Nói đến đây, giọng Thượng Vân nghẹn lại. Trái tim Bạch Lộ như chùng xuống, một suy nghĩ chợt thoáng hiện trong đầu khiến sắc mặt cô trở nên trắng bệch. Lẽ nào… Dương Quang gặp tai nạn? Trời ơi! Cầu mong anh ấy đừng gặp phải chuyện gì!
Đôi môi run rẩy, Bạch Lộ muốn hỏi tiếp nhưng lưỡi cứng lại, chẳng nói nổi một từ. Vẫn là giọng nghẹn ngào của Thượng Vân: “Họ nói… Dương Quang đêm qua uống rượu rồi lái xe, liên tiếp đâm phải hai người đi đường. Một người đã chết ngay tại chỗ, người kia bị thương nặng, đang cấp cứu trong bệnh viện. Giờ nó đang bị tạm giam, không khéo bị xử ba đến bảy năm tù, tiền đồ của nó như vậy là chấm hết. Bạch Lộ, đều do cô hại nó! Đồ con gái hư hỏng!”
Lời nói của Thượng Vân đầy máu và nước mắt, mỗi từ đều như những chiếc đinh nhọn đâm thẳng vào trái tim Bạch Lộ, đau đến nỗi khiến cô phải cúi gập người. Sáng tháng Năm nắng rực rỡ nhưng cô như rơi vào hầm băng tối tăm, giá lạnh, không cảm nhận được chút hơi ấm và ánh sáng mặt trời...
Lê từng bước nặng nề và mệt mỏi, khi Bạch Lộ nước mắt đầm đìa tìm đến đồn cảnh sát giao thông, người ta đã làm xong thủ tục bắt giữ hình sự với Dương Quang, đang chuẩn bị chuyển anh đến trại tạm giam.
Báo cáo phân tích mẫu máu đã chứng thực Dương Quang lái xe sau khi uống rượu, nguyên nhân gây ra sự cố là do anh uống say rồi phóng nhanh, vượt ẩu, khi đi qua nơi xảy ra sự cố không những không giảm tốc độ mà còn bất cẩn không quan sát, kết quả gây ra thảm kịch một chết một bị thương. Anh phải chịu toàn bộ trách nhiệm trong sự cố. Hơn nữa, gây tai nạn xong còn bỏ chạy, nhưng có người đi đường trông thấy, mặc dù không nhìn rõ biển số nhưng vẫn nhớ đó là một chiếc Jetta màu trắng, bỏ chạy về hướng đông.
Cảnh sát dựa vào manh mối người đi đường cung cấp, cả đêm truy tìm chiếc xe gây tai nạn, cuối cùng phát hiện chiếc xe bị tình nghi ở một con đường nhỏ ven bờ sông hộ thành, mui xe có dấu vết của sự va đập và vết máu lờ mờ. Người lái xe say khướt đang gục trên vô lăng, ngáy khò khó, dù gọi thế nào cũng không tỉnh. Mãi đến hôm sau, khi anh ta tỉnh lại cũng không biết mình đã gây tai nạn giao thông, hỏi đến thì ngơ ngơ ngác ngác, chẳng biết chuyện gì. Người cảnh sát thẩm tra giận đến mức đập mạnh xuống bàn. “Cái thằng này, mày uống bao nhiêu rượu? Uống đến đâm phải người ta còn chẳng biết gì, tao mà là thẩm phán thì sẽ cho mày ngồi tù mọt gông.”
Vì có liên quan đến vụ tai nạn giao thông, theo luật sẽ bị tạm giam hình sự, nên sau khi vụ án được tiếp nhận điều tra, cảnh sát lập tức làm thủ tục bắt giữ tạm thời với Dương Quang.
Khi lệnh bắt giữ tạm thời được đưa đến tay vợ chồng Thượng Vân, hai người họ dường như suy sụp. Con trai vừa tốt nghiệp đại học, trong cơ quan cũng được lòng lãnh đạo, vốn là một thanh niên tuấn tú, tài năng, tiền đồ rộng mở… chớp mắt đã trở thành tội phạm. Hai người không thể chấp nhận sự thay đổi lớn thế này, Thượng Vân khóc nấc không thành tiếng. “Sao lại thành như vậy! Sao lại thành như vậy chứ!”
Bản thân Dương Quang cũng không thể chấp nhận hiện thực khi tỉnh rượu thấy mình ở trong tù, vẻ mặt ngỡ ngàng không hiểu nổi, không ngừng hỏi viên cảnh sát thụ lý vụ án: “Tôi đã đâm vào người ta sao? Tôi thực sự đã đâm người ta sao? Có phải tôi đang nằm mơ không?”
