Polly po-cket
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Gặp anh giữa hàng vạn người


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2169
- Tình trạng: Hoàn thành
“Cơ quan công an không thụ lý, tôi sẽ tìm đến Bộ Công an, Bộ Công an không thụ lý, tôi sẽ đến Quốc hội kêu oan. Tôi sẽ đăng bài lên mạng, tố cáo anh dựa vào gia thế mà cưỡng bức tôi. Giờ những bài viết thế này có tỉ lệ người xem rất cao, rất dễ thu hút sự quan tâm của xã hội. Cho dù cuối cùng tôi không thắng kiện, người khác cũng chẳng nghĩ anh trong sạch, mà cho rằng anh đã ỷ vào thế lực của gia đình để dẹp chuyện rắc rối này. Hơn nữa, nếu chuyện loan ra khắp thành phố, nhất định anh sẽ rất mất mặt. Những kẻ có gia thế như anh hẳn sẽ không chịu vì thế mà mất mặt đâu nhỉ? Dù sao cũng chẳng còn gì để mất, cái danh trong sạch tôi cũng không cần nữa. Chương Minh Viễn, anh nghĩ cho kĩ đi, có muốn chết chung với tôi không?”

Giọng Bạch Lộ bình thản như đang nói về một người khác vậy, nhưng từng từ đều thể hiện rõ quyết tâm - quyết tâm dồn anh đến đường cùng. Chương Minh Viễn lại lần nữa bị cô làm cho tức giận, lửa giận hừng hực cháy trong lòng, nóng đến mức anh không có cách nào giữ được bình tĩnh nữa, liền giận dữ lật tung chiếc chăn, nhảy xuống giường, xông tới tát cô một cái. “Bạch Lộ, cô giỏi lắm!”

Anh tát rất mạnh, một bạt giáng xuống khiến cả người Bạch Lộ lảo đảo, ngã bổ nhào ra tay vịn của sofa.

Đây là lần đầu tiên Chương Minh Viễn đánh phụ nữ, trước đây anh luôn coi thường những kẻ đánh phụ nữ, cảm thấy những kẻ ỷ thế mạnh trời cho mà uy hiếp một cô gái yếu đuối quả thực quá làm mất mặt đấng nam nhi. Nhưng lần này anh thực sự quá giận, lửa giận thiêu rụi cả lý trí, đến bản thân chưa mặc gì cũng không để ý, cứ thế nhảy từ trên giường xuống tát cô. Tát xong mới chợt nhớ mình vẫn đang lõa thể, vội vàng quay người tìm quần áo.

Anh nhớ đêm qua sau khi tắm xong còn mặc quần con, cái quần đó giờ ở đâu rồi? Theo bản năng, anh tìm trên giường trước, lật chăn lên, bỗng nhiên ngây người. Trên giường có vết máu, một màu đỏ thẫm loang lổ trên ga trải giường.

Điều đó… thực sự ngoài dự liệu của anh. Anh không nghĩ đây là lần đầu tiên của cô, còn tưởng cô yêu bạn trai mình đến vậy, không thể nào vẫn còn trong trắng.

Trong khi vội vã, nhìn thấy chiếc quần dài vắt trên kệ để đầu giường, Chương Minh Viễn mặc tạm quần dài trước, rồi mặc áo sơ mi. Sau khi mặc quần áo chỉnh tề, anh tìm bao thuốc lá, lấy một điếu rồi châm lửa, hít một hơi thật dài. Trong lòng thấy vô cùng hỗn loạn, như một mớ dây tìm mãi chẳng thấy đầu, cứ xoắn xít vào nhau thành một cục.

Sau khi hứng cái tát của anh, cơ thể mong manh của Bạch Lộ sõng soài trên tay ghế hồi lâu mà vẫn không ngồi thẳng người lên được, như cành lau mảnh mai bị bẻ gãy. Chương Minh Viễn biết mình vì quá giận mà ra tay hơi mạnh, muốn tới xem cô thế nào nhưng lại có chút chần chừ, do dự.

