Chờ đợi là chết đói
Loading...

Gặp anh giữa hàng vạn người


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2160
- Tình trạng: Hoàn thành
Thím út xua tay. “Chú thím vừa mới đến Bắc Kinh, làm sao biết cổng bệnh viện Bắc Kinh ở đâu chứ! Đêm qua, là bạn cháu đến đưa cháu đi bệnh viện.”

Cô ngỡ ngàng. “Bạn cháu, bạn nào cơ ạ?”

Thím út không rõ lắm, chỉ nói đêm qua sau khi cô bị ngất, vợ chồng họ hoảng sợ không biết phải làm sao, bèn lấy di động gọi cho sếp của cô xin giúp đỡ. Người nghe máy rõ ràng là phụ nữ nhưng khi đến lại là hai người đàn ông. Họ gõ cửa, hỏi có phải Bạch Lộ ở đây không, sau khi vào phòng, người đàn ông cao hơn vừa nhìn khuôn mặt trắng bệch đang hôn mê của cô thì lập tức bế dậy, nói phải đưa đi viện.

“Hai anh bạn của cháu hình như quen biết rất rộng, chỉ một cú điện thoại đã gọi được bác sĩ nổi tiếng đến kiểm tra cho cháu. Bác sĩ nói cháu chỉ bị cảm nóng, không đáng ngại nhưng khi ngất, đầu đập phải cạnh bàn, tím bầm. Sợ não bị chấn động nên ông ta đề nghị tốt nhất là ở lại một ngày để theo dõi. Họ liền lấy một phòng bệnh đơn. Ý thím là phòng bệnh đơn nhất định không rẻ, nằm giường bình thường một ngày là được, tiết kiệm được bao nhiêu hay bấy nhiêu, nhưng cái anh Chương tiên sinh đã bế cháu vào bệnh viện lại nói chi phí thuốc thang, điều trị anh ta sẽ lo. Lộ Lộ, rốt cuộc anh ta là bạn thế nào với cháu? Có phải là bạn trai của cháu không?”

Chương tiên sinh mà thím út nhắc đến, Bạch Lộ nghe đã biết chính là Chương Minh Viễn, còn người kia là ai nhỉ? Cô đoán rất có thể là Âu Vũ Trì hoặc người bạn nào đó của anh. Đêm qua, không ngờ là anh đến đưa cô đi viện, cô có chút ngạc nhiên. Câu hỏi của thím út khiến cô dở khóc dở cười. “Không phải đâu, thím nghĩ đi tận đâu vậy ạ! Anh ta… anh ta là cố vấn của công ty cháu, cũng có thể coi như là sếp của cháu.”

Vẻ mặt thím út rõ ràng là không tin. “Nếu anh ta chỉ là sếp của cháu, vì sao lại nói sẽ lo hết chi phí thuốc thang, điều trị chứ? Hơn nữa, anh ta không hề nói anh ta là sếp của cháu, chỉ nói là bạn của cháu thôi!”

Bạch Lộ không biết phải giải thích mối quan hệ phức tạp giữa cô và Chương Minh Viễn thế nào, chỉ nói cho qua chuyện: “Anh ta nói khách sáo vậy thôi, sao cháu có thể để anh ta lo hết.”

Thím út nheo mắt nhìn cô, nói tiếp: “Lộ Lộ, anh ta là sếp của cháu thật á? Vị sếp này nhiệt tình ghê nhỉ! Phải rồi, thím thấy anh ta có vẻ quen với nhiều bác sĩ ở bệnh viện này, hay là cháu nhờ anh ta giúp đỡ, tìm một bác sĩ giỏi kiểm tra cho chú út cháu xem thế nào?”

Bạch Lộ ngẩn người: “Thím út, tối qua cháu mới làm phiền người ta, không thể cứ làm phiền họ mãi được!”

Thím út không từ bỏ ý định. “Cháu thử đi mà, không được thì lại tính cách khác.”

Cô đành trả lời đối phó: “Được, để cháu tìm thời điểm thích hợp hỏi xem sao!”

Bạch Lộ tuyệt đối sẽ không đi tìm Chương Minh Viễn hỏi chuyện này, hơn nữa mấy ngày nay cô đã xin phép không về căn hộ nên cũng chẳng có cơ hội gặp anh. Nhưng cô không ngờ, trời vừa tối, Chương Minh Viễn lại đến bệnh viện. Hình như trước khi vào phòng bệnh, anh đã nói chuyện với bác sĩ, nên vừa gặp cô đã nói luôn: “Thu dọn đồ đạc xuất viện thôi, bác sĩ nói không sao rồi!”

Cô ngạc nhiên. “Giờ sao làm thủ tục xuất viện được?” “Thủ tục xuất viện ngày mai tôi cho người đến làm, hôm nay ra viện đã!”

Cô vốn chuẩn bị ngày mai ra viện, tiện thể đưa chú thím đi lấy số khám bệnh của chuyên gia, nhưng anh lại đến làm đảo lộn dự định của cô, còn liên tục thúc giục cô nhanh lên. Cô không chịu. “Anh có việc thì về trước đi, tự tôi có thể về được.”

“Không được, hôm nay cô nhất định phải chuyển về cùng tôi!”

Cái gì? Không phải đã nói cho cô “nghỉ phép” sao?! Anh lại tỏ ra không nhân nhượng. “Tôi đổi ý rồi, cô phải chuyển về ngay lập tức!”

Cô giận đến tím người nhưng đành bó tay, đúng lúc thím út bê bình nước sôi bước vào, có vài lời không tiện nói ra. Thím út lại nghe thấy câu cuối cùng anh nói, đặt bình nước xuống đã hỏi ngay: “Chương tiên sinh, anh bảo Lộ Lộ nhà chúng tôi dọn đi đâu?”

Cô muốn ngăn lại nhưng không kịp nữa rồi, anh nói rất dứt khoát: “Đến nhà cháu, hai tháng nay Bạch Lộ đều ở nhà cháu, chắc cô ấy chưa nói cho cô chú biết!”

Cô thấy cặp mắt của thím út chợt sáng lên. “Thì ra cậu đúng là bạn trai của Bạch Lộ. Hồi sáng tôi hỏi mà nó không chịu nhận. Chắc vì con bé xấu hổ, ngại không dám nói với chúng tôi. Thực ra chuyện đó có gì đâu, giờ đã là thời đại nào rồi, thanh niên nam nữ yêu đương tìm đối tượng, sống chung trước hôn nhân là chuyện bình thường. Chúng tôi già rồi nhưng cũng chẳng cổ hủ đến vậy!”

Mặt Bạch Lộ đỏ lựng, đã bị Chương Minh Viễn chọc giận còn bị những lời nói của thím út làm cho xấu hổ.

Thím út chẳng biết gì, luôn tự cho mình là đúng. Cô đã chú ý đến khóe miệng Chương Minh Viễn cùng cái điệu cười nhếch mép kia. Mà thím út nói xong còn thân mật thay đổi cách xưng hô: “Tiểu Chương, cháu là bạn trai của Bạch Lộ, lại quen biết bác sĩ trong bệnh viện này, vậy bệnh dạ dày của chú út nó, cháu xem có thể tìm giúp một bác sĩ giỏi không?”

“Thím út, thím thu dọn đồ đi, chúng ta về!”

Prev 1 ... 59 60 61 62 63 ... 103 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000406
XtGem Forum catalog