“Đương nhiên anh hy vọng mình đang nằm mơ, đáng tiếc là không phải. Lần cuối cùng tôi nói cho anh biết, anh uống rượu rồi lái xe đâm chết một người, rồi đâm một người khác bị thương.”
Vẻ mặt Dương Quang ngỡ ngàng. “Tôi thực sự đã đâm vào người ta sao? Sao tôi chẳng nhớ gì hết, thậm chí tôi còn chẳng nhớ mình đã lái xe.”
Viên cảnh sát chỉ biết lắc đầu. “Người uống rượu rồi lái xe tôi đã gặp nhiều rồi, nhưng say đến mức như anh thì là lần đầu đấy! Vụ án của anh rất nghiêm trọng, chúng tôi phải tiến hành tạm giam. Anh chờ một thời gian nữa sẽ ra tòa. ”
Dương Quang bắt đầu hiểu được mức độ nghiêm trọng của sự việc, mặt trắng bệch, cắt không còn giọt máu.
Lúc này, Bạch Lộ lảo đảo chạy đến tìm, Thượng Vân thấy cô liền nổi giận, xông ra giáng cho một cái bạt tai thật mạnh. “Đều là do cô! Tôi luôn không đồng ý việc cô và Dương Quang đi lại với nhau chính vì ở bên cô, nó chẳng gặp điều gì tốt đẹp. Không ngờ… không ngờ vì cô mà nó phải ngồi tù. Sớm biết như vậy, lẽ ra ngay từ đầu tôi đã phản đối cô và nó yêu nhau, biết đâu bây giờ đã không có chuyện gì. Bạch Lộ, cô là đồ yêu tinh hại người!”
Cái tát của Thượng Vân nặng nề giáng xuống má Bạch Lộ nhưng cô không hề cảm thấy đau, bởi trái tim cô đã quá đau rồi. Nhất là khi nhìn thấy khuôn mặt thảm hại, thất hồn lạc phách của Dương Quang, trái tim cô đau đến mức như bị ngàn mũi dao đâm xé. Nhìn anh mà nước mắt chứa chan, giọng nói cũng đầy bi thương: “Dương Quang…”
Dương Quang không nhìn cô, dường như trong mắt không có sự tồn tại của cô vậy. Trên khuôn mặt anh chỉ có sự thảm hại và u tối, không hề bộc lộ cảm xúc nào khác. Lê đôi chân nặng nề, tê dại, anh đi theo hai viên cảnh sát lên xe của trại giam. Giây phút cánh cửa xe khép lại, anh mới lao về phía cửa sổ nhìn cha mẹ, đau khổ khóc thất thanh: “Cha, mẹ… con không muốn ngồi tù.”
Đôi môi run rẩy, Bạch Lộ muốn hỏi tiếp nhưng lưỡi cứng lại, chẳng nói nổi một từ. Vẫn là giọng nghẹn ngào của Thượng Vân: “Họ nói… Dương Quang đêm qua uống rượu rồi lái xe, liên tiếp đâm phải hai người đi đường. Một người đã chết ngay tại chỗ, người kia bị thương nặng, đang cấp cứu trong bệnh viện. Giờ nó đang bị tạm giam, không khéo bị xử ba đến bảy năm tù, tiền đồ của nó như vậy là chấm hết. Bạch Lộ, đều do cô hại nó! Đồ con gái hư hỏng!”
Lời nói của Thượng Vân đầy máu và nước mắt, mỗi từ đều như những chiếc đinh nhọn đâm thẳng vào trái tim Bạch Lộ, đau đến nỗi khiến cô phải cúi gập người. Sáng tháng Năm nắng rực rỡ nhưng cô như rơi vào hầm băng tối tăm, giá lạnh, không cảm nhận được chút hơi ấm và ánh sáng mặt trời...
Lê từng bước nặng nề và mệt mỏi, khi Bạch Lộ nước mắt đầm đìa tìm đến đồn cảnh sát giao thông, người ta đã làm xong thủ tục bắt giữ hình sự với Dương Quang, đang chuẩn bị chuyển anh đến trại tạm giam.
Báo cáo phân tích mẫu máu đã chứng thực Dương Quang lái xe sau khi uống rượu, nguyên nhân gây ra sự cố là do anh uống say rồi phóng nhanh, vượt ẩu, khi đi qua nơi xảy ra sự cố không những không giảm tốc độ mà còn bất cẩn không quan sát, kết quả gây ra thảm kịch một chết một bị thương. Anh phải chịu toàn bộ trách nhiệm trong sự cố. Hơn nữa, gây tai nạn xong còn bỏ chạy, nhưng có người đi đường trông thấy, mặc dù không nhìn rõ biển số nhưng vẫn nhớ đó là một chiếc Jetta màu trắng, bỏ chạy về hướng đông.
