Đối với các tác phẩm của mình, tôi luôn có quan điểm riêng, không bao giờ vì làm vui lòng độc giả mà thay đổi lối suy nghĩ. Nhưng lần này, tôi muốn thử một lần, làm hài lòng những độc giả trung thành, luôn ủng hộ, động viên tôi trong suốt thời gian qua. Dù sao tôi cũng đã hoàn thành phần hai theo đúng ý mình, cũng coi như đã hoàn thành ước nguyện ban đầu. Vậy hãy cho những độc giả thích happy ending một cái kết sáng sủa một chút đi! Như vậy, tôi được hài lòng và những độc giả muốn nhìn thấy một happy ending cũng hài lòng.
Sau khi phải chịu sự giày vò vì ly biệt, Chương Minh Viễn và Bạch Lộ lại cùng nhau đón chào mùa xuân tươi đẹp theo tiếng gọi của tiết Kinh trập. Tôi nghĩ phần lớn độc giả đều hài lòng với cái kết này. Người Trung Quốc từ trước tới nay luôn có xu hướng hướng tới cái kết đại đoàn viên. Dù là đọc truyện hay xem phim đều muốn thấy một cái kết đẹp đẽ. Đó là cái kết mọi độc giả đều thích bởi nó có thể thỏa mãn những khao khát, những tưởng tượng về tình yêu, về cuộc sống tươi đẹp. Mặc dù cái kết như vậy là quá cũ nhưng nó vẫn được lòng người.
Đọc truyện hay xem phim vốn là cách để giải trí, mà đã là giải trí thì mọi người đương nhiên muốn được thấy những thứ làm cho mình thích thú. Nhưng một câu chuyện bi kịch không thể tránh khỏi khiến người ta buồn đau, thương cảm, cho nên không ít người từ chối xem bi kịch, vì hiện thực đã có quá nhiều chuyện đau thương rồi, khi giải trí, họ không muốn chứng kiến thêm điều gì không vui nữa.
Tất nhiên, không phải tất cả mọi người đều từ chối bi kịch. Cũng có một bộ phận độc giả cho rằng bi kịch cũng có cái đẹp sâu sắc của nó, như tôi chẳng hạn. Mỗi khi đọc một cuốn sách hay xem một bộ phim, chưa bao giờ tôi để ý rằng nó là hài kịch hay bi kịch, chỉ cần nó có thể thu hút tôi, khiến tôi cảm động thì đó chính là một tác phẩm hay. Cho nên, đối với bộ phận những độc giả thích đọc truyện bi kịch, các bạn có thể coi phần hai của câu chuyện là cái kết. Đó cũng chính là cái kết trong suy nghĩ ban đầu của tôi.
Tiếp đến, tôi muốn nói về tên truyện.
Cái tên ban đầu của chuyện là Chỉ là giữa dòng người em đã nhìn anh nhiều thêm một chút. Vì thích bài hát Truyền kỳ, trong lời bài hát, tôi thích nhất câu này nên đã chọn nó làm tên truyện, và lời dẫn truyện của tôi là để giải thích cho cái tên này. Sau khi ký hợp đồng xuất bản, biên tập viên Chu Phi nói với tôi muốn đổi tên tác phẩm vì cô ấy cảm thấy tên truyện quá dài, cũng quá bình thường vì đã được nhắc đến rất nhiều qua bài hát, không tạo được cảm giác mới mẻ. Chúng tôi đã thảo luận cả một buổi chiều, cuối cùng, trong đầu tôi chợt lóe lên một câu trong đoản văn Yêu của Trương Ái Linh: “Gặp anh giữa hàng vạn người.”
Sự khởi đầu của mỗi cuộc tình đều không tránh khỏi cái duyên trời định. Một câu nói trong Yêu của Trương Ái Linh như một lời giải thích kinh điển về duyên phận: Giữa hàng vạn người, gặp được người mà ta muốn gặp, giữa hàng vạn năm, trên con đường thời gian dài bất tận, không sớm cũng không muộn, ta tình cờ gặp nhau, chẳng biết nói gì, chỉ thầm cất tiếng: “Ồ, anh cũng ở đây sao?"
