Chờ đợi là chết đói
Loading...

Gặp anh giữa hàng vạn người


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2175
- Tình trạng: Hoàn thành
Hai người vốn là bạn rất thân, Âu Vũ Trì chân thành khuyên bảo: “Minh Viễn, thực ra những chuyện thế này cậu quả thực không nên nhúng tay vào. Vụ án giao thông do người say rượu lái xe giờ rất được dư luận chú ý, rất dễ trở thành đề tài nóng trên internet. Nếu cậu tìm cách giúp Dương Quang thoát tội, không chừng khiến người nhà nạn nhân tức giận, bất mãn mà đi kiện cáo khắp nơi, ít nhiều cũng gây phiền hà cho cậu. Nếu sự việc đến tai ông già nhà cậu thì chẳng tốt đẹp gì đâu! Ông ấy vốn không cho phép chị em cậu lợi dụng những mối quan hệ bên ngoài của ông để làm những chuyện linh tinh, nhất là những sự việc nhạy cảm, dễ kích động quần chúng như thế này.”

Sao Chương Minh Viễn có thể không biết mình không nên nhúng tay vào những việc như thế nhưng hiện giờ anh đang cưỡi trên lưng cọp nên không thể không theo.

“Tạm thời cậu đừng nói gì nữa, cùng tôi đi gặp luật sư biện hộ của Dương Quang trước đã. Theo Bạch Lộ nói thì cái gã đen đủi này bị đổ oan, nếu quả thực là vậy thì việc tôi nhúng tay vào cũng không có gì phiền phức.”

Tại một quán trà đã hẹn trước, vị luật sư thuật lại cho Chương Minh Viễn nghe tường tận những chi tiết khả nghi trong vụ án, vừa lắng nghe anh ta vừa suy nghĩ. “Nếu Dương Quang không nói dối, trí nhớ cũng không có gì nhầm lẫn, khi đó quả thực có một người phụ nữ lái xe đưa anh ra rời khỏi quán bar, vậy thì người gây tai nạn trăm phần trăm không phải anh ta mà chính là người phụ nữ kia.”

Luật sư vừa gật đầu vừa buông tay vẻ bất lực. “Tôi tin đương sự của tôi không nói dối nhưng vấn đề ở chỗ không thể tìm ra người phụ nữ kia.”

Âu Vũ Trì như dội thêm gáo nước lạnh. “Cho dù có tìm được cô ta, nếu không có bằng chứng thuyết phục, cô ta cũng có thể kiên quyết không nhận tội.”

Chương Minh Viễn suy tính một hồi, trong đầu bỗng lóe lên một ý. “Giờ muốn tìm người phụ nữ kia quả rất khó, muốn cô ta nhận tội càng không thể, nhưng chúng ta có thể thử tìm xem, khi đó có ai nhìn thấy một người phụ nữ áo tím lái chiếc Jetta màu trắng đi qua. Đoạn đường từ quán bar đến nơi xảy ra tai nạn tổng cộng có vài tuyến đường có thể đi, chúng ta lần lượt liệt kê các tuyến đường, sau đó điều tra theo từng tuyến đường xem có manh mối gì không.”

Đây quả thực là một biện pháp, mặc dù hy vọng rất mong manh nhưng ít ra cũng còn hơn không có hy vọng. Chương Minh Viễn đích thân đi tìm một vị lãnh đạo cốt cán của ngành công an trong thành phố, thận trọng thỉnh cầu xin giúp đỡ. “Ban đầu, cháu quả thực không dễ mở miệng để cầu xin chuyện này, dù sao cũng là người anh em này không cẩn thận mà gây ra chuyện. Cha cháu thường ngày cũng căn dặn, nếu không có việc gì thì đừng làm phiền các chú, nhưng hai ngày nay cháu mới được biết vụ án này thực ra còn nhiều uẩn khúc, nhiều khả năng người anh em của cháu bị vu oan, cho nên, có thể nhờ chú Điền nói một câu để cấp dưới điều tra lại không ạ?”

Cha Chương Minh Viễn từng là cấp trên của vị lãnh đạo này. Con của sếp cũ đích thân đến nhờ cậy, đương nhiên ông không thể không nể mặt mà vui vẻ nhận lời.

Cấp trên đích thân gọi đến hỏi han về vụ án, chỉ ra những uẩn khúc cần điều tra rõ ràng, đội cảnh sát giao thông tuyến dưới cũng không dám coi nhẹ, bèn lật lại vụ án của Dương Quang, điều tra lần nữa. Làm theo ý kiến của Chương Minh Viễn, đánh dấu từng tuyến đường từ quán bar đến địa điểm xảy ra tai nạn, tổng cộng có ba tuyến đường có thể đi. Cả ba tuyến đường đều có người đến điều tra, thăm dò xem hôm xảy ra tai nạn có ai nhìn thấy một người phụ nữ mặc áo tím lái xe qua. Đối tượng thăm dò trọng điểm đương nhiên là các hàng quán ven đường.

Tại một cửa hàng thuốc, cảnh sát tìm được một manh mối quan trọng. Một nhân viên thu ngân khi bị hỏi đi hỏi lại nhiều lần đã nhớ ra một chuyện, rằng khoảng mười một giờ đêm hôm đó, có một người phụ nữ mặc áo tím đến mua một hộp bao cao su. Cô ta vội vội vàng vàng, thanh toán xong lập tức rời đi. Vì thứ cô ta mua là đồ dùng cho sinh hoạt gối chăn, hơn nữa lại lấy loại đắt nhất nên nhân viên thu ngân không khỏi dùng ánh mắt hiếu kỳ tiễn cô ta ra ngoài, thấy cô ta lên một chiếc Jetta màu trắng đang dừng trước cửa rồi phóng đi.

Cảnh sát lập tức truy hỏi: “Có phải cô ta lên ghế lái không?” “Đúng vậy!”

“Vậy khi đó, cô có thấy người nào ngồi trên ghế phụ không?”

“Khi cô ta mở cửa xe ra, tôi thấy có người nằm bên ghế phụ.” Cô nhân viên thu ngân như sợ cảnh sát nghe không hiểu, còn dùng bút vẽ lại. “Ghế được ngả nằm, người trên đó nằm yên bất động. Tôi đoán có thể anh ta say rượu.”

Prev 1 ... 51 52 53 54 55 ... 103 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000007s. Total load: 0.000410
Polly po-cket