Cảnh sát dựa vào manh mối người đi đường cung cấp, cả đêm truy tìm chiếc xe gây tai nạn, cuối cùng phát hiện chiếc xe bị tình nghi ở một con đường nhỏ ven bờ sông hộ thành, mui xe có dấu vết của sự va đập và vết máu lờ mờ. Người lái xe say khướt đang gục trên vô lăng, ngáy khò khó, dù gọi thế nào cũng không tỉnh. Mãi đến hôm sau, khi anh ta tỉnh lại cũng không biết mình đã gây tai nạn giao thông, hỏi đến thì ngơ ngơ ngác ngác, chẳng biết chuyện gì. Người cảnh sát thẩm tra giận đến mức đập mạnh xuống bàn. “Cái thằng này, mày uống bao nhiêu rượu? Uống đến đâm phải người ta còn chẳng biết gì, tao mà là thẩm phán thì sẽ cho mày ngồi tù mọt gông.”
Vì có liên quan đến vụ tai nạn giao thông, theo luật sẽ bị tạm giam hình sự, nên sau khi vụ án được tiếp nhận điều tra, cảnh sát lập tức làm thủ tục bắt giữ tạm thời với Dương Quang.
Khi lệnh bắt giữ tạm thời được đưa đến tay vợ chồng Thượng Vân, hai người họ dường như suy sụp. Con trai vừa tốt nghiệp đại học, trong cơ quan cũng được lòng lãnh đạo, vốn là một thanh niên tuấn tú, tài năng, tiền đồ rộng mở… chớp mắt đã trở thành tội phạm. Hai người không thể chấp nhận sự thay đổi lớn thế này, Thượng Vân khóc nấc không thành tiếng. “Sao lại thành như vậy! Sao lại thành như vậy chứ!”
Bản thân Dương Quang cũng không thể chấp nhận hiện thực khi tỉnh rượu thấy mình ở trong tù, vẻ mặt ngỡ ngàng không hiểu nổi, không ngừng hỏi viên cảnh sát thụ lý vụ án: “Tôi đã đâm vào người ta sao? Tôi thực sự đã đâm người ta sao? Có phải tôi đang nằm mơ không?”
“Đương nhiên anh hy vọng mình đang nằm mơ, đáng tiếc là không phải. Lần cuối cùng tôi nói cho anh biết, anh uống rượu rồi lái xe đâm chết một người, rồi đâm một người khác bị thương.”
Vẻ mặt Dương Quang ngỡ ngàng. “Tôi thực sự đã đâm vào người ta sao? Sao tôi chẳng nhớ gì hết, thậm chí tôi còn chẳng nhớ mình đã lái xe.”
Viên cảnh sát chỉ biết lắc đầu. “Người uống rượu rồi lái xe tôi đã gặp nhiều rồi, nhưng say đến mức như anh thì là lần đầu đấy! Vụ án của anh rất nghiêm trọng, chúng tôi phải tiến hành tạm giam. Anh chờ một thời gian nữa sẽ ra tòa. ”
Dương Quang bắt đầu hiểu được mức độ nghiêm trọng của sự việc, mặt trắng bệch, cắt không còn giọt máu.
Lúc này, Bạch Lộ lảo đảo chạy đến tìm, Thượng Vân thấy cô liền nổi giận, xông ra giáng cho một cái bạt tai thật mạnh. “Đều là do cô! Tôi luôn không đồng ý việc cô và Dương Quang đi lại với nhau chính vì ở bên cô, nó chẳng gặp điều gì tốt đẹp. Không ngờ… không ngờ vì cô mà nó phải ngồi tù. Sớm biết như vậy, lẽ ra ngay từ đầu tôi đã phản đối cô và nó yêu nhau, biết đâu bây giờ đã không có chuyện gì. Bạch Lộ, cô là đồ yêu tinh hại người!”
Cái tát của Thượng Vân nặng nề giáng xuống má Bạch Lộ nhưng cô không hề cảm thấy đau, bởi trái tim cô đã quá đau rồi. Nhất là khi nhìn thấy khuôn mặt thảm hại, thất hồn lạc phách của Dương Quang, trái tim cô đau đến mức như bị ngàn mũi dao đâm xé. Nhìn anh mà nước mắt chứa chan, giọng nói cũng đầy bi thương: “Dương Quang…”
Dương Quang không nhìn cô, dường như trong mắt không có sự tồn tại của cô vậy. Trên khuôn mặt anh chỉ có sự thảm hại và u tối, không hề bộc lộ cảm xúc nào khác. Lê đôi chân nặng nề, tê dại, anh đi theo hai viên cảnh sát lên xe của trại giam. Giây phút cánh cửa xe khép lại, anh mới lao về phía cửa sổ nhìn cha mẹ, đau khổ khóc thất thanh: “Cha, mẹ… con không muốn ngồi tù.”