Năm năm trước, chính tại khách sạn này, anh từng bị cô lừa gạt. Năm năm sau, anh lại bị lừa lần nữa. Cô vì muốn cứu bạn trai mà đã bày ra màn kịch để đưa anh vào tròng khiến anh vô cùng tức giận.

Yên lặng một hồi, cuối cùng Bạch Lộ cũng từ từ ngồi thẳng dậy. Một bên má đã sưng đỏ, mép trái còn vương sợi máu. Trên gương mặt trắng nhợt của cô, sợi máu ấy như cành mai Chu Sa1 được chấm phá trên giấy Tuyên Thành màu trắng tuyết. Cô nhìn anh, trong mắt là một vẻ thê lương, u ám như sương mù, giọng nói cũng vô cùng lạnh lẽo, như tiếng sáo tiêu điều dưới đêm trăng. “Chương Minh Viễn, anh đừng trách tôi, là anh ép tôi phải làm vậy. Tôi biết uy hiếp, đe dọa thế này là không hay nhưng tôi cũng chẳng còn cách nào khác. Tôi bất đắc dĩ mới phải làm thế này và cũng đã phải trả giá cho nó. Anh đã thấy rồi đấy, mặc dù tôi không còn là cô bé mười tám tuổi nhưng tôi vẫn còn trong trắng, không phải thứ đồng nát gì. Tôi quả thực rất hối hận, hối hận khi còn yêu Dương Quang đã không dâng hiến cho anh ấy. Cho anh ấy rồi, giờ dùng tấm thân này để bẫy anh, tôi cũng không đến mức phải hy sinh quá lớn. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, có lẽ là số mệnh. Năm năm trước đây, tôi đã lần đầu tiên bán mình cho anh, nhưng lại vì hoảng sợ mà bỏ chạy. Còn cứ nghĩ mình may mắn nên thoát được vận này nhưng rốt cuộc vẫn phải tự mình đến dâng cho anh lần nữa. Chương Minh Viễn, lần này tôi thực sự không còn nợ anh bất cứ thứ gì, nên anh cũng đừng giận quá, giúp tôi cứu Dương Quang ra ngoài, tôi bảo đảm sau này không đến làm phiền anh nữa.”

Chương Minh Viễn vẫn chẳng nói một lời, chỉ trầm lặng hút từng hơi thuốc. Khói thuốc nhả ra hết vòng này đến vòng khác, như con tằm liên tục nhả tơ, khói thuốc màu xanh nhạt khẽ lượn lờ, vấn vít xung quanh anh như một cái kén vô hình.

Sự trầm lặng của anh khiến giọng nói của Bạch Lộ càng trở nên lạnh lẽo. “Chương Minh Viễn, anh biết quần lót anh đang ở đâu không?”

Anh kinh ngạc, vừa rồi không tìm thấy quần lót, anh cũng không để ý lắm, giờ nghe cô nói mới thấy có gì đó bất thường. “Là cô đã giấu nó sao?”

“Đương nhiên, đó là bằng chứng giá trị nhất để tôi có thể khởi kiện anh, không phải sao? Nhưng anh cũng đừng mất công tìm kiếm ở chỗ tôi, một vật chứng quan trọng như vậy, tôi không dám giấu trong người. Anh là đàn ông, khỏe hơn tôi, lỡ có chuyện gì tôi đánh chẳng lại anh, cho nên nửa tiếng trước tôi đã gọi bạn đến mang nó đi rồi. Chương Minh Viễn, thứ anh để lại trong người tôi không bảo quản được lâu, để tránh anh dùng kế hoãn binh, cho nên tôi không thể không cẩn thận. Anh yên tâm, chỉ cần Dương Quang không sao, tôi lập tức trả nó lại cho anh, tuyệt đối không dùng nó để uy hiếp anh nữa. Tôi thề với trời!”

Bạch Lộ nói hết những tâm tư trong lòng, Chương Minh Viễn lại im lặng hồi lâu. Cô gái mảnh mai như cọng lau trước mắt, mỏng manh như chỉ một trận gió thổi qua là sẽ đổ, đến khi bắt buộc phải tàn nhẫn lại dường như không để cho người ta một lối thoát.

Prev 1 ... 47 48 49 50 51 ... 103 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000419