chương Minh Viễn chẳng có thời gian mà giải thích. “Cậu đi đánh bài trước đi, sau này tôi sẽ kể.”

Sau khi cầm tiền quay vào quán bar, anh ta đưa luôn cho cô gái mặc váy trắng. Cọc tiền mặt màu đỏ mới cứng vừa được rút ở ngân hàng vẫn còn nguyên niêm phong. Cô cẩn thận nhận lấy, nét mặt thoáng qua tia chua xót như đang cầm một cục sắt nung.

Prev 1 ... 31 32 33 34 35 ... 103 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000008s. Total load: 0.000434
XtGem Forum catalog