Giữa hàng vạn người gặp được anh - ánh nhìn chăm chú ấy, trong cái vòng sinh mệnh luẩn quẩn này, duyên trời đã định, anh và em…
Sau khi phải chịu sự giày vò vì ly biệt, Chương Minh Viễn và Bạch Lộ lại cùng nhau đón chào mùa xuân tươi đẹp theo tiếng gọi của tiết Kinh trập. Tôi nghĩ phần lớn độc giả đều hài lòng với cái kết này. Người Trung Quốc từ trước tới nay luôn có xu hướng hướng tới cái kết đại đoàn viên. Dù là đọc truyện hay xem phim đều muốn thấy một cái kết đẹp đẽ. Đó là cái kết mọi độc giả đều thích bởi nó có thể thỏa mãn những khao khát, những tưởng tượng về tình yêu, về cuộc sống tươi đẹp. Mặc dù cái kết như vậy là quá cũ nhưng nó vẫn được lòng người.
Đọc truyện hay xem phim vốn là cách để giải trí, mà đã là giải trí thì mọi người đương nhiên muốn được thấy những thứ làm cho mình thích thú. Nhưng một câu chuyện bi kịch không thể tránh khỏi khiến người ta buồn đau, thương cảm, cho nên không ít người từ chối xem bi kịch, vì hiện thực đã có quá nhiều chuyện đau thương rồi, khi giải trí, họ không muốn chứng kiến thêm điều gì không vui nữa.
Tất nhiên, không phải tất cả mọi người đều từ chối bi kịch. Cũng có một bộ phận độc giả cho rằng bi kịch cũng có cái đẹp sâu sắc của nó, như tôi chẳng hạn. Mỗi khi đọc một cuốn sách hay xem một bộ phim, chưa bao giờ tôi để ý rằng nó là hài kịch hay bi kịch, chỉ cần nó có thể thu hút tôi, khiến tôi cảm động thì đó chính là một tác phẩm hay. Cho nên, đối với bộ phận những độc giả thích đọc truyện bi kịch, các bạn có thể coi phần hai của câu chuyện là cái kết. Đó cũng chính là cái kết trong suy nghĩ ban đầu của tôi.
Tiếp đến, tôi muốn nói về tên truyện.
Cái tên ban đầu của chuyện là Chỉ là giữa dòng người em đã nhìn anh nhiều thêm một chút. Vì thích bài hát Truyền kỳ, trong lời bài hát, tôi thích nhất câu này nên đã chọn nó làm tên truyện, và lời dẫn truyện của tôi là để giải thích cho cái tên này. Sau khi ký hợp đồng xuất bản, biên tập viên Chu Phi nói với tôi muốn đổi tên tác phẩm vì cô ấy cảm thấy tên truyện quá dài, cũng quá bình thường vì đã được nhắc đến rất nhiều qua bài hát, không tạo được cảm giác mới mẻ. Chúng tôi đã thảo luận cả một buổi chiều, cuối cùng, trong đầu tôi chợt lóe lên một câu trong đoản văn Yêu của Trương Ái Linh: “Gặp anh giữa hàng vạn người.”
Sự khởi đầu của mỗi cuộc tình đều không tránh khỏi cái duyên trời định. Một câu nói trong Yêu của Trương Ái Linh như một lời giải thích kinh điển về duyên phận: Giữa hàng vạn người, gặp được người mà ta muốn gặp, giữa hàng vạn năm, trên con đường thời gian dài bất tận, không sớm cũng không muộn, ta tình cờ gặp nhau, chẳng biết nói gì, chỉ thầm cất tiếng: “Ồ, anh cũng ở đây sao?"
Giữa hàng vạn người gặp được anh - ánh nhìn chăm chú ấy, trong cái vòng sinh mệnh luẩn quẩn này, duyên trời đã định, anh và em…

